Câu chuyện có thật gây chấn động: Hãm hiếp bé gái 9 tuổi đến tàn phế, lương tri ở đâu?

Đây là một câu chuyện có thật được một người dân tận mắt chứng kiến và kể lại. Những gì nhìn thấy khiến cô không khỏi bàng hoàng kinh hãi.

Gần đây, dư luân xôn xao về câu chuyện bi thương của những bé gái bị lạm dụng tình dục. Trong đó, người ta truyền tay nhau bộ phim cảm động “Hope” kể lại một câu chuyện có thật từng gây chấn động Hàn Quốc, bé gái So Won 8 tuổi bị tấn công tình dục và để lại di chấn suốt cuộc đời mình.

Khi nhìn lại những sự thật này, mọi người không khỏi xót xa cho những em bé ngây thơ trở thành nạn nhân của những kẻ biến thái, đồng thời cũng cực lực lên án tội ác này.

Tuy nhiên, có một câu chuyện tương tự như vậy đã xảy ra với một bé gái Trung Quốc 9 tuổi, trạc tuổi So Won, nhưng lại có ít người biết đến. Đó cũng là một câu chuyện vô cùng bi thương chua xót, rất cần sự quan tâm chia sẻ và lên án tội ác của cộng đồng.

Chị Lưu Lam Anh (ngoài 40 tuổi), trú tại khu Loan Câu, thành phố Bạch Sơn tỉnh Cát Lâm, một người trường kỳ đến Bắc Kinh để kêu oan đã nói với phóng viên Đại Kỷ Nguyên rằng:

Tôi đã đọc ‘9 bài bình luận về Đảng Cộng sản Trung Quốc’ mà trong đó có kể về cuộc đàn áp Pháp Luân Công, nhưng tôi cảm thấy vẫn chưa lột tả được hết mức độ tàn khốc trong thực tế. Thảm cảnh mà các học viên Pháp Luân Công phải chịu theo tôi biết còn bi kịch hơn nhiều”. 

Những gì chị Lưu kể lại khi chị tận mắt chứng kiến đã khiến ngay cả phóng viên Đại Kỷ Nguyên cũng phải rùng mình kinh sợ. Chuyện xảy ra trong một đợt trấn áp vô nhân tính do cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân phát động nhằm tiêu diệt Pháp Luân Công, tại bệnh viện tâm thần Xương Bình ở Bắc Kinh.

Mùa hè năm 2012, chị Lưu lần đầu đến Bắc Kinh để kêu oan. Sau đó chị bị cảnh sát bắt đi và đưa đến trại giam Xương Bình, rồi chuyển đến một nơi có 3 cánh cổng sắt lớn. Khi trông thấy cái bảng treo ở cổng đề hàng chữ “Bệnh viện tâm thần Xương Bình”, chị đã rất hoang mang tự hỏi: “Mình đi kiện tụng liệu có tội gì, chẳng lẽ cảnh sát cho rằng những người đi kiện đều bị bệnh tâm thần hết chăng?”. Bị bắt cùng lúc với chị còn có một người Cát Lâm khác là anh Vương Cương Cường.

Các cán bộ ở trại giam khi đưa họ lên xe chuyển đến bệnh viện đã dặn dò cảnh sát rằng “Cần làm sạch sẽ mấy đứa này”. Xe vừa qua cánh cổng thứ ba của bệnh viện, anh Vương Cương Cường đã bị họ dùng dây da quất người đầy thương tích, nằm bệt trên nền đất. Lần đầu tiên đi kiện tụng mà chứng kiến cảnh này, chị Lưu Lam Anh sợ mất hồn vía. Thế nhưng, những cảnh tàn nhẫn và khủng khiếp hơn đang còn chờ ở đằng sau.

Chị Lưu cho biết, trong bệnh viện tâm thần, từ đầu đến cuối, chị không thấy có bác sĩ hay y tá gì, những người bị nhốt ở đó toàn nhân sĩ đi kiện tụng và học viên Pháp Luân Công. Quản lý ở bệnh viện tâm thần ngoài cảnh sát còn có côn đồ. Họ tay cầm dây da, nếu thấy ai có biểu hiện mà chúng không thích liền vung dây da lên đánh tới tấp.

Những người bị nhốt ở đây không được đi lại tùy tiện, còn nhóm côn đồ lại có thể xâm phạm chỗ của họ bất cứ khi nào. Sau khi bị đưa qua 3 cánh cổng sắt, chị bị nhốt trong một gian phòng. Không có một bác sĩ nào đến để kiểm tra.

Và những gì chị Lưu chứng kiến thật sự kinh hoàng.

Hành vi man rợ

Chị Lưu kể lại, chị đã bị nhốt 3 ngày trong căn phòng ở bệnh viện tâm thần Xương Bình. Mỗi tối có 3 tên côn đồ xông vào, một tên mang mặt nạ, một tên để tóc dài, tên còn lại nói ngọng nghịu bị gọi là tên câm. Chúng đến rồi thay nhau hãm hiếp một bé gái 9 tuổi, bé la hét vô cùng thê thảm. Lần nào tên đeo mặt nạ cũng xông vào cưỡng hiếp trước rồi mới đến tên tóc dài, tên câm cuối cùng, bé bị bức hại đến thân thể bại liệt tàn tạ không đi lại được, đại tiểu tiện ngay trên giường.

