30/10/2020

Khai Mở

Chân Trời Mới

Toàn cầu hoá (P3): Không có ĐCSTQ, thế giới sẽ thịnh vượng thái bình

Đối với ĐCSTQ mà nói, con người chỉ có thể lựa chọn đứng về phía nào trong một trận chiến giữa chính và tà, đây không phải là tranh giành lợi ích quốc gia đơn thuần, mà hơn hết là vì tương lai của nhân loại.

Toàn cầu hoá (P2): Thế giới ‘bơm máu’ cho ĐCSTQ

Tổng thống Donald Trump đăng một tweet đầy giận dữ chỉ trích tổ chức Y tế thế giới (WHO), sau khi cắt hẳn nguồn tài trợ của Mỹ cho tổ chức này hôm trước: “Tại sao WHO đã phớt lờ các email cảnh báo từ các cơ quan y tế của quốc gia Đài Loan vào cuối tháng 12/2019 về khả năng con virus Corona lây lan từ người sang người? Tại sao WHO đưa ra nhiều tuyên bố không đúng hoặc lừa dối trong tháng 1 và tháng 2, lúc mà virus Corona lây nhiễm khắp toàn cầu? Tại sao WHO lại chần chừ, trì hoãn ra những quyết định hành động với dịch?”

Đây có phải là một trong hàng loạt câu hỏi mà ông đã tìm ra sự thật về bản chất của các tổ chức quốc tế với các sứ mệnh mỹ miều là bảo vệ an ninh bảo vệ nhân quyền, bảo vệ tự do thương mại?

Bên cạnh Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), Tổng thống Trump còn nhắc đến Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), cho rằng tổ chức này cũng có “đầu dây mối nhợ” với chính quyền Trung Quốc: “Nếu nhìn vào một số cuộc điều tra đang diễn ra liên quan đến Tổ chức Y tế Thế giới, thì tôi sẽ tiến thêm một bước xa hơn: đó là điều tra thêm cả Tổ chức Thương mại Thế giới.”

“Nước Mỹ bác bỏ tư tưởng toàn cầu hóa”

Phát biểu tại Kỳ họp Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, Tổng thống Trump khẳng định: “Chúng tôi bác bỏ tư tưởng toàn cầu hóa và tin vào học thuyết về chủ nghĩa yêu nước”. Ông khẳng định quan điểm: “Nước Mỹ là trên hết”! Nước Mỹ là một quốc gia tự chủ, và mọi quốc gia khác chỉ có thể dựa vào chính họ.”

Tổng thống Mỹ nhấn mạnh: “Mỹ sẽ luôn chọn sự độc lập và hợp tác hơn là việc kiểm soát, điều hành và thống trị toàn cầu. “Chúng tôi sẽ không bao giờ hy sinh chủ quyền của Mỹ cho một bộ máy quan liêu toàn cầu. Nước Mỹ chỉ chịu sự quản lý của người Mỹ. Chúng tôi bác bỏ tư tưởng toàn cầu hóa. Chúng tôi tin theo học thuyết về chủ nghĩa yêu nước”

Người đứng đầu Nhà Trắng chỉ rõ Trung Quốc “bóc lột thương mại” và đánh cắp tài sản trí tuệ Mỹ. “Chúng tôi sẽ không tiếp tục dung túng cho những bóc lột kiểu như vậy” và nhấn mạnh ông sẽ không để cho những công nhân Mỹ trở thành nạn nhân, không để cho các công ty Mỹ bị lừa dối. “Nước Mỹ sẽ luôn hành động vì lợi ích quốc gia của mình”.

tổng thống trump bác bỏ toàn cầu hoá
Tổng thống Trump nói: “…Chúng tôi bác bỏ tư tưởng toàn cầu hóa. Chúng tôi tin theo học thuyết về chủ nghĩa yêu nước”. (Ảnh: Spencer Platt/Getty Images)

Phương Tây ảo tưởng về tiến trình dân chủ của ĐCSTQ

Thế giới phương Tây vẫn luôn ôm ảo tưởng rằng Trung Quốc sớm muộn cũng sẽ dân chủ hóa, Trung Quốc sẽ hướng đến xã hội chủ nghĩa tư bản. Họ hoàn toàn đánh giá sai và đánh giá thấp về dã tâm của Bắc Kinh.

