Hướng dẫn cập nhật số CCCD thành mã số thuế trên eTax Mobile theo quy định mới

Từ ngày 1/7/2025, số định danh cá nhân trên thẻ Căn cước công dân (CCCD) sẽ chính thức được sử dụng thay thế cho mã số thuế cá nhân. Người dân có thể chủ động thực hiện cập nhật thông tin này thông qua ứng dụng thuế điện tử eTax Mobile mà không cần đến cơ quan thuế.

Một số tài khoản có thể gặp lỗi khi cập nhật

Trong ngày đầu áp dụng quy định mới, nhiều người dùng phản ánh đã gặp lỗi khi cập nhật thông tin trên eTax Mobile, đặc biệt là lỗi “Không tìm thấy thông tin đăng ký thuế của NNT!” khi chọn mục Đăng ký thuế/Thay đổi thông tin đăng ký thuế. Cơ quan thuế khuyến nghị người dân thử thao tác lại vào thời điểm khác để tránh tình trạng quá tải hệ thống.

Số định danh cá nhân là gì?

Số định danh cá nhân gồm 12 chữ số do Bộ Công an cấp cho mỗi công dân Việt Nam. Đối với công dân đã được cấp CCCD gắn chip, dãy số trên thẻ chính là mã số định danh cá nhân. Trong trường hợp là trẻ em, mã định danh được thể hiện trực tiếp trên Giấy khai sinh.

Các cách tra cứu số định danh:

Ngoài ra, tại mục “Thông tin lưu trú” trên VNeID, người dân có thể tra cứu được mã số định danh của toàn bộ thành viên trong cùng hộ gia đình.

Các bước cập nhật mã số thuế bằng số CCCD trên eTax Mobile

Bước 1: Đăng nhập ứng dụng

  • Mở ứng dụng eTax Mobile, đăng nhập tài khoản cá nhân.
  • Tại giao diện chính, chọn Đăng ký thuế → Thay đổi thông tin.

Bước 2: Nhập thông tin cá nhân

  • Hệ thống sẽ hiển thị thông tin đăng ký thuế hiện tại, bao gồm:
    • Họ tên và ngày sinh (có thể chỉnh sửa).
    • Số giấy tờ cũ (không chỉnh sửa được).
    • Trường nhập số CCCD mới (cho phép điền).
  • Nhấn Lấy thông tin công dân để tra cứu thông tin từ cơ sở dữ liệu dân cư.

Bước 3: Kết nối cơ sở dữ liệu quốc gia

  • Nếu hệ thống không tìm thấy dữ liệu, sẽ có thông báo yêu cầu người dân liên hệ công an để cập nhật thông tin.
  • Nếu dữ liệu hợp lệ, hệ thống sẽ hiển thị song song thông tin thuế cũ và mới để xác nhận.

Bước 4: Chọn cơ quan thuế tiếp nhận

  • Chọn một trong hai phương án:
    • Cơ quan thuế theo địa chỉ thường trú
    • Cơ quan thuế theo địa chỉ tạm trú
  • Nếu chọn thay đổi địa chỉ thường trú, thông tin mới sẽ được cập nhật theo dữ liệu từ cơ sở dữ liệu quốc gia.

Bước 5: Chọn thông tin cần thay đổi

  • Tích chọn các mục cần chỉnh sửa như: giấy tờ cá nhân, số điện thoại, email,…
  • Nhập thông tin mới theo hướng dẫn:
    • Số giấy tờ: tự động lấy từ dữ liệu dân cư.
    • Ngày cấp, nơi cấp: bắt buộc chọn từ danh sách.
    • Số điện thoại và email: yêu cầu bắt buộc.

Bước 6: Hoàn tất kê khai

  • Nhấn Hoàn thành kê khai, hệ thống hiển thị tờ khai thay đổi thông tin theo mẫu 08-MST.
  • Kéo màn hình sang phải hoặc xuống dưới để kiểm tra toàn bộ nội dung.

Bước 7: Chia sẻ và đính kèm tài liệu

  • Nhấn Chia sẻ để xuất tờ khai dưới định dạng PDF, có thể gửi qua Zalo, email hoặc các ứng dụng mạng xã hội.
  • Đính kèm giấy tờ bằng cách:
    • Tải tệp từ điện thoại.
    • Chụp ảnh tài liệu bằng camera điện thoại.

Bước 8: Gửi tờ khai

  • Nhập mã OTP xác thực.
  • Nhấn Đồng ý để gửi hồ sơ.
  • Hệ thống hiển thị thông báo: “Hồ sơ thay đổi thông tin đăng ký thuế đã được gửi thành công. Vui lòng chờ xử lý!”

Cơ quan thuế khuyến nghị gì?

Cơ quan thuế lưu ý người dân cần kiểm tra kỹ thông tin trước khi gửi và nên chụp lại màn hình sau khi hoàn thành tờ khai để lưu trữ. Nếu có sự cố kỹ thuật hoặc thông tin sai lệch, hãy liên hệ chi cục thuế địa phương để được hướng dẫn.

Việc đồng bộ CCCD với mã số thuế giúp đơn giản hóa thủ tục hành chính và tăng cường kết nối dữ liệu liên ngành, phục vụ công tác quản lý thuế hiệu quả hơn trong tương lai.

Theo: Mucnews

Đi ghép liên tỉnh – Cơ hội tỷ đô bỏ ngỏ của Startup Việt

Dịch vụ đi ghép liên tỉnh đang dần bùng nổ nhờ nhu cầu lớn và tính linh hoạt, nhưng vẫn chưa có nền tảng công nghệ dẫn dắt. Liệu đây có phải mảnh đất tỷ đô mà các startup Việt đang bỏ lỡ?

Thị trường tiềm năng bị bỏ ngỏ

“Mình cần ghép xe Hà Nội – Thái Bình chiều nay, ai đi cùng không ạ?”. Những lời nhắn như vậy xuất hiện nhan nhản trong các hội nhóm Zalo, Facebook. Đi ghép liên tỉnh đã và đang trở thành thói quen của hàng triệu người Việt mỗi ngày. Thế nhưng, trong khi các dịch vụ gọi xe nội đô và giao hàng đã được công nghệ hóa triệt để, thì đi ghép liên tỉnh vẫn vận hành theo kiểu thủ công, manh mún, thiếu nền tảng kết nối chuyên nghiệp.

2,5 triệu lượt/ngày – Vì sao vẫn tự phát?

Theo Bộ Giao thông Vận tải, mỗi ngày có khoảng 2,5 triệu lượt di chuyển hành khách liên tỉnh, chủ yếu trên các tuyến ngắn và trung bình dưới 300km. Với chi phí trung bình 100.000 – 200.000đ/lượt, thị trường này có thể đạt quy mô 70.000 – 90.000 tỷ đồng/năm nếu được tối ưu bằng công nghệ.

Tuy nhiên, thực tế hiện nay là người đi – kẻ lái tự tìm đến nhau qua mạng xã hội, đặt xe bằng tin nhắn, gọi điện. Không có xác thực danh tính, không bảo hiểm, không hệ thống đánh giá uy tín. Hệ sinh thái thiếu mắt xích công nghệ dẫn đầu.

Vì sao chưa có “Grab” cho đi ghép liên tỉnh?

Dù nhu cầu lớn và rõ ràng, nhưng đi ghép liên tỉnh chưa thể cất cánh vì ba rào cản chính:

  1. Bài toán kỹ thuật phức tạp: Khác với nội đô, hành trình liên tỉnh có điểm đi – đến linh hoạt, cần thuật toán ghép chuyến thông minh và cập nhật thời gian thực.
  2. Pháp lý chưa rõ ràng: Nếu không có giấy phép vận tải, đi ghép dễ bị xem là “xe dù”, khiến các nhà đầu tư ngần ngại.
  3. Niềm tin thấp: Người dùng sợ đi cùng người lạ, lo bị huỷ chuyến, không được hỗ trợ nếu xảy ra sự cố – do thiếu nền tảng bảo chứng.

