Một đôi vợ chồng Trung Quốc, những người đã phải trải qua gần một thập kỷ bị chia cách và bị đàn áp, gần đây lại bị lôi mạnh vào phòng xử án một lần nữa. Lại một lần nữa, họ phải đối mặt với một phiên tòa xét xử kiểu kangaroo (*) và những lời buộc tội mang đầy tính chính trị.Câu chuyện lãng mạn và bi thảm của đôi trai gái – đã kết hôn trong khi người con trai, anh Zhou Xiangyang, đang ở trong một trại tạm giam – đã được ghi vào tài liệu bởi Tổ chức Ân xá Quốc tế và các tổ chức nhân quyền khác. Sau khi kết hôn vào năm 2009, and Zhou và vợ anh, cô Li Shanshan, đã chỉ có thể gặp nhau trong một thời gian ngắn trước khi họ, không người này thì là người kia, bị cảnh sát bắt đưa đi và giam giữ.

Ngày 30 tháng 11 năm 2015, một lần nữa cả hai đã cùng bị đưa ra xét xử tại Tòa án quận Đồng Lệ, thành phố Thiên Tân. Họ đã bị buộc tội “phá hoại luật pháp” vì đã tập luyện Pháp Luân Công, một môn tu luyện truyền thống, trong đó bao gồm các bài tập và tu dưỡng tinh thần theo nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn, và vì họ đã nâng cao nhận thức của xã hội Trung Quốc về cuộc đàn áp Pháp Luân Công của nhà cầm quyền Trung Quốc.

Một câu chuyện của bi kịch và lãng mạn ở Trung Quốc vẫn chưa có kết thúc có hậu của mình.

Tháng 7 năm 1999 đã được ghi dấu là thời điểm Pháp Luân Công bị Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đánh dấu loại bỏ sau khi cựu lãnh đạo Đảng lúc đó là Giang Trạch Dân đưa ra quyết định khởi xướng một chiến dịch toàn quốc nhằm nhổ tận rễ Pháp Luân Công.

Anh Zhou và cô Li đã bị giam giữ tại một trại tạm giam ở Thiên Tân, một thành phố phía đông Trung Quốc, từ tháng 3 sau khi cảnh sát khám xét bất ngờ nhà của họ và bắt giữ họ vì tàng trữ tài liệu Pháp Luân Công, theo Minghui.org, một trung tâm thu thập, sàng lọc, duy trì và cung cấp thông tin về cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Những tài liệu này thường bao gồm các bài giảng giáo lý và các tờ rơi về Pháp Luân Công và đĩa CD-ROM về các ngược đãi và hành hạ những người tập luyện nó ở Trung Quốc.

Sự bức hại của chế độ Trung Quốc đối với anh Zhou Xiangyang và cô Li Shanshan đã được Tổ chức Ân xá quốc tế lựa chọn để chỉ trích kịch liệt trong năm 2011. (Ảnh chụp màn hình / Tổ chức Ân xá Quốc tế)

Giống như các trường hợp điển hình tương tự, nơi mà hệ thống tòa án được sử dụng để thực thi một quyết định chính trị, phiên tòa xét xử anh Zhou và cô Li đã được đặc trưng bởi những sự bất thường.

Ví dụ như, các luật sư biện hộ cho các bị cáo đã vắng mặt sau khi một trong những luật sư của họ bị ngăn cản không đến được tòa án do sương mù nặng, và một luật sư khác từ bỏ công việc để phản đối quyết định độc đoán của thẩm phán không hoãn phiên tòa với lý do vắng mặt người đồng nghiệp của anh ta.

Anh Zhou và cô Li cũng không thể tự bảo vệ cho mình, họ buộc phải trả lời chỉ với “có” hoặc “không” cho những câu hỏi dọa nạt của thẩm phán. Theo quan sát thấy, thẩm phán Zhang Yaling đeo tai nghe điện thoại, điều này đặt ra câu hỏi liệu ông ta có đang nhận chỉ thị từ một bên thứ ba hay không.

Thẩm phán Zhang kết thúc phiên xét xử trong 30 phút, sau khi điện thoại di động của đôi vợ chồng có chứa thông tin Pháp Luân Công đã được đưa ra làm bằng chứng. Bản án vẫn chưa được công bố; Tòa án Trung Quốc thường đưa ra phán quyết trong vòng hai tháng, mặc dù đơn kháng cáo được nộp lên bởi luật sư Li Zhongwei vào ngày 22 tháng 12, hiện đang trong quá trình xử lý, và nó có thể trì hoãn hoặc làm thay đổi kết luận của vụ án.

Câu chuyện về sự chia cách

Câu chuyện tình yêu của anh Zhou Xiangyang và cô Li Shanshan là một thứ bi kịch hoặc có lẽ là một ví dụ sống của một câu chuyện dân gian Trung Quốc, trong đó một đôi tình nhân bất hạnh được Ngọc Hoàng cho phép gặp nhau mỗi năm chỉ một lần.

Đôi vợ chồng ở Thiên Tân này đã gặp nhau chỉ một thời gian ngắn, trong 3 dịp, trước khi anh Zhou bị cảnh sát bắt vì đã kể với người khác về Pháp Luân Công trong tháng 5 năm 2003. Anh Zhou đã bị kết án tù 9 năm, bắt đầu vào tháng 8 năm 2004. Phát biểu công khai về cuộc đàn áp Pháp Luân Công hoặc truyền tay thông tin liên quan đến việc bức hại bạo lực các học viên Pháp Luân Công của nhà cầm quyền Trung Quốc có thể bị coi là tội phạm hình sự ở Trung Quốc và bị trừng phạt hoặc bị đưa vào nhà tù hoặc bị đưa vào một trại lao động cưỡng bức trong nhiều năm.