Cố vấn của Tổng thống Trump, Steve Bannon cũng cảnh báo: “Tầng lớp lãnh đạo ĐCSTQ căn bản là không có ý định tham gia vào quy tắc của trật tự tự do quốc tế sau chiến tranh thế giới. Họ có kế hoạch của riêng mình, hơn nữa chấp hành thực hiện kế hoạch này cực kỳ nghiêm ngặt.” Kế hoạch này chính là Trung Quốc cần lợi dụng sức mạnh chính quyền quốc gia để nắm giữ được các ngành công nghiệp trọng điểm toàn cầu, mạnh mẽ tiến hành khuếch trương địa chính trị, thực hiện bá quyền thế giới và toàn cầu trên phương diện tài chính và khoa học kỹ thuật mà không muốn tuân thủ các quy tắc thông hành của thế giới.

“Đã quá lâu, chúng ta ở phương Tây đã chờ đợi nền kinh tế tăng trưởng của Trung Quốc có thể biến đổi một chế độ chuyên chế tàn bạo thành một đất nước dân chủ, tự do và cởi mở. Chúng ta đã chờ đợi qua cuộc tàn sát ở quảng trường Thiên An Môn, các chiến dịch thanh trừng sắc tộc ở Nội Mông, Tây Tạng, và Tân Cương; sự phát triển của cỗ máy tuyên truyền hoàn thiện nhất thế giới và sự kiểm duyệt nghẹt thở đối với Internet; việc bán tràn ngập thị trường thế giới những sản phẩm nguy hiểm chết người; sự tàn phá cơ sở sản xuất của nước Mỹ; sự ô nhiễm quy mô lớn những tài sản chung toàn cầu; sự tấn công liên tục của một mạng lưới gián điệp tinh vi lên những mục tiêu quân sự và công nghiệp; và sự nổi lên của lực lượng vũ trang viễn chinh năm thứ quân đủ khả năng một ngày nào đó sẽ áp đặt những đòi hỏi vô lý về chủ quyền lên toàn cầu – và không nghi ngờ là cả vũ trụ.” (Giáo sư kinh tế học Peter Navarro)

Trên bề mặt đích thực Trung Quốc đã hiện đại hoá và tây hoá rồi, nhưng cái lõi của ĐCSTQ xưa nay chưa từng thay đổi. Bản chất giảo hoạt, lưu manh với thủ đoạn biến hóa khôn lường của ĐCSTQ dựa trên vũ khí quan trọng nhất là sự giả dối, đã lèo lái thao túng thế giới theo một cơ chế phức tạp, khiến xã hội tự do khó mà phân biệt được “ĐCSTQ” và “Trung Quốc”.

âm mưu của đcstq, toàn cầu hoá p3
Xây dựng lên một bộ tiêu chuẩn Trung Quốc lấy “Made in China” làm trung tâm độc lập với bộ tiêu chuẩn của phương Tây. (Ảnh: Shutterstock)

Dã tâm của ĐCSTQ là muốn thành lập đại chính phủ của thế giới thông qua việc lũng đoạn, điều khiển các tổ chức tài chính quốc tế, can thiệp to lớn đối với kinh tế của các quốc gia, thủ đoạn là độc tài và đơn nhất.