Đi ghép cạnh tranh với ai?

Thị trường vận tải liên tỉnh hiện có hai hình thức chính:

  • Xe khách tuyến cố định: Giá rẻ, đúng giờ, nhưng thiếu linh hoạt và cá nhân hóa.
  • Xe hợp đồng, taxi cá nhân: Chủ động và riêng tư hơn, nhưng chi phí cao.

Một vài startup nội địa như Đi Chung, VieDriver, Digo đã bắt đầu khai phá thị trường đi ghép. Tuy nhiên quy mô còn nhỏ, độ phủ hạn chế, công nghệ và pháp lý chưa đủ vững để phát triển toàn quốc.

Điểm yếu chung là chưa startup nào “chuẩn hóa” hành trình từ A đến Z: từ đặt xe, xác thực, đánh giá đến bảo hiểm và hỗ trợ sự cố.

Bài học từ thế giới: Mô hình nào khả thi?

  • BlaBlaCar (Pháp): Kết nối tài xế và người đi nhờ với hệ thống đánh giá, hợp đồng điện tử, thanh toán trước. Mô hình đang hoạt động tại 22 quốc gia với hơn 100 triệu người dùng.
  • Zimride → Lyft (Mỹ): Xuất phát từ nhu cầu ghép xe trong các trường đại học, rồi mở rộng ra công chúng, đặt trọng tâm vào xác thực và xây dựng uy tín cộng đồng.

Cả hai đều bắt đầu từ nhóm nhỏ, giải quyết một vấn đề cụ thể, rồi mở rộng. Startup Việt có thể áp dụng mô hình tương tự ở các tuyến “hot” như Hà Nội – Bắc Ninh, TP.HCM – Long An, Đà Nẵng – Huế.

Đi ghép liên tỉnh
Mô hình khả thi tại Pháp- BlaBlaCar (Ảnh: Internet)

Công nghệ và mô hình kinh doanh đề xuất

1. Ghép chuyến thông minh bằng AI:

  • Thuật toán tối ưu điểm đón – trả theo tuyến đường, thời gian và chi phí.
  • MVP có thể phát triển trong 4–6 tháng, chi phí khởi điểm khoảng 2–3 tỷ đồng.

2. Xác thực – Hợp đồng – Bảo hiểm:

  • Tích hợp xác thực CCCD, giấy phép lái xe qua API.
  • Áp dụng eContract để đảm bảo tính pháp lý.
  • Hợp tác với công ty bảo hiểm, gói cơ bản 5.000 – 10.000đ/chuyến.

3. Mô hình kinh doanh:

  • Startup thu phí nền tảng 5–10% trên giá vé.
  • Đối tác vận tải được lấp đầy xe trống, tăng doanh thu, giảm chi phí không tải.

Ai sẽ là người đi trước?

Đi ghép liên tỉnh không chỉ tiết kiệm chi phí cho người dùng, mà còn mở ra một hệ sinh thái giao thông chia sẻ – thân thiện môi trường, linh hoạt và nhân văn hơn.

Vấn đề không còn là “liệu có thị trường hay không?”. Mà là “ai sẽ là người bắt đầu đủ sớm, đúng cách?”

Việt Nam hoàn toàn có tiềm năng trở thành quốc gia dẫn đầu Đông Nam Á về đi ghép liên tỉnh. Nếu bắt đầu từ hôm nay, từ một cộng đồng nhỏ, một tuyến mẫu, một startup quyết liệt và có tầm nhìn dài hạn.

Theo: Mucnews

AI thay thế con người – Trường học nên dạy gì để không tụt hậu?

AI thay thế con người trong hàng loạt ngành nghề, giáo dục cần làm gì để chuẩn bị cho thế hệ trẻ không bị bỏ lại phía sau? Câu hỏi này không còn là giả định, mà là một thực tế cần đối diện ngay.

AI thay thế con người – Điều gì đang thực sự diễn ra?

Theo báo cáo của World Economic Forum năm 2024, khoảng 44% kỹ năng lao động sẽ thay đổi trong vòng 5 năm do tự động hóa. AI đang không ngừng mở rộng khả năng: từ lái xe tự động, tạo nội dung số, đến hỗ trợ bác sĩ trong chẩn đoán bệnh hay luật sư trong tra cứu hồ sơ.

Tại Nhật Bản, AI đã chấm điểm bài luận. Ở Mỹ, các hệ thống như ChatGPT, Claude hay Gemini được dùng để viết báo cáo, làm slide, phân tích dữ liệu và thậm chí là đưa ra chiến lược kinh doanh. AI thay thế con người trong cả những công việc từng được xem là “bất khả xâm phạm”, hệ thống giáo dục không thể tiếp tục đi theo lối mòn.

AI đang dần thay thế con người trong giáo dục, y tế, luật pháp và sản xuất.
(Ảnh minh hoạ)

AI thay thế con người – Đâu là điều con người cần giữ lại?

Trí tuệ nhân tạo có thể nhanh, chính xác, nhưng lại thiếu thứ làm nên con người: cảm xúc, đạo đức, khả năng đồng cảm và sáng tạo thực sự. AI có thể làm thơ, nhưng không đau khi viết về mất mát. AI có thể vẽ tranh, nhưng không hạnh phúc khi vẽ được một kiệt tác.

Giáo dục tương lai vì vậy phải đi theo hướng phát triển con người toàn diện – như OECD đã khuyến nghị: từ trí tuệ lý tính đến trí tuệ cảm xúc, từ kiến thức chuyên môn đến bản lĩnh sống và trách nhiệm xã hội. AI thay thế con người trong kỹ năng, thì điều duy nhất AI chưa thay được chính là nhân cách.

Học sinh cần học cách tư duy, không chỉ học để làm bài thi

Nghiên cứu của McKinsey (2023) cho thấy 5 nhóm năng lực quan trọng nhất cho tương lai gồm:

  • Tư duy phản biện và giải quyết vấn đề
  • Giao tiếp hiệu quả, làm việc nhóm
  • Thích nghi linh hoạt với thay đổi
  • Đạo đức và trách nhiệm cá nhân
  • Học tập suốt đời

Trong một thế giới biến động và cạnh tranh với AI, học sinh không cần biết tất cả, mà cần biết cách học, lý do học và cách ứng dụng vào đời sống. Chuyển từ học thuộc sang học hiểu, từ ghi nhớ sang ứng dụng, từ bị động sang chủ động – đó là định hướng bắt buộc nếu không muốn bị AI bỏ lại.

Giáo dục không thể chạy đua với AI – Nhưng có thể dẫn đường

Nếu mục tiêu của giáo dục là chuẩn bị cho tương lai, thì tương lai đó đang thay đổi từng ngày dưới tác động của công nghệ. Nhưng thay vì đào tạo để cạnh tranh với máy móc, giáo dục nên đào tạo những con người hiểu mình là ai, đang sống vì điều gì, và có khả năng vượt qua khủng hoảng.

Trường học không thể chỉ là nơi truyền thụ kiến thức. Trường học cần trở thành nơi:

  • Nuôi dưỡng bản lĩnh nội tâm
  • Khơi dậy tinh thần trách nhiệm cộng đồng
  • Trau dồi khả năng phản tư và sáng tạo
Trường học cần nuôi dưỡng nội tâm, trách nhiệm cộng đồng và tư duy sáng tạo (Ảnh minh hoạ)

Từ khoa học đến nghệ thuật sống – Mô hình giáo dục mới khi AI thay thế con người

Trường học tương lai nên đưa vào giảng dạy những môn học như:

  • Nhận thức bản thân và đối thoại nội tâm
  • Tư duy thiết kế và giải pháp sáng tạo
  • Thẩm mỹ và cảm thụ nghệ thuật
  • Triết học sống và giá trị nhân văn

AI thay thế con người trong thao tác kỹ thuật, thì giáo dục phải khai mở chiều sâu nhân cách. Đó là nơi AI không thể bước vào.

