Hơn 60 năm qua, những lá thư của liệt sĩ vẫn được bà Trương Thị Chung giữ gìn vẹn nguyên như lời nhắc nhở về một tình yêu và lý tưởng sống cao đẹp.
- Bí ẩn đằng sau bản lĩnh của Sa Tăng trong Tây Du Ký
- Đắk Lắk khởi tố nữ bác sĩ răng hàm mặt lừa đảo hàng trăm triệu
- Trường THPT Minh Châu có tỷ lệ chọi thấp kỷ lục trong mùa tuyển sinh
Hồi ức về người thầy giáo trẻ và những dòng thư tình
Trong ngôi nhà nhỏ tại thôn Mỹ Đà, xã Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, bà Trương Thị Chung vẫn lặng lẽ lật giở những trang giấy đã ngả màu thời gian. Đó là kỷ vật duy nhất của người chồng, liệt sĩ Lê Tuấn Hằng, một thầy giáo làng từng cùng bà sinh hoạt trong Đoàn Thanh niên trước khi nên duyên vợ chồng vào mùa xuân năm 1962. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang khi chỉ sau hai tháng kết hôn, ông gác lại tình riêng để lên đường nhập ngũ giữa bối cảnh đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt.
Dù là con một và mồ côi cha từ nhỏ, ông Hằng vẫn quyết tâm xung phong ra trận theo tiếng gọi của lý tưởng. Hai vợ chồng khi ấy chưa kịp có con, và tấm ảnh chụp vội trước giờ ra trận cùng những lá thư tay đã trở thành sợi dây liên kết duy nhất giữa hai đầu nỗi nhớ. Những dòng chữ gửi về từ chiến trường Vĩnh Linh hay cụm cao xạ Hàm Rồng luôn chứa đựng sự quan tâm chân thành dành cho gia đình và người vợ trẻ ở quê nhà.
Suốt những năm tháng chiến đấu, ông đã viết hơn một trăm lá thư để kể về cuộc sống người lính và gửi gắm lời hứa sẽ trở về để cùng bà xây dựng tổ ấm. Tuy nhiên, mùa hè năm 1964, người lính ấy đã mãi mãi nằm lại chiến trường, để lại lời hẹn ước dang dở. Những lá thư giờ đây không chỉ là kỷ vật mà còn là động lực mạnh mẽ giúp bà Chung vượt qua mọi nghịch cảnh, sống một đời thanh cao để thờ chồng và nuôi dạy con nuôi thành tài.
Những lá thư của liệt sĩ gửi gắm lý tưởng và niềm tin
Trong số hàng trăm bức thư, bà Chung xúc động nhất khi đọc lại dòng thư ông viết ngày 22/12/1963 gửi cho mẹ và gia đình. Ông chia sẻ về sự trưởng thành trong môi trường quân ngũ và tinh thần thi đua “vì miền Nam ruột thịt” của đơn vị. Những dòng chữ thể hiện rõ sự thấu cảm của một người trí thức trước nỗi đau chia cắt và cảnh lầm than của đồng bào dưới làn bom đạn tại miền Nam.
Ông Hằng đã mô tả chi tiết về sự khốc liệt của cuộc chiến, nơi xóm làng bị tàn phá và nhân dân phải sống trong cảnh máu đổ. Với góc nhìn của mình, ông nhận định rằng cuộc sống không chỉ là “đèn nhà ai rạng nhà nấy” mà mỗi cá nhân đều có trách nhiệm với cộng đồng. Ông khẳng định nếu không bảo vệ được miền Nam, thì tính mạng và tài sản của nhân dân miền Bắc, trong đó có gia đình mình, cũng sẽ bị đe dọa.
Bức thư kết thúc bằng lời khẩn cầu chân thành gửi tới người mẹ già, mong mẹ sẵn sàng hy sinh đứa con duy nhất của mình cho Tổ quốc. Ông tin rằng sự hy sinh này là cần thiết cho sự sống còn của dân tộc và hạnh phúc của con cháu mai sau. Tinh thần quyết tâm “Nam tiến” của ông được viết ra với niềm tin mãnh liệt rằng mẹ sẽ tự hào về quyết định của mình, thể hiện một nhân cách cao đẹp và lòng yêu nước thuần khiết.
Theo: VietNamNet