Với những gì như ĐCSTQ đã làm với người dân của chính nước mình thì viễn cảnh thống trị thế giới đó chính là bạo lực và áp bức, mang đến cho thế giới sự kìm kẹp tư tưởng và tẩy não, truyền bá tư tưởng vô thần và chính quyền độc tài, với mục đích tiêu diệt tài sản tư hữu, tiêu diệt quốc gia, tiêu diệt dân tộc, tiêu diệt văn hóa truyền thống của các dân tộc. Toàn cầu hóa và chủ nghĩa toàn cầu hóa đang khởi tác dụng triệt để trong việc phá hủy tôn giáo, phá hoại truyền thống và đạo đức của nhân loại, dung túng cho các loại tà ác, nuôi dưỡng cho lực lượng cánh tả và CNXH toàn cầu mở rộng.

âm mưu bá chủ thế giới của đcstq
Toàn cầu hóa và chủ nghĩa toàn cầu hóa đang khởi tác dụng triệt để trong việc phá hủy tôn giáo, phá hoại truyền thống và đạo đức của nhân loại. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp)

Lý do ĐCSTQ thành công

Không khó để hiểu vì sao ĐCSTQ thành công. Toàn cầu hóa khiến văn hóa tiêu thụ và chủ nghĩa tiêu thụ đã trở thành chủ đạo văn hóa toàn cầu. Bị dẫn động bởi lợi ích kinh tế, kiểu văn hóa tiêu dùng nhằm vào ham muốn của con người này, đã trở thành thủ đoạn ĐCSTQ lợi dụng để làm bại hoại truyền thống văn hoá của nhân loại. Con người dù là cá nhân, công ty hoặc quốc gia nào đều truy cầu lợi ích ngắn hạn, điều này đã tạo điều kiện để ĐCSTQ có cơ hội lợi dụng.

Từng là một cơ quan gìn giữ hòa bình thế giới, Liên Hiệp Quốc với những tổ chức như Ủy ban Nhân quyền, Môi trường, Văn hoá, Giáo dục, UNESCO, WHO .v.v. đã biến dạng thành những ổ tham nhũng do Trung Quốc một tay thao túng. Trong khi đó Đài Loan, một quốc gia chống dịch hữu hiệu nhất thế giới, đã gửi nhiều thông tin đến WHO nhưng đã bị phớt lờ cảnh báo khẩn thiết của họ về dịch bệnh có thể lây lan từ người qua người, và đơn giản là đẩy họ ra khỏi WHO.

Steve Bannon, từng là chiến lược gia giúp Donald.J.Trump thắng cử Tổng thống năm 2016, nhận định về giới được mệnh danh là “tinh hoa” bất lương của Âu, Mỹ (giới trí thức hàn lâm, doanh nhân) đã bắt tay ra sao với chính quyền Trung Quốc:

“Họ (giới tri thức hàn lâm – tinh hoa phương Tây) biết về Dalai Lama và Phật giáo Tây Tạng. Họ biết cả về người Duy Ngô Nhĩ. Họ biết về Pháp Luân Công. Họ biết về Giáo hội Công giáo hầm trú. Họ biết về việc thu hoạch nội tạng sống. Họ biết tất cả, và rồi họ không quan tâm. Khi họ gặp gỡ Tập Cận Bình, họ nhìn thấy đó là một anh hùng. 

đcstq đàn áp dân.
Họ biết tất cả các tội ác của ĐCSTQ nhưng khi gặp Tập Cận Bình thì họ nhìn thấy đó là một anh hùng. (Ảnh: NTD Việt Nam tổng hợp từ Gettyimages)

Tại sao?

Bởi vì, với cách nhìn đó, có nghĩa là họ được nhiều tiền hơn/có nghĩa là giá cổ phiếu của họ cao hơn/có nghĩa là lao động nô lệ rẻ mạt hơn – đúng không nào? Họ hoàn toàn bị mua chuộc bởi một hệ thống tham nhũng. Họ hoàn toàn không có thẩm quyền đạo đức. Họ biết tất cả. Dù vậy họ đều chuẩn bị để nhìn, theo một cách khác, là chế nhạo Donald Trump và nói, ồ, ông ta là kẻ hoang dã, ông ta là người gây rắc rối cho hệ thống chỉ biết kiếm tiền và tiền của họ.

