Tại biển Quỳnh, Nghệ An, nhiều phụ nữ phải phơi mình dưới nắng gắt để cào ngao tự nhiên, mong kiếm thêm chút thu nhập trang trải cuộc sống gia đình nghèo.
- Giải thể Bộ Giáo dục Mỹ và tiến trình bàn giao các chức năng cốt lõi
- Bộ đội Biên phòng khảo sát tổ chức trung thu 2026 tại Mường Lát Thanh Hóa
- Giá dầu thế giới lao dốc sau thông điệp tích cực từ Tổng thống Mỹ
Cuộc mưu sinh đầy vất vả dưới cái nắng miền Trung
Ngao tại biển Quỳnh hoàn toàn là sản vật tự nhiên, mang vị ngọt đậm đà đặc trưng nên rất được người tiêu dùng ưa chuộng. Tuy nhiên, vì là “lộc biển” nên số lượng ngao không hề dồi dào, buộc người lao động phải kiên trì tìm kiếm từng con một giữa bãi cát mênh mông. Những người phụ nữ nơi đây phải quỳ gối hoặc ngồi sõng soài trên bãi biển, dùng chiếc cuốc nhỏ xới tung từng lớp cát mặn để tìm những con ngao bé xíu nằm sâu bên dưới.
Công việc mưu sinh thường bắt đầu từ khoảng 4 đến 5 giờ sáng, ngay khi con nước vừa rút đi để lộ bãi triều rộng lớn. Họ phải làm việc liên tục trong trạng thái còng lưng suốt nhiều giờ đồng hồ dưới cái nắng gay gắt bắt đầu đổ xuống từ đỉnh đầu. Những giọt mồ hôi mặn chát hòa cùng vị biển trong mỗi lần quệt tay vội vã, chỉ để đánh đổi lấy vài lạng ngao nằm lọt thỏm dưới đáy rổ sau cả tiếng đồng hồ đào bới.
Mức thu nhập từ công việc này thực sự rất bấp bênh và ít ỏi, thường chỉ dao động từ vài chục nghìn đến dưới một trăm nghìn đồng cho mỗi buổi làm việc. Một kg ngao thường có giá 35.000 đồng, trong khi những loại to hơn có thể bán được từ 60.000 đến 70.000 đồng, nhưng rất hiếm khi người dân tìm được loại đắt tiền này. Dù vậy, đối với những gia đình nông dân nghèo, đây vẫn là khoản tiền quý giá để họ trang trải chi phí thức ăn và mắm muối hằng ngày.
Nghề cào ngao và những thân phận gắn bó với bãi cát
Bà Phạm Thị Thương, 65 tuổi ở xã Quỳnh Phú, dù đã từng phải trải qua phẫu thuật thoát vị đĩa đệm nhưng vẫn không thể ngồi yên ở nhà. Với đôi chân và cái lưng thường xuyên đau nhức, bà vẫn có mặt tại bãi biển từ sớm để tìm chút thu nhập “đồng ra đồng vào” khi mùa vụ đã vãn. Đối với bà, việc ra biển không chỉ là vì miếng cơm manh áo mà còn là cách vận động để dễ ngủ và tìm thấy sự thư thái giữa sóng biển quê hương.
Cách đó không xa, bà Nguyễn Thị Hai dù đã bước sang tuổi 70 vẫn giữ được sự nhanh nhẹn hiếm có trong từng nhịp cào cát tìm sản vật. Bà coi mỗi buổi sáng ra bãi ngao như một hình thức rèn luyện sức khỏe hữu hiệu và để tận hưởng bầu không khí trong lành của biển cả. Những ngày may mắn có được đôi cân ngao, bà mang ra chợ bán lấy tiền mắm muối; còn những ngày ít sản vật, bà lại mang về nấu bát canh ngọt lịm cho bữa cơm gia đình.
Bãi biển những ngày hè còn rộn ràng hơn bởi sự góp mặt của những đứa trẻ theo mẹ ra bãi cào ngao để giúp bố mẹ chuẩn bị cho năm học mới. Hình ảnh những người dân cần mẫn như loài dã tràng, nhẫn nại chắt chiu từng chút “ngọc” của biển đã trở thành một phần sức sống bền bỉ của vùng quê nghèo. Những giọt mồ hôi mặn mòi và nụ cười hiền hậu dưới nắng cháy đã vẽ nên một bức tranh lao động đầy xúc động nơi biển Quỳnh.
Vũ Hiếu (tổng hợp)