“AI thay thế con người” không còn là một giả thuyết. Đó là thách thức thật – nhưng cũng là cơ hội để giáo dục nhìn lại sứ mệnh sâu xa của mình: không chỉ đào tạo ra người có việc làm, mà là đào tạo ra người có thể tự làm chủ chính mình. Và đó là điều mà ngay cả AI cũng không thể làm thay chúng ta.

Theo: Mucnews

Học giỏi để làm gì khi đánh mất phương hướng?

Nhiều học sinh học giỏi vẫn cảm thấy lạc lối, trống rỗng và mất phương hướng. Vì sao học giỏi nhưng vẫn không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống?

Thành tích cao – Nhưng đi kèm áp lực vô hình

Trong mắt mọi người, học sinh giỏi là biểu tượng của sự thành công sớm. Các em thường được xem là “con nhà người ta” – vừa thông minh, vừa chăm chỉ, luôn đứng đầu trong mọi cuộc thi. Thế nhưng, ít ai thấy được đằng sau ánh hào quang ấy là những áp lực vô hình. Đến từ gia đình, thầy cô, xã hội, và cả chính bản thân các em.

Từ nhỏ, nhiều em đã được dán nhãn “học giỏi” và sống dưới chiếc bóng của kỳ vọng: phải luôn xuất sắc, không được sai, không được phép tụt hạng. Việc học dần trở thành một cuộc đua hơn là hành trình khám phá tri thức. Sự phấn khởi ban đầu bị thay thế bởi lo âu thường trực – lo không đạt điểm cao, lo không được công nhận, lo làm phụ huynh thất vọng.
Thành tích lẽ ra nên là kết quả tự nhiên của quá trình học tập. Nhưng với nhiều bạn trẻ, nó lại trở thành gánh nặng bào mòn động lực.

Học để làm gì? Câu hỏi đơn giản nhưng ít người trả lời được

Chúng ta quen đánh giá thành công học đường bằng điểm số và giải thưởng. Nhưng điều ít ai để ý là: nhiều học sinh có bảng thành tích dài dằng dặc lại không biết rõ mình thực sự muốn gì.

Khi được hỏi: “Em học để làm gì?”, nhiều học sinh xuất sắc lại ngập ngừng. Các em quen với việc “phải học”, nhưng chưa từng được dạy cách tìm mục tiêu sống. Không ai giúp các em hiểu giá trị hay lý tưởng của bản thân.

Đây là nghịch lý lớn của giáo dục hiện đại. Càng học giỏi, các em càng dễ mất phương hướng. Bởi nếu không biết mình học để làm gì, thì điểm cao cũng chỉ là lớp vỏ. Và lớp vỏ đó rất dễ sụp đổ khi cuộc sống rẽ sang hướng khác.

Biết nhiều điều, nhưng chẳng biết mình học để làm gì (Ảnh minh hoạ)
Biết nhiều điều, nhưng chẳng biết mình học để làm gì (Ảnh minh hoạ)

Khi trí tuệ vượt trước, tâm hồn tụt lại sau

Một học sinh có thể làm toán rất nhanh, viết luận rất tốt. Nhưng vẫn có thể trầm cảm, hoang mang, mất kết nối với thế giới xung quanh. Vì sao?

Vì giáo dục hiện nay vẫn nặng về lý trí, nhẹ về cảm xúc. Các em được dạy cách ghi nhớ, tranh luận, thi đua… nhưng lại ít được học cách hiểu bản thân. Không ai dạy các em cách đối diện với tổn thương hay lắng nghe chính mình.

Khi tâm hồn không phát triển cùng trí tuệ, việc học giỏi chỉ thể hiện một nửa con người. Nửa còn lại là cảm giác cô đơn, áp lực, và mất phương hướng sống. Đó là lý do nhiều học sinh học giỏi bị suy sụp khi vấp ngã lần đầu. Bởi trước đó, các em chưa từng được phép… thất bại.

Giữa lớp học đông người, em vẫn thấy mình lạc lõng (Ảnh minh hoạ)

Chúng ta cần một cách nhìn mới về người học giỏi

Đã đến lúc xã hội cần ngừng mặc định rằng “càng giỏi càng ổn”. Những em học giỏi cũng cần được lắng nghe, được hỗ trợ tâm lý, được khuyến khích khám phá bản thân như bất kỳ ai khác. Họ cũng có quyền bối rối, được phép sai, và cần một hành trình tìm ra con đường riêng.

Giáo dục không nên chỉ đào tạo những người đạt điểm cao, mà còn cần hình thành những con người có định hướng sống, có bản lĩnh nội tâm và cảm xúc lành mạnh.
Để làm được điều đó, mỗi gia đình, mỗi nhà trường cần:

Gợi mở cho con trẻ về giá trị sống, chứ không chỉ mục tiêu thi cử
Khuyến khích các em được trải nghiệm, được vấp ngã, được chọn sai
Nuôi dưỡng kỹ năng cảm xúc và tự nhận thức song hành với kiến thức học thuật

Học giỏi là điểm xuất phát, không phải đích đến

Học tốt là lợi thế – nhưng không thể thay thế cho mục tiêu sống, cho sự vững vàng bên trong. Một em học sinh có thể đứng đầu lớp, nhưng nếu không biết mình là ai, sống vì điều gì, thì những điểm mười cũng không thể dẫn đến hạnh phúc lâu dài.

Nếu bạn – hoặc con bạn – đang học giỏi nhưng cảm thấy trống rỗng, lạc hướng, xin đừng xem đó là điều bất thường. Có thể, đó là tín hiệu để ta dừng lại một chút, nhìn sâu vào bên trong, và cùng nhau trả lời một câu hỏi rất cũ nhưng chưa bao giờ hết mới: Học để làm gì?

Theo: Tin 360

Tôi học để làm gì? – Khi một câu hỏi nhỏ mở ra những suy nghĩ lớn

Một em nhỏ giơ tay hỏi: “Cô ơi, con học để làm gì ạ?” Câu hỏi ấy ngỡ chỉ là hồn nhiên nhưng lại khẽ chạm vào suy nghĩ sâu xa mà nhiều người từng mang trong lòng: tôi học để làm gì, và liệu việc học hôm nay có đang giúp ta sống một cuộc đời ý nghĩa?

Học để thi – Có thật là con đường dẫn đến thành công?

Chúng ta đã quen với một vòng lặp: học để thi, thi để đỗ, đỗ để vào đại học, học tiếp để ra trường có bằng, rồi mong có việc làm tốt. Nhưng vòng lặp ấy – liệu có thật sự dẫn người ta đến hạnh phúc?

Học sinh tiểu học phải học thêm đến tối. Trung học luyện thi đến kiệt sức. Sinh viên học ngành “bố mẹ chọn”, ra trường không biết mình là ai. Chúng ta dạy trẻ “phải giỏi để thành công”, nhưng lại không dạy các em hiểu thành công nghĩa là gì, hay vì sao mình phải học.
Có những người từng là học sinh xuất sắc, đứng đầu lớp, nhưng lại hoang mang khi ra đời. Họ không biết mình muốn gì, không dám thất bại, và luôn sợ… sống thật. Vì suốt bao năm, họ chưa từng được hỏi:
“Tôi học để làm gì?”