Họ ca ngợi Tập Cận Bình, họ ăn tối với Vương Kỳ Sơn. Rồi đây, họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về những gì diễn ra tại Mỹ, tại China, tại Hương Cảng bởi vì họ biết tất cả nhưng họ ngoảnh mặt đi, nhìn theo hướng khác!”.]

Steve Bannon là đạo diễn của bộ phim sắp ra mắt, mang tên “Móng vuốt của Rồng Đỏ” (Claws of the Red Dragon) kể về 2 sự kiện chính: Vụ bắt giữ Mạnh Vãn Chu, giám đốc tài chính Hoa Vi tại Gia Nã Đại, và các cuộc biểu tình ở Hương Cảng. Ông nói về bộ phim:

“Mọi người nên hiểu đây không nói về người dân Trung Hoa – tất cả họ đều là nạn nhân, nạn nhân và nạn nhân. họ là những người dân chăm chỉ, đàng hoàng trên trái đất, và có một thực tế là họ đang phải làm nô lệ… bởi một nhà nước độc tài giám sát & toàn trị. Bộ phim của tôi nói về ĐCSTQ, đó là một tổ chức xã hội đen, hoạt động theo kiểu ký sinh và mafia “.

Tại sao có quá nhiều các quốc gia Châu Phi, Châu Á, Mỹ La Tinh đều đang mở rộng vòng tay đón chào Trung Quốc. Các nhà nước độc tài ở châu Phi, nơi mà luật lệ được ban hành bởi chính quyền quân sự, những tên sát nhân hàng loạt vô nhân tính, hoặc các nhà lãnh đạo dân chủ được bầu qua những lá phiếu đánh tráo hoặc dưới những họng súng. Các thể chế dân chủ giả mạo tại Angola, Sudan, Zimbabwe luôn đứng đầu danh sách các quốc gia này. Tại các nước châu Phi và Mỹ La Tinh khác, có đặc điểm là nền dân chủ rất yếu hoặc phe quân đội nắm quyền lực mạnh mẽ.

Với tư tưởng phi đạo đức của các nhà lãnh đạo, Trung Quốc làm kinh doanh với bất kỳ chính phủ nước ngoài nào. Trong bối cảnh khủng hoảng, Trung Quốc chìa bàn tay với họ và đề nghị giúp đỡ với các điều khoản kinh doanh bất chấp tình trạng nhân quyền hay minh bạch tài chính của các nước thuộc địa, cày xới tung trên tất cả các cánh đồng thương mại. Họ đưa ra các đề nghị béo bở đối với các thể chế độc đoán, bất cứ điều gì đối tác mong muốn.

dcst tàn ác, âm mưu bá chủ thế giới
ĐCSTQ đã giúp vũ trang cho hàng ngàn tay súng trẻ em châu Phi với những khẩu AK-47. (Ảnh: Gettty Images)

Quái thai kinh tế dựa trên nền tảng phi đạo đức

Hơn một tỷ người Trung Quốc được lớn lên và nuôi dưỡng ở một xã hội trống rỗng luân thường đạo lý, ở đó quyền sở hữu tài sản bị chà đạp và phủ nhận, mọi thứ đều thuộc sở hữu của nhà nước. Sự lệch lạc đạo đức và luân lý, với hậu quả bắt đầu từ thời kỳ Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông phát động, phá huỷ hết văn vật và các giá trị tinh thần của Trung Hoa 5000 năm. Chính những lệch lạc phi luân lý này đã đẻ ra một quan niệm gọi là “Làm bất cứ cái gì có thể để đoạt được vị thế tốt hơn”.  Vấn đề suy thoái đạo đức và việc chạy theo lợi nhuận bằng mọi giá đã xảy ra do sự đổ vỡ các nguyên tắc Khổng giáo trong môi trường không có đạo đức và luân thường đạo lý của chính quyền ĐCSTQ.

mao trạch đông phá tượng, đàn áp thời cách mạng văn hoá
Thời kỳ Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông phát động, phá huỷ hết văn vật và các giá trị tinh thần của Trung Hoa 5000 năm. (Ảnh qua Tansinh.net)

