Những chuyến xe 0 đồng của nhóm thiện nguyện Nam Định – Hà Nội không chỉ chở bệnh nhân nghèo, mà còn mang theo tình người và niềm hy vọng suốt hành trình nhân ái.
- Vì sao con người cần đạo đức – “Đức là gốc của nhân sinh” (Phần 2) – Khai Mở
- Nghi phạm lừa đảo bị bắt sau vụ sinh viên tử nạn
- Thái Nguyên chi hơn 360 tỉ giúp dân khôi phục sau bão
Đội xe đặc biệt của những tấm lòng thiện nguyện
2 giờ 30 phút sáng, trong khi nhiều người còn say giấc, ông Phạm Ngọc Anh (SN 1972, trú tại Ninh Bình) – Trưởng nhóm Xe thiện nguyện Nam Định – Hà Nội – đã tất bật chuẩn bị cho chuyến đi mới. Chiếc xe 7 chỗ luôn sẵn sàng trước sân, bên trong đặt sẵn vài chai nước, túi bánh nhỏ – “hành trang” quen thuộc trên mỗi chuyến xe chở bệnh nhân nghèo đi viện.
Từ khi bắt đầu hoạt động vào tháng 10/2023, nhóm thiện nguyện này đã đưa đón miễn phí gần 2.000 lượt bệnh nhân và người nhà từ các huyện Giao Thủy, Hải Hậu, Xuân Trường (thuộc Nam Định cũ, nay là Ninh Bình) tới các bệnh viện tuyến Trung ương.

“Xe 0 đồng” – cái tên thân thương mà bệnh nhân dành tặng nhóm – không chỉ là chuyến đi miễn phí, mà còn là nơi gửi gắm niềm tin và lòng trắc ẩn. Với họ, “tiền lương” không tính bằng con số, mà bằng nụ cười và những lời cảm ơn từ những người đang oằn mình trong cơn bĩ cực.
Ban đầu chỉ là vài chuyến đi tiện đường, tiện chuyến, nhưng dần dần, nhờ lời kêu gọi của ông Ngọc Anh và các thành viên, nhóm đã phát triển thành mạng lưới hơn 150 người, trong đó có nhiều tài xế ở Hà Nội, Ninh Bình và các tỉnh lân cận. Không chỉ có những người trực tiếp lái xe, còn có các mạnh thường quân gửi tiền hỗ trợ nhiên liệu, hay các tình nguyện viên âm thầm điều phối, tìm xe cho bệnh nhân.
Để hoạt động trơn tru, nhóm phân công rõ ràng từng nhiệm vụ: người điều phối, người làm sổ sách minh bạch quỹ ủng hộ, người phụ trách liên hệ bệnh nhân. Mỗi ngày, hành trình bắt đầu từ lúc 2 giờ 30 sáng và kết thúc khi đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Dù vất vả, mọi người vẫn kiên trì, bởi họ hiểu rằng phía trước luôn có những con người đang cần một vòng tay giúp đỡ.
Những câu chuyện nhân ái trên hành trình yêu thương
Mỗi chuyến xe là một câu chuyện. Có người trước khi vào ca phẫu thuật vẫn cố nắm tay tài xế nói lời cảm ơn; có bà mẹ nghèo ôm con nhỏ rưng rưng: “Nếu không có các anh, chắc hai mẹ con chẳng biết làm sao.”

Anh Lã Thanh Bình (SN 1980, Ninh Bình) – người điều phối và lái xe cho nhóm – nhớ như in những lần dở khóc dở cười. Giữa trời đông lạnh buốt, 3 giờ sáng anh tới đón bệnh nhân nhưng không ai ra mở cửa. Lo sợ họ lỡ giờ khám, anh phải gõ mái tôn để gọi dậy. Có lần khác, bệnh nhân để lỏng sim, gọi mãi không được, anh phải lần theo vị trí Zalo để tìm tận nhà. “Điều quan trọng là không để ai bị bỏ lại. Dù vất vả nhưng chúng tôi luôn cố gắng để bệnh nhân kịp giờ, không lỡ cơ hội điều trị,” anh Bình kể.
Trên những chuyến xe dài hàng trăm cây số, các tài xế không chỉ cầm lái mà còn làm bạn đồng hành, lắng nghe và trò chuyện để giúp người bệnh quên đi nỗi sợ hãi. Chỉ cần vài câu hỏi giản dị như “Bác ăn gì chưa?”, “Bác có mệt không?” cũng đủ khiến không khí trên xe ấm áp hơn.
Không ít bệnh nhân từng có ý định buông xuôi vì bệnh nặng và kiệt quệ tài chính, nhưng sau vài lần được nhóm hỗ trợ, họ dần lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Có những người ra đi mãi mãi, song trước đó vẫn dặn người thân gửi lời cảm ơn nhóm xe 0 đồng – minh chứng cho tình người lan tỏa từ những hành trình thầm lặng.
Một trong số những trường hợp xúc động là chị Phạm Thị Sinh (SN 1992, xã Hải Tiến, Ninh Bình) – bệnh nhân ung thư máu. Suốt nhiều năm điều trị, kinh tế gia đình kiệt quệ, ba con nhỏ nheo nhóc. Từ khi được nhóm thiện nguyện hỗ trợ hơn 10 chuyến xe miễn phí đến Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, chị Sinh cảm thấy gánh nặng được giảm bớt: “Với một bệnh nhân nghèo như tôi, đó là món quà vô giá.”
Những chuyến xe 0 đồng đã mang lại hy vọng, nghị lực và cả niềm tin vào điều tốt đẹp cho hàng nghìn mảnh đời khó khăn. Ông Ngọc Anh bày tỏ: “Chúng tôi mong ngày càng có thêm nhiều người đồng hành. Người có thể góp công, người góp của, mỗi người một cách – nhưng cùng chung một mục tiêu: kết nối yêu thương, sẻ chia với những hoàn cảnh cần giúp đỡ.”
Theo: Giaoducthoidai