Học chăm để thành đạt, nhưng cũng cần học để biết sống đúng, sống tử tế. (Ảnh minh hoạ)

Câu hỏi nhỏ – Chạm vào lương tri lớn

Không phải học sinh nào cũng hỏi ra miệng câu đó. Nhưng rất nhiều em đang sống với cảm giác ấy: học mà không hiểu để làm gì. Và nếu người lớn không trả lời được, thì mọi “cải cách giáo dục” chỉ là đổi màu vỏ bọc.

Khi câu hỏi “tôi học để làm gì” vang lên, nó không nhằm trách móc ai. Nó là lời nhắc nhở, nhẹ nhàng nhưng sắc bén, gửi đến cha mẹ, thầy cô, người làm giáo dục:
Hãy nhớ lại vì sao con người bắt đầu học.

Chúng ta học để làm người. Học để biết sống đúng, biết yêu thương và chịu trách nhiệm với chính mình.
Đó là câu trả lời sâu sắc nhất cho câu hỏi “tôi học để làm gì”. Thế nhưng trong chương trình hiện nay, những kỹ năng sống quan trọng như lắng nghe, thấu cảm hay vượt qua tổn thương lại rất mờ nhạt – thậm chí gần như vắng bóng.

Công cụ học thay đổi, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là biết học để làm người. (Ảnh minh hoạ)

Học để sống, chứ không phải để chạy đua

Thế giới đang thay đổi nhanh chóng. Nhiều nghề nghiệp sẽ biến mất. Nhiều kỹ năng hôm nay sẽ sớm lỗi thời.
Nhưng những giá trị cốt lõi như tư duy phản biện, đạo đức nội tâm, hay khả năng tự chủ – sẽ luôn cần thiết.

Vì vậy, việc học không thể chỉ xoay quanh điểm số hay bằng cấp. Học phải giúp con người hiểu chính mình, biết mình muốn sống ra sao, và đủ vững vàng trước biến động.
Nếu không, học chỉ là một chiếc lồng son – đẹp nhưng giam hãm.

Khi học sinh không hiểu ý nghĩa việc học, các em dễ học đối phó. Học vì bị ép, vì sợ bị chê, vì áp lực thành tích. Và từ đó, các em dần mất đi niềm vui khám phá, đánh mất chính mình.

Học để hiểu mình – Không để vừa lòng người khác

Không ít bạn trẻ hiện nay học rất giỏi nhưng trầm cảm, hoặc khủng hoảng giá trị sống. Bởi các em chưa bao giờ có cơ hội lắng nghe nội tâm – mà chỉ học để làm hài lòng bố mẹ, đạt chuẩn của thầy cô, theo đuổi thành tích bề ngoài.

Một nền giáo dục đáng mơ ước không nhồi nhét học sinh trở thành “phiên bản lý tưởng” của ai đó. Nó giúp học sinh trở thành chính mình – với bản lĩnh, trách nhiệm và trí tuệ sống. Khi hiểu mình là ai, học sinh sẽ không cần ai thúc ép.
Khi biết học để sống, để cống hiến, để bình an – các em sẽ học bằng cả trái tim.

Khi học không còn là nghĩa vụ, mà là hành trình trở về với chính mình

Học không phải là nghĩa vụ khô khan. Nó có thể là hành trình đẹp đẽ, nếu người học biết mình đang đi đâu, vì sao đi, và muốn trở thành ai sau hành trình ấy.

Khi một người biết rõ “tôi học để làm gì”, họ không còn học vì bị bắt buộc. Họ học với lòng biết ơn, với sự chủ động, và với ánh sáng soi đường từ bên trong.

Khi ấy, tri thức không chỉ nằm trong sách vở – mà đã trở thành nội lực sống, thành kim chỉ nam cho một đời người không hối tiếc.

Theo: Tin 360

Cháy tại công ty bao bì: Nhà xưởng đổ sập, khói lửa bao trùm Tân Uyên, Bình Dương

Cháy tại công ty bao bì giấy ở Bình Dương khiến nhà xưởng đổ sập, khói lửa bốc cao hàng chục mét, hàng trăm lính cứu hỏa xuyên đêm khống chế.

Lửa bùng phát trong đêm, cả khu phố náo loạn

Khoảng 20h30 ngày 29/6, cháy tại công ty bao bì giấy bùng phát dữ dội ở khu phố Ba Tri, phường Tân Hiệp, TP Tân Uyên, Bình Dương.
Ngọn lửa xuất phát từ khu vực nhà xưởng chứa nhiều giấy và bao bì. Đây là những vật liệu cực kỳ dễ bén lửa, khiến đám cháy lan nhanh chỉ trong vài phút. Cột khói đen bốc cao, bao trùm cả khu dân cư lân cận.
Vụ hỏa hoạn gây hoang mang và khiến người dân xung quanh tháo chạy.

Chỉ trong ít phút, ngọn lửa lan rộng, thiêu rụi toàn bộ khu vực sản xuất. Người dân hoảng hốt, vội vã sơ tán và dùng bình chữa cháy mini ứng cứu nhưng bất lực. Lửa bốc cao hàng chục mét, khói đen cuồn cuộn bao trùm cả một góc trời.

Đứng xa vẫn nhìn thấy lửa đỏ rực bốc lên từ vụ cháy công ty. (Ảnh: Tin 360)

Lực lượng chữa cháy huy động tối đa, khẩn trương khống chế lửa

Ngay khi tiếp nhận tin báo, Phòng Cảnh sát PCCC và CNCH Công an tỉnh Bình Dương đã điều động hàng chục xe chữa cháy cùng hơn 100 cán bộ, chiến sĩ đến hiện trường. Lực lượng chia thành nhiều mũi tiếp cận từ phía trước và bên hông nhà xưởng để dập lửa.

Đến khoảng 21h30, đám cháy cơ bản được khống chế. Tuy nhiên, do diện tích cháy rộng, vật liệu bén lửa nhiều nên lực lượng chức năng phải túc trực xuyên đêm để xử lý tàn lửa và làm mát khu vực.

Lực lượng chức năng túc trực ở các tuyến đường để điều tiết giao thông, ưu tiên xe cứu hỏa vào hiện trường dập lửa. (Ảnh: Tin 360)

Thiệt hại nặng nề, nguyên nhân đang được điều tra

Vụ cháy tại công ty bao bì gây thiệt hại nghiêm trọng. Một phần mái nhà xưởng bị đổ sập hoàn toàn.
Nhiều máy móc và nguyên vật liệu bên trong bị thiêu rụi. May mắn, không có thương vong về người.
Tuy nhiên, khói bụi và tro từ đám cháy lan sang khu dân cư lân cận. Người dân bị ảnh hưởng bởi không khí ô nhiễm và mùi khét.

Chính quyền địa phương đã phong tỏa khu vực, cảnh báo người dân hạn chế tiếp xúc khói bụi. Hiện các đơn vị chuyên môn đang tiến hành khám nghiệm hiện trường và làm rõ nguyên nhân vụ cháy.

Cảnh báo nguy cơ cháy nổ trong mùa nắng nóng

Đây không phải là lần đầu tiên các nhà xưởng tại Bình Dương xảy ra hỏa hoạn nghiêm trọng. Trước đó, nhiều vụ cháy tương tự tại các cơ sở chứa vật liệu dễ bén lửa như giấy, vải, nhựa đã gây thiệt hại hàng chục tỷ đồng.

Ngành chức năng cảnh báo các doanh nghiệp cần rà soát hệ thống điện, trang bị thiết bị PCCC đúng tiêu chuẩn, và thường xuyên tập huấn kỹ năng ứng phó cháy nổ cho công nhân, nhất là trong mùa nắng nóng cực đoan như hiện nay.

Giáo dục và năng lực tiềm ẩn: Tại sao trí tuệ thực sự không thể đo bằng điểm số?