Sử dụng bạo lực, mua chuộc bằng tiền để vận hành thể chế, lật đổ đạo đức nhân loại, thưởng ác phạt thiện, để những người xấu nhất được thành công nhất trong xã hội. Chính sách của nó phóng đại mặt ác trong nhân tính, lại dùng vô thần luận khiến con người không còn biết sợ gì mà triệt để sa đoạ. Thông qua toàn cầu hóa mà phát tán hình thái CNXH mang màu sắc Trung Quốc ra toàn thế giới, lợi dụng lợi ích kinh tế để dụ dỗ, khiến những người của thế giới tự do từ bỏ nguyên tắc đạo đức, ngầm thừa nhận việc nó thực hành cuộc bức hại tín ngưỡng và xâm hại nhân quyền trên quy mô lớn ở Trung Quốc. Rất nhiều nhân vật chính trị trọng yếu và công ty lớn ở các quốc gia phương Tây đã vì lợi ích mà bán rẻ lương tri, thoả hiệp với ĐCSTQ, chiểu theo quy tắc của nó mà hành sự.

Khi đạo đức Trung Quốc bại hoại nhất thì đã tạo ra một “quái thai kinh tế” phát triển với tốc độ tên lửa. Không có sự lớn mạnh về kinh tế, thì Trung Quốc sẽ không có quyền phát ngôn với thế giới. Lợi dụng sự sùng bái của con người đối với kim tiền và của cải, để toàn thế giới phải cầu cạnh Trung Quốc về mặt kinh tế và các sự vụ quốc tế.

Quái thai kinh tế dựa trên nền tảng phi đạo đức của đcstq
Khi đạo đức Trung Quốc bại hoại nhất thì đã tạo ra một “quái thai kinh tế” phát triển với tốc độ tên lửa. (Ảnh: Shutterstock)

Mục đích thực sự của chiến tranh phi bạo lực 

Khác hẳn với tất cả các chế độ chính trị khác trong lịch sử nhân loại, đối tượng mà ĐCSTQ tuyên chiến chính là con người – kể cả nhân phẩm và các giá trị của con người. ĐCSTQ vốn dĩ quá thành thục các thủ đoạn để dụ dỗ con người quay lưng lại với đạo đức và lương tri, khiến con người chủ động hoặc bị động đi theo tà ác, thông qua dụ dỗ về lợi ích, hoặc bằng việc thỏa mãn các loại dục vọng của con người để đổi lấy sự hợp tác với ĐCSTQ, hoặc bằng uy hiếp và khủng bố để lợi dụng sự sợ hãi của con người, cưỡng ép phải cam kết phục vụ cho ĐCSTQ.

Trong thực tiễn hơn một thế kỷ qua, ĐCSTQ gây ra cái chết bất thường cho hàng trăm triệu người, nô dịch hàng tỷ người, và đưa thế giới đến bờ vực chiến tranh hạt nhân và hủy diệt, họ rắp tâm khiến cho xã hội hỗn loạn, đạo đức suy đồi, từ đó hủy hoại nền tảng của nền văn minh nhân loại trên diện cực rộng.

Văn hóa của các nước không giống nhau, nhưng đều là truyền thống được đặt định dựa trên giá trị phổ quát, mà chủ quyền quốc gia và văn hóa truyền thống của các dân tộc khởi tác dụng trọng yếu đối với sự truyền thừa của dân tộc, quyền tự quyết của dân tộc, khiến các dân tộc tránh bị các cường quyền bên ngoài thâm nhập.

Việc ĐCSTQ phá hoại đạo đức giống như một tổ kiến đục khoét cơ thể đạo đức con người ở xã hội tự do, khiến họ vì món lợi nhỏ trước mắt mà dần dần vứt bỏ đi những giá trị căn bản. Chính sách ngắn hạn của phương Tây đối với Trung Quốc đa phần xuất phát từ lợi ích mang tính giai đoạn, mà không phải là từ lợi ích căn bản nhất, lâu dài nhất về sứ mệnh xây dựng sự phồn vinh của dân tộc.