Được biết về trường hợp giam giữ của anh Zhou qua gia đình anh và bạn bè – rằng anh Zhou đã bị chửi mắng, bị đánh đập bất tỉnh, và bị sốc bằng dùi cui điện trong một trại lao động cưỡng bức – Cô Li dần dần cảm thông và khâm phục anh.

Tôi cảm thấy rằng cái thế giới này, chính nó còn lạnh hơn cả mùa đông ở trong nó.

– Li Shanshan

Vào mùa đông năm 2004, cô Li quyết định đến thăm anh Zhou tại nhà tù Gangbei ở Thiên Tân. Tuy nhiên, sau khi trải qua một giờ trên một chiếc xe buýt và đi bộ nửa giờ trong tuyết rơi nặng hạt để tới được đó, cô đã bị từ chối tại cửa ra vào bởi các lính gác nhà tù. Chỉ có họ hàng mới được phép vào, các lính gác nói.

Ngồi bên ngoài cổng nhà tù và chăm chú nhìn vào khu đất trống rỗng, rải rác với những cây sậy, cô Li trở nên thất vọng.

“Tôi cảm thấy rằng cái thế giới này, chính nó còn lạnh hơn cả mùa đông ở trong nó. Anh Xiangyang chỉ muốn sống theo Chân, Thiện, Nhẫn. Anh ấy đã không thực hiện bất cứ tội gì,” cô Li đã viết trong một bài viết trên trang Minghui.org, một trang web của Pháp Luân Công.

Do sự thôi thúc của tình thế, cô Li đã yêu cầu các sỹ quan cai ngục để hai người được kết hôn. Yêu cầu của cô đã làm họ giật mình: thông thường, các yêu cầu liên quan đến hôn nhân mà những cai ngục này nhận được chỉ là những yêu cầu li dị từ người vợ khi mà gia đình của họ đã bị tan vỡ bởi chiến dịch đàn áp không ngừng của ĐCSTQ. Cuối cùng – sau khi cô Li vẫn khăng khăng yêu cầu của mình trong 5 tháng liền, các sỹ quan cai ngục cũng mủi lòng và để cô Li được gặp anh Zhou như là vị hôn phu của cô.

Cặp đôi cuối cùng đã kết hôn vào tháng 10 năm 2009, 2 tháng sau khi anh Zhou được thả từ trại giam về chữa bệnh.

Tuy nhiên, giống như những người yêu đương khác trong các câu chuyện dân gian Trung Quốc, họ đã không được ở cùng nhau lâu dài.

Vào tháng 3 năm 2011, họ đã một lần nữa bị bắt giữ bởi các nhà chức trách. Bởi vì người dân địa phương rất yêu mến hai người và câu chuyện của họ đã được truyền đi khắp khu vực địa phương, hơn 7.000 người Trung Quốc đã ký một bản kiến nghị yêu cầu thả tự do cho đôi vợ chồng. Đây là một kỳ công bất thường trong bối cảnh có chiến dịch không ngừng lăng mạ được thực hiện bởi các cơ quan tuyên truyền của ĐCSTQ, kể từ đầu chiến dịch chống lại Pháp Luân Công.

Một ví dụ về các kiến nghị có chữ ký của các thường dân Trung Quốc ở Thiên Tân, kêu gọi chính quyền Trung Quốc thả tự do cho đôi vợ chồng học viên Pháp Luân Công Zhou Xiangyang và Li Shanshan (Epoch Times)

Những nỗ lực của bố mẹ của đôi vợ chồng cũng rất cảm động. Bố của anh Zhou, ông Xiangyang là một người đàn ông vạm vỡ từ vùng nông thôn, đi bộ khắp khu vực, với một chiếc áo khoác màu trắng trên đó ông viết câu chuyện về cuộc đàn áp con trai mình. Trong năm 2012, bố mẹ (của anh Zhou) đã lái một xe máy kéo đến khu vực xung quanh nhà tù, mà trên xe đó họ đã treo biểu ngữ phản đối, và họ đã trải qua 3 đêm lạnh biểu ngữ này cho đến khi lực lượng an ninh bắt giữ họ và đưa đôi vợ chồng già tới một trung tâm cải tạo.

Trong tháng 12 năm 2011, Tổ chức Ân xá Quốc tế đã phát hành một kháng cáo khẩn cấp, kêu gọi trả tự do cho anh Zhou Xiangyang và cô Li Shanshan, và cuộc bức hại đôi vợ chồng trở nên nổi tiếng quốc tế.

Đôi vợ chồng đã có được tự do trong năm 2012, cho đến tháng 3 vừa qua. Liệu họ có lại sẽ bị chia cách hay không, điều này sẽ lại một lần nữa được quyết định bởi Thẩm phán Zhang, người đã quát họ im lặng hồi tháng trước khi họ cố gắng tự bảo vệ mình tại Tòa án quận Đồng Lệ, thành phố Thiên Tân.

Juliet Song đã đóng góp cho báo cáo này.

Chú thích của dịch giả: Phiên tòa Kangaroo (chuột túi): Ý nói một phiên tòa xét xử không cần hoặc bất chấp nhân chứng, vật chứng, và ra phán quyết theo kiểu án bỏ túi.

theo vietdaikynguyen.com