Giáo dục và năng lực tiềm ẩn đang thách thức hệ thống học đường hiện tại. Khi có những đứa trẻ nhớ tiền kiếp, cảm nhận năng lượng hay sở hữu trực giác khác thường, liệu giáo dục hiện đại có đủ bao dung để không bỏ lỡ điều kỳ diệu trong mỗi con người?

Khi khoa học phát hiện ra điều vượt ngoài logic

Trong nhiều thế kỷ, khoa học được xem là ánh sáng lý trí, chiếu rọi những gì hữu hình – đo lường được. Nhưng càng tiến sâu vào thế giới vi mô và ý thức, con người càng phát hiện ra: còn nhiều điều vượt ngoài logic, nhưng không thể phủ nhận.

Một trong những người tiên phong mở lối là Rupert Sheldrake, nhà sinh vật học người Anh. Trong nghiên cứu nổi tiếng về “cảm ứng từ xa”, nghiên cứu hiện tượng “cảm giác bị nhìn lén” – khi một người có thể cảm nhận được ánh mắt từ phía sau dù không nhìn thấy hay nghe thấy gì. Trong các thí nghiệm, tỷ lệ đoán đúng thường vượt nhẹ ngưỡng ngẫu nhiên (~53–60%). Ông cũng quan sát hiện tượng tương tự ở động vật, như chó cảm nhận lúc chủ sắp về. Dù gây tranh cãi, nghiên cứu của Sheldrake gợi mở khả năng con người sở hữu những năng lực cảm nhận vượt khỏi giới hạn giác quan truyền thống.

Tại Mỹ, dự án PEAR Lab (Princeton Engineering Anomalies Research) của Đại học Princeton đã tiến hành hàng ngàn thử nghiệm cho thấy: ý niệm của con người có thể ảnh hưởng đến thiết bị điện tử tạo số ngẫu nhiên. Một trạng thái tập trung, kỳ vọng hay thiền định đều có khả năng khiến các con số lệch khỏi xác suất tự nhiên.

Càng đi sâu vào vùng “phi lý”, khoa học càng bắt gặp những hiện tượng bất ngờ.

Một cậu bé tên James Leininger, sống tại Louisiana (Mỹ), từ lúc mới 2 tuổi đã kể vanh vách chi tiết về cuộc đời một phi công tử trận trong Thế chiến II: tên tàu, địa điểm, chiến hữu. Sau này, tất cả thông tin ấy đều được xác minh là có thật – dù gia đình cậu chưa từng nhắc đến chiến tranh.

Giáo dục
Khoa học bắt đầu xác nhận: ta có thể cảm nhận khi có ánh mắt dõi theo mình.(Ảnh minh họa: Khai Mở)

Tương tự, cô bé Akiane Kramarik vẽ bức tranh về chân dung Chúa Jesus năm lên 8, với kỹ thuật hội họa vượt xa trình độ người lớn. Em khẳng định mình “nhận hình ảnh qua giấc mơ” và có những hiểu biết vượt tuổi. Nhiều chuyên gia cho rằng đây là biểu hiện của “trí nhớ linh hồn” hay “trực giác siêu cảm”.

Ngay trong đời sống thường nhật, không ít bà mẹ kể lại họ cảm thấy điều bất ổn nơi con mình dù ở cách xa hàng trăm cây số – và khi gọi điện thì đúng lúc con đang gặp tai nạn. Hiện tượng trực giác mẹ con, hay cảm ứng tâm linh, đang được nhiều viện nghiên cứu bắt đầu ghi nhận và thử nghiệm.

Ngay cả hiện tượng trải nghiệm cận tử (near-death experience) cũng đang khiến giới y học suy nghĩ lại. Nhiều bệnh nhân suy tim đã ngừng đập, nhưng sau khi hồi sinh có thể kể lại chính xác các cuộc hội thoại trong phòng mổ, mô tả những chi tiết mà không ai dạy họ biết.

Những trường hợp trên không còn là chuyện kỳ bí truyền miệng. Chúng là dữ kiện thật, được thu thập, kiểm chứng, và đang thách thức nền khoa học chính thống.

Và nếu con người thật sự sở hữu những năng lực tiềm ẩn vượt ngoài logic như vậy – thì liệu giáo dục hiện tại có còn phù hợp không? Chúng ta đang dạy gì cho thế hệ kế tiếp, nếu chính họ có thể nhìn xa hơn những gì sách giáo khoa viết?

Giáo dục chuẩn hóa đang loại bỏ điều kỳ diệu

Trong suốt nhiều thập kỷ, nền giáo dục hiện đại đã đặt trọn niềm tin vào khả năng đo lường. Một đứa trẻ thông minh được định nghĩa bằng chỉ số IQ, điểm số các môn học, và thành tích thi cử. Nhưng liệu con người chỉ là một cỗ máy tính toán và ghi nhớ?

Đằng sau ánh mắt lặng lẽ của nhiều học sinh là một thế giới nội tâm phong phú nhưng bị bỏ quên. Những đứa trẻ giàu trực giác, nhạy cảm với năng lượng xung quanh, hoặc mang những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống thường không được coi là “xuất sắc”. Trái lại, chúng bị đánh giá là “quá mơ mộng”, “khó kiểm soát”, hoặc “thiếu tập trung”.

Nhiều em rơi vào nhóm “đa dạng thần kinh” (neurodivergent) – nghĩa là có cấu trúc thần kinh khác biệt so với số đông. Thay vì được thừa nhận như một dạng trí tuệ độc đáo, các em thường bị chẩn đoán là rối loạn tăng động (ADHD), rối loạn phổ tự kỷ (ASD), hay thậm chí bị xếp vào nhóm học sinh “có vấn đề”.

Một điển hình đáng suy ngẫm là những đứa trẻ được gọi là trẻ Indigo – cụm từ được dùng để chỉ những em nhỏ sở hữu trực giác mạnh, khả năng đồng cảm sâu, và cảm nhận phi ngôn ngữ. Nhiều em có thể “biết trước” điều sắp xảy ra hoặc đọc được cảm xúc người đối diện. Nhưng thay vì được lắng nghe và khơi mở, các em lại bị yêu cầu “hành xử bình thường”, “tập trung vào bài vở”, hoặc “giảm mơ tưởng”.

Đó là bi kịch lớn nhất của giáo dục hiện đại: tiêu chuẩn hóa tất cả mọi thứ, từ nhận thức đến cảm xúc. Khi chúng ta chỉ công nhận một kiểu thông minh, một kiểu hành xử, một kiểu thành công – thì những tâm hồn kỳ diệu bị gạt ra bên lề, âm thầm thu mình lại hoặc cố gắng “diễn vai bình thường”.

Điều này không chỉ làm nghèo đi bản chất con người – mà còn cướp mất của xã hội những tài năng dị biệt có thể thay đổi thế giới. Lịch sử đã chứng minh: những bộ óc thiên tài như Nikola Tesla, Albert Einstein hay Steve Jobs – đều từng bị đánh giá là lập dị hoặc không phù hợp với giáo dục truyền thống.

Trong bối cảnh đó, câu hỏi đặt ra không phải là: “Làm sao để những đứa trẻ phù hợp với hệ thống?”
Mà là: “Làm sao để hệ thống đủ linh hoạt để nuôi dưỡng mọi dạng trí tuệ – kể cả những điều kỳ diệu?”

Giáo dục
Nền giáo dục hiện đại đã đặt trọn niềm tin vào khả năng đo lường (Ảnh minh họa: Khai Mở)

Nếu ta đào tạo cả phần vô hình của con người?

Giáo dục hiện nay dạy con người cách suy nghĩ, nhưng ít khi dạy cách cảm nhận. Dạy cách nói, nhưng không dạy cách lắng nghe chính mình. Dạy để đạt được điều gì đó bên ngoài, mà bỏ quên những giá trị lặng lẽ bên trong.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu ta bắt đầu đào tạo cả phần vô hình – phần không thể chấm điểm, nhưng lại định hình toàn bộ cuộc sống của một con người?