Cái gốc lập quốc của các quốc gia bình thường nơi nhân loại là đến từ các tiên triết trong lịch sử, đến từ tín ngưỡng đối với Thần, yêu cầu tuân thủ quy phạm hành vi, giữ gìn phẩm đức cao thượng, đảm bảo quyền tư hữu về tài sản, bảo đảm giá trị phổ quát do Sáng Thế Chủ đã định ra. Sự phát triển kinh tế của xã hội bình thường cũng đều phải có sự nâng đỡ của chuẩn mực đạo đức tương ứng. Rất nhiều chính phủ quốc gia, công ty lớn và doanh nhân trên bề mặt hoặc nhất thời có thể đạt được cái gọi là “lợi ích” từ ĐCSTQ, nhưng việc hy sinh các nguyên tắc đạo đức rốt cuộc lại khiến họ “được chẳng bõ cho mất”. Lợi ích bề mặt đó thực ra đều là thuốc độc, chỉ có không tham lợi ích trước mắt thì mới có tương lai xán lạn.

toàn cầu hoá p3
Việc hy sinh các nguyên tắc đạo đức rốt cuộc lại khiến họ “được chẳng bõ cho mất”. (Ảnh: Shuterstock)

Đại dịch thức tỉnh các quốc gia khỏi cơn mộng Trung Hoa

Âm mưu toàn cầu hóa thống trị thế giới thông qua một đại chính phủ của ĐCSTQ gần như sắp thành công, thì đại dịch như một sự sắp xếp vô hình mà không vô tình giúp cả thế giới bừng tỉnh, nhận ra bản chất thực sự và các chiêu trò ma mãnh của ĐCSTQ trong âm mưu bá chủ thế giới.

Tổng biên tập báo BILD của Đức Julian Reichelt viết thư gửi ông Tập Cận Bình

Ông điều tiết đất nước bằng sự kiểm soát mọi hoạt động của người dân. Nếu không có sự kiểm soát, chắc ông không thể ngồi vào ghế chủ tịch nước. Ông có thể kiểm duyệt tất cả, kiểm soát mọi người dân của đất nước mình; nhưng lại làm ngơ không kiểm soát những chợ buôn bán thú hoang, vì nguy cơ nó tạo ra dịch bệnh rất lớn.

Ông đánh sập mọi tờ báo hay trang mạng nào chỉ trích chính sách, nhưng không dẹp những nơi bán súp dơi. Ông không chỉ kiểm duyệt dân mà qua đó còn gây nguy hiểm cho toàn thế giới.

tập cận bình giám sát người dân, toàn cầu hoá p3
Ông không chỉ kiểm duyệt dân mà qua đó còn gây nguy hiểm cho toàn thế giới. (Ảnh NTD Việt Nam tổng hợp từ Shutterstock/Getty Images)

Kiểm duyệt sẽ dẫn đến mất tự do. Ai không được sống trong tự do thì cũng mất luôn khả năng sáng tạo. Ai không có tư tưởng canh tân thì cũng chả phát minh được điều gì. Ngược lại, ông đã biến Trung Quốc thành nhà vô địch thế giới về ăn cắp sở hữu trí tuệ; giàu lên nhờ những phát minh của người khác, thay vì tự nghiên cứu. Nguyên nhân của nó là chính ông không để thế hệ trẻ của đất nước được tự do suy nghĩ. Mặt hàng xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc là Coronavirus, mặc dù không ai muốn nhưng nó đã lan ra khắp thế giới

Khi chính phủ ông và các nhà khoa học của mình đã biết từ lâu là Corona có thể truyền từ người sang người, nhưng vẫn để cả thế giới phải mò mẫm trong bóng tối. Các chuyên gia hàng đầu của ông không nhấc máy điện thoại, không trả lời thư điện tử khi những nhà nghiên cứu phương Tây muốn biết điều gì đã xảy ra ở Vũ Hán. Ông đã từng là một người tự hào vì theo chủ nghĩa dân tộc thì cũng phải nói ra sự thật, dù cảm thấy đó là nỗi nhục quốc thể.

