Thỏa thuận hòa bình Mỹ – Iran: Cơ hội hạ nhiệt căng thẳng tại Trung Đông

Được công bố thỏa thuận hòa bình Mỹ – Iran đánh dấu bước ngoặt ngoại giao, khôi phục lưu thông qua eo biển chiến lược Hormuz.

Thỏa thuận hòa bình Mỹ – Iran và sự thay đổi từ đối đầu sang thực dụng

Ngày 14/6, Washington và Tehran đã đồng thời xác nhận đạt được một khuôn khổ hòa bình sơ bộ tại Islamabad, Pakistan. Đây là một diễn biến bất ngờ, kết thúc giai đoạn đối đầu quân sự nguy hiểm nhất kể từ năm 2003, nảy sinh từ các đòn không kích vào cơ sở hạt nhân năm 2025. Tình trạng phong tỏa hải quân và các hoạt động trả đũa liên tiếp đã đẩy kinh tế thế giới vào thế kẹt, buộc các bên phải tìm kiếm lối thoát ngoại giao dưới sự trung gian của Pakistan và các quốc gia Ả Rập.

Nội dung thỏa thuận bao gồm việc chấm dứt mọi hoạt động quân sự trên các mặt trận, mở lại eo biển Hormuz và khởi động tiến trình đàm phán 60 ngày về chương trình hạt nhân của Tehran. Giới phân tích nhận định đây là bước đi mang tính thực dụng cao khi cả hai cường quốc đều đang chịu áp lực nặng nề từ các vấn đề nội bộ. Đối với chính quyền Mỹ, giá nhiên liệu tăng vọt đang gây sức ép lên các chỉ số kinh tế, trong khi Iran cũng kiệt quệ vì các lệnh trừng phạt kéo dài và chi phí chiến tranh ăn mòn cơ sở hạ tầng.

Sự kiện ngày 14/6 này không chỉ là văn bản trên giấy mà còn là tín hiệu cho thấy sự thừa nhận về giới hạn của sức mạnh quân sự trong việc giải quyết các tranh chấp chiến lược. Việc chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán trực tiếp sau nhiều tháng giao tranh cho thấy các bên ưu tiên sự ổn định tạm thời để phục hồi nội lực. Tuy nhiên, sự khác biệt trong cách diễn giải mục tiêu cuối cùng vẫn là một rào cản lớn, khi mỗi bên đều có những tính toán riêng về lợi ích kinh tế và vị thế chính trị trên bàn cờ địa chính trị.

Những thách thức còn tồn tại và phản ứng từ các bên liên quan

Thị trường năng lượng đã phản ứng tích cực ngay lập tức với thông tin khi giá dầu Brent giảm mạnh hơn 4%, phản ánh kỳ vọng của các nhà đầu tư về việc khôi phục nguồn cung. Tuy nhiên, giới chuyên gia cảnh báo rằng hạ tầng xuất khẩu của Iran đã hư hại đáng kể sau xung đột, và việc khôi phục hoàn toàn các tuyến vận tải cần nhiều thời gian hơn dự kiến. Giá dầu hiện tại phần lớn đang dựa trên tâm lý lạc quan từ tin tức ngoại giao hơn là thực tế cung cầu vốn vẫn rất dễ tổn thương.

Về mặt địa chính trị, thỏa thuận này tạo ra sự dịch chuyển lớn khi nỗ lực ngừng bắn được mở rộng sang cả mặt trận Li Băng với lực lượng Hezbollah. Tuy nhiên, Israel vẫn giữ thái độ hoài nghi sâu sắc vì cho rằng các vấn đề về mạng lưới ủy nhiệm và năng lực hạt nhân của Iran chưa được giải quyết triệt để. Sự khác biệt giữa ưu tiên hạ nhiệt của Mỹ và mục tiêu làm suy yếu Iran của Israel đang bộc lộ những vết rạn nứt trong liên minh, trong khi các quốc gia vùng Vịnh vừa kỳ vọng vừa lo ngại.

Hồ sơ hạt nhân vẫn là “phép thử quyết định” cho tương lai lâu dài của hòa bình Trung Đông trong vòng 60 ngày đàm phán sắp tới. Những ký ức về việc Mỹ rút khỏi thỏa thuận JCPOA trước đây vẫn khiến giới lãnh đạo Iran thận trọng và thiếu lòng tin vào các cam kết mới. Một cơ chế giám sát minh bạch từ Liên Hợp Quốc là điều kiện tiên quyết, bởi chỉ cần một sự cố nhỏ từ các lực lượng ủy nhiệm cũng đủ để lật ngược mọi thành quả ngoại giao đã đạt được vào ngày 14/6.

Vũ Phượng (tổng hợp)