Tưởng chừng mơ hồ, nhưng giáo dục hoàn toàn có thể dạy trẻ em:

  • Lắng nghe nội tâm thay vì chỉ chạy theo thành tích
  • Thấu cảm để biết yêu thương và không làm tổn thương người khác
  • Trực giác như một loại trí tuệ cảm nhận nhanh hơn cả lý trí
  • Hiểu về trường năng lượng – rung động của chính mình và môi trường sống

Đó không phải là mê tín, mà là nền tảng của một con người tỉnh thức.

Nhiều quốc gia tiên tiến đã bắt đầu bước đi đầu tiên. Ở Ấn Độ, có những lớp học khởi đầu mỗi ngày bằng 10 phút tĩnh tâm. Tại Anh và Mỹ, phong trào “Mindfulness in Education” đang lan rộng, giúp học sinh học cách thở, cảm nhận và phản chiếu hành vi. Kết quả? Trẻ tập trung hơn, ít bạo lực hơn, và quan trọng nhất – hạnh phúc hơn.

Điều đó cho thấy, giáo dục không chỉ là nơi tiếp thu kiến thức. Đó là không gian để con người được trở về chính mình.

Người thầy trong thời đại mới không còn là “người kiểm tra bài”, mà là “người khai mở” – người khơi dậy ánh sáng đang ngủ yên trong mỗi học sinh. Thầy không đứng ở bục cao, mà đi cùng các em trong hành trình khám phá chính mình, khám phá thế giới và khám phá sự kết nối thiêng liêng giữa cả hai.

Một mô hình lớp học mới hoàn toàn khả thi:

  • Bắt đầu bằng sự tĩnh lặng
  • Tiếp nối bằng cảm nhận
  • Dẫn dắt bằng phản tỉnh
  • Bùng nổ bằng sáng tạo

Trong một thế giới ngày càng ồn ào, có lẽ giáo dục thật sự nên bắt đầu từ sự im lặng. Không phải là sự lặng câm của khuôn mẫu, mà là sự tĩnh tại của hiểu biết.

Bởi vì chỉ khi con người hiểu chính mình, họ mới có thể sống trọn vẹn với người khác – và với cả thế giới.

Giáo dục và năng lực tiềm ẩn không còn là giấc mơ. Đó là bước tiếp theo mà giáo dục cần dũng cảm bước tới – để đào tạo nên những con người đầy đủ: cả trí tuệ, cảm xúc, rung động và ánh sáng nội tâm.

Từ lớp học đến lớp học thức tỉnh

Nếu trường học không chỉ là nơi truyền dạy kiến thức, mà là nơi rèn luyện linh hồn, thì nền giáo dục sẽ thay đổi ra sao?

Chúng ta đã quá quen với một lớp học nơi học sinh “biết” – biết làm bài, biết trả lời, biết theo khuôn. Nhưng trong một thế giới biến đổi không ngừng, điều nhân loại cần hơn cả là những con người tỉnh thức – biết hiểu, biết cảm, và biết sống một cách có ý nghĩa.

Đó là lúc giáo dục cần chuyển mình thành một hành trình chuyển hóa – hay còn gọi là transformative education. Không chỉ dừng ở việc cung cấp tri thức, mà còn hướng đến biến đổi nhận thức, thấu hiểu bản thân, và thay đổi cách sống.

Một lớp học thức tỉnh sẽ không chỉ hỏi: “Em được mấy điểm?”
Mà sẽ hỏi: “Em đã hiểu gì về chính mình hôm nay?”
Không chỉ dạy các công thức, mà dạy cả cách yêu thương, tha thứ, và giữ vững nội tâm giữa những sóng gió đời thường.

Đây không phải là đưa tôn giáo vào học đường. Mà là lồng ghép giáo dục tâm linh – không tôn giáo, vào từng bài giảng, từng lời nói, từng không khí của lớp học. Đó là nơi trẻ được học về sự sống, sự chết, nhân quả, lòng biết ơn, sự khiêm tốn và kết nối sâu xa giữa con người với nhau – và với vũ trụ.

Ở đó, người thầy không còn là người “truyền tải thông tin”, mà là người đánh thức chiều sâu nơi mỗi học sinh.
Ở đó, lớp học không chỉ là bốn bức tường, mà là một cánh cổng dẫn tới sự trưởng thành chân thực.

Hãy tưởng tượng một thế hệ học sinh lớn lên trong những lớp học như thế. Các em không chỉ giỏi lý thuyết, mà còn biết sống, biết yêu thương, biết tỉnh táo trước ma lực của công nghệ và đồng tiền. Họ là những người kiến tạo tương lai bằng ánh sáng từ nội tâm, chứ không chỉ bằng tấm bằng đại học.

Giáo dục và năng lực tiềm ẩn không chỉ là chủ đề thảo luận – mà chính là lối đi cần mở. Một nền giáo dục đủ bao dung để nuôi dưỡng những điều chưa thể lý giải hôm nay, sẽ là nơi ươm mầm cho những điều vĩ đại của ngày mai.

Điều phi thường không phải là thứ để sợ hãi hay xua đuổi. Nó là tín hiệu rằng còn rất nhiều điều chúng ta chưa hiểu hết về con người. Và giáo dục – nếu đủ mở lòng, đủ dũng cảm – có thể trở thành mảnh đất màu mỡ cho những hạt giống kỳ diệu ấy nảy mầm.

Biết đâu, chính từ những lớp học như vậy, một nền văn minh mới sẽ lặng lẽ sinh ra – bắt đầu từ sự tỉnh thức trong trái tim của một đứa trẻ.

Thiền định – Giải pháp giảm đau tự nhiên hiệu quả hơn thuốc morphin

Thiền định đang được xem là một giải pháp đáng chú ý trong bối cảnh xã hội hiện đại ngày càng xuất hiện nhiều căn bệnh gây đau đớn mà chưa có thuốc điều trị đặc hiệu. Khi nhiều người phải dựa vào thuốc giảm đau như một biện pháp tạm thời, câu hỏi được đặt ra là: liệu có phương pháp nào vừa hiệu quả, vừa tiết kiệm, lại an toàn hơn?

Một nghiên cứu khoa học mới cho thấy, thiền định có thể giúp giảm đau hiệu quả hơn cả morphin – loại thuốc giảm đau mạnh thường dùng trong y học hiện đại.

Thiền định và quét não: Chứng minh bằng khoa học

Bài nghiên cứu được đăng trên Tạp chí Khoa học Thần kinh (Journal of Neuroscience) đã thực hiện quét não để đo lường tác động của thiền định lên cảm giác đau.

Nghiên cứu này được tiến hành với 15 tình nguyện viên, bao gồm 6 nam và 9 nữ. Tất cả đều được tiếp xúc với một đầu dò nhiệt được làm nóng dần đến 48°C – mức nhiệt gây cảm giác đau rát ở hầu hết mọi người. Cảm nhận của họ được ghi lại thông qua kỹ thuật quét não hiện đại.

Sau lần tiếp xúc đầu tiên, các đối tượng tham gia được huấn luyện thiền trong 4 buổi, mỗi buổi kéo dài 20 phút. Khi tiếp xúc với đầu dò nhiệt lần thứ hai – lần này trong trạng thái thiền định – các nhà khoa học tiếp tục đo phản ứng đau để so sánh.