Tờ Washington Post đã cho biết, các phòng thí nghiệm ở Vũ Hán nghiên cứu về Coronavirus ở loài dơi, nhưng không tuân thủ những tiêu chuẩn an toàn cao nhất. Tại sao ông không giữ an toàn cho những phòng thí nghiệm cực độc như thế, giống như việc canh chừng các nhà giam tù nhân chính trị?

Ông có muốn giải thích điều đó với những người mất vợ mất chồng, những đứa con mất cha mẹ, những bố mẹ mất con trên toàn thế giới đang quằn quại trong buồn tủi hay không?

Ở Trung Quốc người ta đang thì thào về ông đấy, quyền lực đang bị tróc bể từng mảng. Ông đã tạo ra một Trung Quốc mù mịt không minh bạch, một nhà nước kiểm duyệt con người đến mức vô nhân đạo và bây giờ nó đang lây lan một đại dịch chết người. Đó chính là di sản chính trị của ông!

Ông muốn Trung Quốc mạnh lên bằng cách dùng đại dịch xuất phát từ chính Trung Quốc. Tôi nghĩ rằng, chính ông đã không còn có thể cứu được vị trí của mình; sớm muộn gì Corona cũng kết thúc sự nghiệp chính trị.

Julian Reichelt.”

toàn cầu hoá phần 3, đcstq sụp đổ
Ở Trung Quốc người ta đang thì thào về ông đấy, quyền lực đang bị tróc bể từng mảng. (Ảnh: Kevin Frayer/Getty Images)

Lối thoát nào cho nhân loại

ĐCSTQ không phải là một chính đảng hay chính quyền theo nghĩa thông thường, nó không đại diện cho nhân dân Trung Quốc, nó đại diện cho thế lực phản nhân loại. Vì thế mà các nước giao du, hợp tác, chia máu ăn phần với nó chính là hợp tác với ma quỷ, trợ giúp cái ác làm điều xấu, đẩy nhân loại đến đường cùng.

Ngày nay, văn hoá tiêu dùng đến mức tràn lan, lợi dụng các loại phương thức vật chất và giải trí để kích thích con người truy cầu sự thỏa mãn của dục vọng. Truy cầu hạnh phúc là thiên tính của con người. Sự thịnh vượng kinh tế có thể mang tới hạnh phúc cho nhân loại, nhưng kinh tế không tồn tại độc lập. Nếu con đường phát triển kinh tế đi ngược với ước thúc đạo đức thì sẽ dẫn đến tai họa về kinh tế. Khi nền tảng đạo đức bị phá hoại thì sự sung túc về kinh tế vừa không thể mang lại cho con người hạnh phúc, cũng không thể lâu bền, mà càng mau chóng dẫn đến tai họa lớn hơn.

Khi nền tảng đạo đức bị phá hoại thì sự sung túc về kinh tế sẽ nhanh chóng đẩy nhân loại vào một kết cục vô cùng bi thương.
Khi nền tảng đạo đức bị phá hoại thì sự sung túc về kinh tế sẽ nhanh chóng đẩy nhân loại vào một kết cục vô cùng bi thương. (Ảnh: NTD tổng hợp từ STR/AFP Getty Images)

Nhân loại đã bước qua tháng năm dài đằng đẵng, thăng trầm. Nhìn lại lịch sử, người ta sẽ phát hiện, đạo đức xã hội cao thượng sẽ mang đến chính trị sáng sủa, kinh tế phát triển, văn hoá phồn vinh, dân chúng an cư lạc nghiệp; còn đạo đức sa đọa sẽ mang đến quốc gia suy vong thậm chí văn minh bị huỷ diệt. Nhân loại ngày hôm nay một lần nữa lại đi đến đỉnh cao văn minh vật chất, nhưng cũng đối diện với thách thức xưa nay chưa từng có, đó chính là sự hưng khởi và tàn phá của ĐCSTQ