Chị Lưu nghe một người bị nhốt trong bệnh viện kể: Cha mẹ của cô bé này là học viên Pháp Luân Công, cả gia đình 3 người đều bị nhốt ở bệnh viện này. Sau khi cha mẹ cô bé bị bức hại chết, đáng lý bé phải được đưa đến cô nhi viện, không thể tiếp tục giữ bé ở bệnh viện tâm thần này. Cô bé là học viên Pháp Luân Công, một cô bé mồ côi mới 9 tuổi, có tội tình gì? Trong phòng không ai dám lên tiếng phản kháng, mọi thứ diễn ra như cảnh địa ngục ở nhân gian.

Trong phòng còn có một cô gái trẻ xinh đẹp, cô bị hãm hiếp đến phát điên và mang thai. Khi hỏi cô là người ở đâu, cô không trả lời mà chỉ cười như ngây dại. Mọi người không rõ cô là người đi kiện hay là học viên Pháp Luân Công.

Vào một buổi tối, ba tên côn đồ sau khi thay nhau hãm hiếp bé gái 9 tuổi, chúng vẫn chưa thỏa mãn thú tính, lại tiếp tục hành hạ cô gái này, thấy cô phản kháng, tên đeo mặt nạ liền trói tay cô lại, sau đó thò tay vào trong âm đạo cô… rồi chị Lưu thấy máu chảy ròng ròng xuống chân của cô. Tình cảnh khiến chị run lập cập, khiếp hãi vô cùng! Mỗi buổi tối cô gái lại phải sống trong cảnh khủng bố cực độ như thế, cô kêu gào thảm thiết đến tận sáng.

Trong cảnh kinh khủng này, suốt ba ngày liền chị Lưu không ăn uống nổi, chị lén mang được cái điện thoại vào nhưng không có sóng, không thể liên lạc được. Trong khi đó, người nhà của chị ở ngoài đang hốt hoảng tìm kiếm chị khắp nơi. Việc duy nhất chị Lưu có thể làm là đút lót tiền cho bọn du côn, cầu xin chúng không động đến mình. Chị được biết những tên này đều thuộc loại thần kinh không bình thường, chúng như những kẻ vô tri vô giác nên hung ác khủng khiếp.

Sau vài ngày, người nhà chị Lưu và anh Vương (một người cũng đi khiếu kiện) biết được chỗ giam, đến ngày thứ tư thì chị và anh Vương được thả. Anh Vương định trở lại đòi tiền bị thu giữ, chị Lưu hoảng hốt nói: “Chú em này, muốn bao nhiêu tiền ra ngoài tôi sẽ đưa cho, mau đi nhanh thôi!”.

Thế rồi cứ thế chị đi vội vàng không dám dừng lại dù chỉ một tích tắc. Vừa ra đến ngoài là chị khóc òa lên. Mẹ chị sau khi nghe kể lại thì bị kích động đến kinh hoàng, mỗi lần chị định đi kiện lập tức quỳ trước mặt chị xin chị đừng đi.

Một người dân kiện ở Cát Lâm nói: “Thường thì sau khi người nhà chúng tôi đi tìm kiếm và kháng nghị, chúng tôi mới được phóng thích, nhưng những học viên Pháp Luân Công thì vẫn bị giam lại tra tấn, hãm hiếp. Trước đây có phóng viên của một tờ báo trong nước còn nói chúng tôi bị như thế đáng kể gì, nhiều người còn bị thê thảm hơn nhiều, nhưng cấp trên của họ cũng không dám động vào”.

Cô nói với phóng viên của Đại Kỷ Nguyên rằng: “Báo chí các anh nên mang những việc này ra ánh sáng, để mọi người hiểu đâu là chính đâu là tà. Đảng Cộng sản Trung Quốc là tà giáo kinh khủng nhất. Trước đây đâu đến nỗi thế này, đúng là Giang Trạch Dân không còn tính người. Do hiện tại bọn họ vẫn còn đang nắm quyền lực trong tay, nên mọi người không dám nói ra những việc họ được chứng kiến tận mắt. Những chuyện tàn nhẫn hơn chuyện bé gái kia cũng có, chẳng qua hiện tại người ta không dám nói ra mà thôi”.

Những gì được kể lại, quả thực kinh hãi quá sức tưởng tượng của chúng ta. Mong mọi người hãy chia sẻ thông tin sự thật này để giúp chấm dứt tội ác thú tính, tội ác chống lại loài người.

Theo Đại Kỷ Nguyên

[Phim ngắn] Tiết lộ số phận của hơn 70 triệu con người không phải ai cũng biết:

Nếu Bạn thích có thể Click ở đây -


Quảng cáo
loading...

Bình Luận

Phản hồi của bạn