Thiền định
Không cần quá nhiều thời gian luyện tập, thiền định có thể mang lại hiệu quả rõ rệt chỉ sau vài buổi thực hành (Ảnh: Mucnews)

Kết quả đáng kinh ngạc: Giảm đau hơn 50%

Kết quả nghiên cứu cho thấy:

  • Cảm giác đau giảm trung bình 57%
  • Cường độ đau giảm 40%
  • Trong khi đó, morphin chỉ giảm đau trung bình 25%

Quét não cũng ghi nhận sự “dịu lại” rõ rệt ở các vùng não liên quan đến xử lý cảm giác đau. Điều này khẳng định rằng thiền định ảnh hưởng trực tiếp đến hoạt động thần kinh, không chỉ là hiệu ứng tâm lý đơn thuần.

Không tác dụng phụ, dễ thực hiện

Khác với các loại thuốc giảm đau, đặc biệt là morphin – vốn có nguy cơ gây nghiện và nhiều tác dụng phụ – thiền định hoàn toàn tự nhiên, không gây hại và có thể thực hiện ở bất kỳ đâu.

Fadel Zeidan – đồng tác giả nghiên cứu – nhấn mạnh:

“Thiền tạo ra những thay đổi thực sự trong hoạt động của não bộ, giúp giảm đau rõ rệt mà không cần dùng đến thuốc.”

Thiền – phương pháp đơn giản mà hiệu quả

Không cần quá nhiều thời gian luyện tập, thiền định có thể mang lại hiệu quả rõ rệt chỉ sau vài buổi thực hành. Đây là lựa chọn lý tưởng cho những người đang phải chịu đựng cơn đau thể chất nhưng không muốn phụ thuộc vào thuốc.

Lợi ích nổi bật của thiền định trong giảm đau:

  • Không tốn chi phí, có thể tự thực hiện tại nhà
  • Cải thiện cảm xúc và giảm căng thẳng
  • Tác động trực tiếp đến hoạt động não bộ liên quan đến đau

Nghiên cứu mới khẳng định: thiền không chỉ là phương pháp rèn luyện tinh thần, mà còn là công cụ giảm đau hiệu quả vượt trội. Trong bối cảnh nhiều người tìm kiếm giải pháp thay thế thuốc, thiền định đang nổi lên như một lựa chọn khoa học, bền vững và dễ tiếp cận.

Theo: Mucnews

Vi sinh vật – Người bạn bị lãng quên trong cuộc chiến kháng sinh

Trong những năm gần đây, các nhà khoa học đã bắt đầu nhìn nhận lại vai trò của hệ vi sinh vật trong cơ thể người. Điều này có thể mở ra một mô hình y học hoàn toàn mới, nơi thay vì chỉ tiêu diệt vi khuẩn, chúng ta sẽ học cách nuôi dưỡng những vi sinh vật có lợi để phòng và chữa bệnh hiệu quả hơn.

Cuộc cách mạng âm thầm trong y học

Trong quá khứ, y học hiện đại đạt được nhiều thành tựu nhờ tiêu diệt vi trùng – nguyên nhân hàng đầu gây bệnh truyền nhiễm. Từ thế kỷ 19, khi phát hiện ra vi khuẩn là thủ phạm của các đại dịch, thế giới y học bước vào một kỷ nguyên “chống vi khuẩn” kéo dài suốt nhiều thập kỷ.

Tuy nhiên, từ giữa thế kỷ 20, việc cải thiện vệ sinh cộng đồng, cùng với kháng sinh và vaccine, đã góp phần giảm tỷ lệ tử vong đáng kể. Dù vậy, việc lạm dụng kháng sinh đã dẫn đến hai hệ lụy lớn: sự trỗi dậy của siêu vi khuẩn kháng thuốc và sự gia tăng các bệnh mãn tính.

Vi khuẩn không chỉ là “kẻ thù”

Thực tế, không phải vi khuẩn nào cũng gây hại. So sánh tất cả vi khuẩn với mầm bệnh chẳng khác gì nói mọi người đều là tội phạm chỉ vì có một số người làm điều xấu. Hệ vi sinh vật trong cơ thể con người – bao gồm vi khuẩn, virus và nấm – đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì sức khỏe.

Tiến sĩ Neil Stollman, chuyên gia tiêu hóa tại Trung tâm Y tế Alta Bates Summit (California), khẳng định: “Có hàng nghìn tỷ sinh vật sống trong và trên cơ thể chúng ta. Nếu chúng ta mất đi một số chủng vi khuẩn có lợi, cơ thể sẽ dễ tổn thương hơn.”

Mỗi người là một “vũ trụ vi sinh”

Hệ vi sinh vật không chỉ tập trung ở ruột mà còn hiện diện khắp cơ thể: da, khoang miệng, phổi, hệ tiết niệu… Trong đó, đường tiêu hóa chiếm đến 37% các bệnh liên quan. Một cơ sở dữ liệu đã ghi nhận hơn 5.600 mối liên hệ giữa gần 1.800 loài vi khuẩn và hơn 500 loại bệnh.

Dù vậy, hơn 95% các vi khuẩn hiện vẫn là điều bí ẩn. Theo tiến sĩ Sabine Hazan – nhà nghiên cứu hệ vi sinh đường ruột – chúng ta chưa biết hết tên, chức năng và vai trò thực sự của hầu hết vi khuẩn trong cơ thể.

Ruột – “trung tâm điều phối” của sức khỏe

Các nghiên cứu hiện đại chỉ ra rằng vi sinh vật đường ruột đóng vai trò trung tâm trong hệ miễn dịch. Một số loại vi khuẩn còn điều khiển phản ứng hormone, trao đổi chất và cả cảm giác thèm ăn.

Hệ vi sinh vật còn liên quan đến sức khỏe tinh thần. Sự đa dạng vi khuẩn trong ruột ảnh hưởng đến mức độ viêm, độ thấm thành ruột – những yếu tố có thể tác động đến tâm trạng, lo âu hay trầm cảm.

Lịch sử “tẩy trùng” và hệ lụy hiện tại

Từ thế kỷ 19, với những phát hiện như của bác sĩ Ignaz Semmelweis về tầm quan trọng của rửa tay, giới y học đã xây dựng một nền y học dựa trên tiêu diệt vi khuẩn. Điều này thúc đẩy các ngành công nghiệp chế biến, dược phẩm và hóa chất xử lý thực phẩm phát triển mạnh mẽ.

Tuy nhiên, cái giá phải trả là chúng ta đã vô tình tiêu diệt cả những vi sinh vật có lợi. Điều này góp phần làm bùng phát các bệnh lý hiện đại như dị ứng, hen suyễn, viêm ruột, rối loạn miễn dịch…

Hồi sinh sức khỏe nhờ vi sinh vật

Tiến sĩ David Perlmutter – nhà thần kinh học kiêm tác giả cuốn Brain Maker – nhận định: “Ngành y học đang mở ra cơ hội khôi phục sức khỏe từ gốc rễ nhờ vào sức mạnh của hệ vi sinh vật.”

Nhiều bệnh lý mới nổi như rối loạn phổ tự kỷ hay các bệnh miễn dịch đang cho thấy mối liên hệ mật thiết với sức khỏe hệ vi sinh đường ruột. Từ chế độ ăn uống đến thói quen dùng thuốc kháng sinh, tất cả đều ảnh hưởng sâu sắc đến sự cân bằng vi sinh vật trong cơ thể.

Vi sinh vật
Lợi khuẩn Lactobacillus (Ảnh: Internet)

Thị trường sản phẩm vi sinh: Cẩn trọng trước lời hứa

Cùng với làn sóng quan tâm đến hệ vi sinh vật, nhiều công ty đưa ra các sản phẩm “vi khuẩn thần kỳ” có thể cải thiện sức khỏe. Tuy nhiên, tiến sĩ Stollman cảnh báo: “Uống một viên thuốc chứa một chủng vi khuẩn không thể nào giải quyết toàn bộ hệ vi sinh đang mất cân bằng.”