Người xưa nói: Có Đức sẽ có Phúc. Tài phú chân chính phải do con người trọng Đức hành Thiện. Nếu con người có thể ức chế dục vọng cá nhân thì tà thuyết của ĐCSTQ sẽ không thể mê hoặc được tâm của con người. Đạo đức cao thượng của con người sẽ được Thần phúc báo, thiên hạ giàu có, lòng người bình lặng, xã hội an định, đó mới là đời sống kinh tế mà con người nên có.

Albert Camus: “Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ”

Trung Quốc và thế giới ngày nay đều đang ở ngã tư đường của vận mệnh. ĐCSTQ gây ra cái chết cho hàng trăm triệu người dân Trung Quốc, lưng gánh món nợ máu trùng trùng, sớm đã không thể hoàn lương được nữa. Không có ĐCSTQ, Trung Quốc sẽ ngày càng tốt hơn; tương lai Trung Quốc mới có sức sống mãnh liệt. Đối với người dân các quốc gia mà nói, Trung Quốc là quốc gia văn minh cổ xưa của phương Đông, là quốc gia của lễ nghĩa. Không có ĐCSTQ, Trung Quốc sẽ trở thành một quốc gia bình thường của văn minh thế giới, nguồn tài nguyên con người, vật chất và văn hóa truyền thống cổ xưa phong phú của nó sẽ trở thành di sản chung của toàn nhân loại.

Đối với người dân các quốc gia mà nói, Trung Quốc là quốc gia văn minh cổ xưa của phương Đông, là quốc gia của lễ nghĩa.
Đối với người dân các quốc gia mà nói, Trung Quốc là quốc gia văn minh cổ xưa của phương Đông, là quốc gia của lễ nghĩa. (Ảnh qua Epoch Times Israel)

Đây là thời đại mà tuyệt vọng và hy vọng cùng tồn tại. Thế giới đang bừng tỉnh trước bản chất ma quỷ tàn ác của ĐCSTQ. Sự hưng khởi của ĐCSTQ phần lớn đều bắt nguồn từ sự trượt dốc của đạo đức nhân loại, bắt nguồn từ sự truy cầu lợi ích của con người mà che lấp con mắt trí tuệ.

Xưa nay, các quốc gia đều lấy tín ngưỡng Thần là nền tảng lập quốc và sự thịnh vượng. Sự vinh quang và quyền lực của con người là do Thần ban cho, Thần dựa trên đạo đức của con người mà trao vinh quang cho con người, sự phồn vinh và lớn mạnh mà Thần trao cho một dân tộc hay một quốc gia cũng dựa trên đạo đức của dân tộc và quốc gia đó. Vì lợi ích mà làm trái đạo lý thì Thiên Lý tất không dung, và Nhân quả cũng sớm có ngày tìm đến. Đó có lẽ là bài học lớn nhất mà các nước sẽ nhận ra qua trận đại dịch này.

Đối với ĐCSTQ mà nói, con người chỉ có thể lựa chọn đứng về phía nào trong một trận chiến giữa chính và tà, đây không phải là tranh giành lợi ích quốc gia đơn thuần, mà hơn hết là vì tương lai của nhân loại.

Toàn cầu hoá chỉ có thể dựa trên các giá trị phổ quát về đạo đức mới có thể khởi tác dụng gắn kết các quốc gia, đồng thời phát huy mạnh mẽ quyền tự chủ, văn hoá bản sắc của mỗi dân tộc. Nếu có thể làm được như vậy thì nhân loại sẽ đón nhận một tương lai hạnh phúc, phồn vinh lâu dài, một thời kỳ thịnh vượng thái bình thực sự, nền văn minh thế giới cũng sẽ bước sang một chương mới rực rỡ, huy hoàng.

ntdvn.com