Bà Hương 72 tuổi nhiều năm nay duy trì một khoản tiết kiệm mà chính các con cũng không biết rõ số tiền, xem đây là cách chủ động ứng phó với rủi ro tuổi già thay vì trông cậy hoàn toàn vào con cái.
- Vi khuẩn đa kháng thuốc đang thu hẹp lựa chọn kháng sinh tại bệnh viện
- Phát hiện bốn cây kim giao cổ thụ lớn nhất Việt Nam tại Gia Lai
- Hormuz mở lại, nguồn cung dầu vượt xa sức mua thực tế
Quyết định này xuất hiện sau khi bà chứng kiến một người bạn thân bán mảnh đất duy nhất để giúp con mở rộng kinh doanh, để rồi trắng tay khi công việc thất bại và bản thân đổ bệnh. Sau khi nghỉ hưu bà chia tài sản thành nhiều khoản riêng biệt, trong đó có một quỹ dự phòng gần như không bao giờ động tới kể cả khi con cái ngỏ ý vay mượn.
Từ khi còn trẻ bà Hương từng nghĩ như nhiều bậc cha mẹ khác: Tài sản làm ra rồi cuối cùng cũng sẽ thuộc về con cái. Mỗi lần con cần tiền mua nhà, sửa nhà hay xoay xở công việc bà đều cố gắng hỗ trợ trong khả năng của mình.
Một người bạn thân của bà lại có kết cục khác hẳn, hai vợ chồng người bạn ấy bán mảnh đất duy nhất để lấy tiền cho con mở rộng kinh doanh, nhưng chỉ vài năm sau, công việc thất bại, số tiền tích lũy gần như mất sạch trong khi người chồng phát hiện mắc bệnh phải điều trị dài ngày và con cái cũng không thể hỗ trợ vì đang chật vật vì nợ.
Người bạn nói với bà câu này trong một lần vào viện thăm nhau: “Bố mẹ luôn nghĩ còn sức thì còn làm được, nhưng đến khi sức khỏe có vấn đề mới biết tiền dự phòng quan trọng đến mức nào”.
Câu chuyện đó khiến bà Hương nhìn lại cách phân bổ tài sản của chính mình và bà kết luận rằng không phải con cái vô tâm, mà mỗi thế hệ đều có áp lực tài chính riêng ở từng thời điểm.
Sau khi nghỉ hưu bà chia tài sản thành nhiều phần: Một phần chi tiêu hằng tháng cùng lương hưu, một phần tiết kiệm phòng khi đau ốm, một khoản nhỏ cho du lịch hoặc sửa nhà, và một quỹ dự phòng gần như không bao giờ động tới. Khi các con ngỏ ý vay để đầu tư hoặc giải quyết công việc, bà vẫn cân nhắc hỗ trợ một phần nhưng không lấy từ quỹ dự phòng này.
Bà từng áy náy vì sợ bị cho là tính toán, nhưng theo thời gian nhận ra cách làm này giúp bà giữ được sự chủ động trước mọi biến cố. Ở tuổi ngoài 70, một ca phẫu thuật, vài tháng điều trị bệnh hay việc thuê người chăm sóc đều có thể phát sinh chi phí lớn bất cứ lúc nào.
Nếu không có khoản dự phòng, gánh nặng tài chính đó sẽ chuyển sang con cái – những người cũng đang phải xoay xở với trách nhiệm riêng của cuộc sống hiện đại. Bà cho rằng giữ lại khoản tiền này không phải vì sợ con vay rồi không trả, mà vì muốn mình luôn có quyền lựa chọn, không rơi vào thế bị động.
Bà cho biết khoản tiền không phải để giấu mãi mãi; đến thời điểm thích hợp, các con vẫn sẽ biết và có thể là người thừa hưởng. Trong khi còn khỏe mạnh, bà xác định quỹ dự phòng cần được giữ đúng mục đích ban đầu: Bảo đảm cho chính bà không phải để dự phòng cho ai khác.
Bà nói: “Tôi luôn mong sẽ không bao giờ phải dùng đến số tiền đó. Nhưng chỉ cần biết nó vẫn còn ở đó, tôi đã thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn rất nhiều”.
Cách làm của bà Hương cho thấy một quỹ dự phòng tuổi già không đồng nghĩa với việc giữ của cho riêng mình, mà là một hình thức trách nhiệm: Giảm gánh nặng cho con cái đồng thời giữ cho người cao tuổi quyền chủ động khi biến cố xảy ra. Đó cũng là cách làm nhiều gia đình có thể tham khảo, khi tuổi thọ tăng lên và giai đoạn sau nghỉ hưu có thể kéo dài hai đến ba thập kỷ.
Minh Thu (tổng hợp)
