Home / NHẠC - THƠ / Trong cõi vô thường bao tất bật, Ta là hạt bụi nhuốm trần gian

Trong cõi vô thường bao tất bật, Ta là hạt bụi nhuốm trần gian

Mưa nghiêng cả đêm dài
Giấc đâu còn mộng mị?
Hoa nào rơi lặng lẽ
Tỉnh ra ai biết ai?

(Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình)

Mưa nghiêng cả đêm dài.
Giấc đâu còn mộng mị?
Ngày cũ thoi đưa nỗi đoạn trường
Nhân sinh như mộng lắm vấn vương
Chân còn ngán nỗi đường vạn dặm
Nghìn năm thơ thẩn kiếp tha hương.

(Ảnh minh họa/Nguồn: Sưu tầm)

Thuyền không dưới bãi trăng dầu dãi
Ngư phủ xếp buồm nhớ gió sương
Liễu xanh cuối xóm im lìm rủ
Chim ngẩn ngơ bay lạc mấy đường.

Đang tải...

Thuyền không dưới bãi trăng dầu dãi.
Ngư phủ xếp buồm nhớ gió sương
Bến thu nước quạnh hơi lau lách
Giang Châu tư mã lệ đầy khăn
Tì bà vẳng vẳng âm cầm sắt
Tiệc hoa mà nước mắt dâng tràn.

(Nhẫn một lúc sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Ảnh dẫn theo pinterest.com)

Tì bà vẳng vẳng âm cầm sắt.
Tiệc hoa mà nước mắt dâng tràn.
Nhớ thuở lòng chưa biết buồn vui
Êm đềm rủ xuống tháng ngày trôi
Hoa tàn rồi nở khinh mưa gió
Đêm thâu chẳng để chút ngậm ngùi.

Nhớ thuở lòng chưa biết buồn vui.
Êm đềm rủ xuống tháng ngày trôi
Hoa rơi mấy độ người quên nhặt
Cánh cánh bay bay mộng bướm vàng
Trong cõi vô thường bao tất bật
Ta là hạt bụi nhuốm trần gian…

Trong cõi vô thường bao tất bật.
Ta là hạt bụi nhuốm trần gian…

Văn Nhược/Daikynguyen