Dù có nhiều kết quả đầy hứa hẹn, khoa học vẫn chưa thể hiểu hết cách các vi khuẩn tương tác với nhau và với cơ thể con người.

Lối rẽ của y học hiện đại

Tính từ năm 2017 đến nay, hơn 80% các nghiên cứu về hệ vi sinh đã được thực hiện – một con số ấn tượng thể hiện sự bùng nổ quan tâm trong giới khoa học.

Tiến sĩ Stollman chia sẻ: “Cơn sốt về hệ vi sinh không chỉ xoay quanh việc cải thiện sức khỏe mà còn hướng tới việc chẩn đoán và điều trị bệnh chính xác hơn.”

Tuy nhiên, thử thách phía trước vẫn rất lớn. Muốn chuyển đổi y học sang mô hình thân thiện với vi sinh vật, chúng ta cần thay đổi thói quen sử dụng thuốc, nhìn nhận lại các quy trình y tế và đầu tư vào nghiên cứu sâu hơn về thế giới sinh vật nhỏ bé nhưng đầy quyền năng này.

Theo: Mucnews

Hồi sinh từ ung thư đại tràng – Bà cụ gần 70 tuổi mù chữ nay đọc được sách

Từng mù chữ, mắc ung thư giai đoạn cuối, không còn tiền chữa bệnh, không còn hi vọng sống… bà Nguyễn Thị Cần chỉ biết lặng lẽ trở về quê, chờ ngày nhắm mắt. Nhưng rồi – một điều kỳ lạ xảy ra: bà không chỉ khỏe lại nhờ chữa bệnh không thuốc, mà còn tự học đọc sách mà không ai dạy.

Cả đời không biết chữ – Đến tên mình viết sao cũng không biết

Nguyễn Thị Cần – sống tại làng Tam Tảo, xã Phú Lâm, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh – sinh ra trong một gia đình nghèo đông con. Là con gái, bà bị “phân công” bế em, trông cháu. Các anh chị được đi học, còn bà… thì không.
“Thầy giáo bình dân học vụ để ý đến tôi, tôi xấu hổ quá bỏ luôn. Đi học được hơn tuần thì nghỉ. Từ đó đến nay – tên mình viết thế nào tôi cũng không biết.”
Bà lớn lên trong sự lặng lẽ và cam chịu. Lấy chồng, làm ruộng, sinh con, quanh quẩn một đời. Và rồi…

Ung thư đại tràng giai đoạn cuối – Và lời khuyên: “Về nhà lo hậu sự”

Năm 60 tuổi, bà được chẩn đoán ung thư đại tràng. Bác sĩ bảo: nếu chăm tốt thì sống thêm được 5 năm. Không thì 3 năm.

Gia đình dốc toàn bộ tiền bạc chạy chữa. Bà sống đúng 5 năm. Và rồi bệnh tái phát. Lúc này, bà chọn buông tay.

“Không đi viện nữa. Không muốn tốn tiền con cái. Tôi nghĩ: sống được ngày nào hay ngày đó.”

 Một cuộc gặp tình cờ – Và khởi đầu cho điều không tưởng

Một hôm, bà đi ném bóng để vận động cho đỡ mỏi thì nhìn thấy một nhóm người đang tập các động tác nhẹ nhàng. Họ mời bà tập thử.
“Chẳng hiểu là cái gì. Chỉ biết người ta bảo tốt. Tôi thử xem sao.”
Chỉ sau 5 ngày, điều kỳ lạ xảy ra: bà hết tiểu ra mủ, người nhẹ hẳn. Bà bắt đầu đến đều đặn, dù chẳng biết họ đang học gì.
Một hôm, người trong nhóm đưa ra quyển sách dày cộp, tên là Chuyển Pháp Luân. Ai cũng đọc được – chỉ riêng bà thì không.
Bà xấu hổ, giấu nước mắt. Nhưng rồi có người nói:
“Không đọc được thì nghe cũng tốt. Nghe nhiều sẽ thấm.”
Bà bắt đầu nghe người khác đọc to, và… lặp lại theo thầm trong miệng.
Rồi kỳ tích xảy ra.

hồi sinh từ ung thư
Từ hồi sinh tinh thần đến hồi phục thể chất (Ảnh: Chụp từ video)

Tôi không học – Nhưng… biết đọc

Ban đầu bà thuộc dần từng đoạn. Rồi nhận mặt chữ. Rồi đánh vần. Rồi… đọc được trọn sách.
Không ai dạy. Không ai cầm tay chỉ từng chữ. Nhưng mỗi đêm, bà mơ thấy có người đến dạy đọc trong mơ.
“Tôi nghĩ chắc là Thần Phật dạy. Không thì sao tự dưng tôi biết đọc?”
Từ chỗ không biết chữ nào, sau 3 năm, bà đọc được hết sách Chuyển Pháp Luân, rồi đến các kinh văn khác. Tổng cộng 47 quyển.

hồi sinh từ ung thư
Bà Cần – Người từng không biết chữ – Nay bắt đầu… biết đọc (Ảnh: Chụp từ video)

Hồi sinh toàn diện – Không thuốc, không viện, không tiêm truyền

Bà không còn mất ngủ, không còn đau đớn, không còn tiểu ra mủ.
Bà khỏe mạnh, nhanh nhẹn, bưng cả chậu đồ lên tầng, tự đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp, cười nói rành rọt.
“Trước kia tôi sống chỉ là cầm cự. Giờ là sống thật sự.”

Từ người mù chữ đến người tự đọc kinh sách – cả nhà sững sờ

Một ngày, bà ngồi đọc sách to trong nhà. Con dâu về, đứng sững người:
“Mẹ đọc thật à? Quyển này dày thế, mẹ đọc được hết ạ?”
Chồng bà cũng ngỡ ngàng:
“Từ ngày bà ấy học cái môn này, như sống lại vậy.”

Từ người mù chữ đến người tự học đọc kinh thư – Không ai tin, nhưng đó là sự thật

Bà Cần từng không biết viết tên mình. Không đi học, không có nền tảng, chưa bao giờ đọc sách. Nhưng sau khi bệnh tái phát và cơ thể yếu dần, bà bắt đầu học một môn khí công Phật gia để dưỡng thân. Điều kỳ diệu không chỉ là sức khỏe hồi phục – mà bà bắt đầu đọc được sách, thuộc cả đoạn dài dù không ai dạy.

“Tôi học bằng tâm, không học bằng chữ. Đêm ngủ có người dạy trong mơ. Không phải ảo giác – vì giờ tôi đang đọc được đây.”

Từ tuyệt vọng đến hồi sinh nhờ sống thuận đạo lý

Không thuốc men, không phẫu thuật, không bác sĩ, bà Cần đã hồi phục toàn bộ sức khỏe, bước qua căn bệnh ung thư giai đoạn cuối – chỉ nhờ luyện công, đọc sách dạy làm người tốt và sống thuận theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn.
Bà là người bình thường, sống trong làng nhỏ, không có điều kiện học hành, nhưng đã thay đổi toàn diện – từ thân thể đến tâm hồn – nhờ chọn sống khác đi.

Lời nhắn từ người từng không còn hy vọng

Nếu bạn đang tuyệt vọng, nếu bạn nghĩ mình không còn đường ra – hãy dừng lại một chút. Có thể ánh sáng bạn cần không nằm trong thuốc men, mà nằm trong chính sự thay đổi từ bên trong.

Biết đâu, câu chuyện của bà Cần – một người phụ nữ mù chữ, từng chuẩn bị tinh thần để chết – lại là lời mách bảo dành cho bạn hôm nay.

Liên hệ chia sẻ:
Bà Nguyễn Thị Cần – Làng Tam Tảo, xã Phú Lâm, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh
Số điện thoại: 0961 694 379

Bài viết liên quan:

Theo: Nguyện Ước