Ông Huỳnh Dần ở TPHCM một mình nuôi hai con trai sinh đôi mắc chứng tự kỷ. Dù cuộc sống vất vả, ông vẫn gắn bó với nghề bán bánh xèo vỉa hè, kiên quyết từ chối nhận tiền hỗ trợ, chỉ mong có thêm khách ăn bánh để tự nuôi con và giữ lòng tự trọng.
- Mỹ – Trung và vòng đàm phán thương mại thứ ba: Thỏa hiệp chiến lược hay nhượng bộ tạm thời?
- Mua lợn xem chuồng, cưới vợ xem sân – lời dạy xưa vẫn còn mãi – MUC Women
- Xuất nhập khẩu tăng vọt, Việt Nam xuất siêu hơn 10 tỷ USD sau 7 tháng
Vừa bán bánh vừa nuôi con
Chiều nào, quán bánh xèo miền Trung của ông Huỳnh Dần (52 tuổi) trên vỉa hè đường Trịnh Thị Miếng, xã Đông Thạnh, TPHCM cũng đỏ lửa. Ông vừa chiên bánh, vừa trông hai con trai sinh đôi mắc chứng tự kỷ, không thể để con ở nhà một mình.
Có lần, khi khách vừa bật lon nước, một bé nhanh tay lấy và chạy về chỗ mình. Ông vội vàng xin lỗi, giải thích rằng con bị tự kỷ, thiếu mẹ chăm sóc nên phải theo cha ra quán.

Hoàn cảnh éo le của người cha đơn thân
Ông Dần quê Quảng Ngãi, vào TPHCM mưu sinh từ trẻ. Năm 2015, vợ sinh đôi hai bé trai. Khi đến tuổi tập nói, cả hai chậm phát triển, bác sĩ chẩn đoán rối loạn ngôn ngữ.
Ông cho con học trường chuyên biệt với học phí cao, nhưng dịch Covid-19 khiến việc học gián đoạn. Sau đó, vợ chồng ly hôn, ông thuê nhà, một mình nuôi hai con.
Mưu sinh bằng bếp bánh xèo
Bánh xèo của ông nhỏ gọn, giòn rụm, nhân tôm, thịt, giá đỗ, ăn kèm rau và nước mắm chua ngọt. Mỗi chiếc giá 7.000 đồng.
Ông bán từ 14h đến 22h, nhờ người quen đưa con về ngủ rồi ở lại dọn dẹp. Khoảng 2h sáng mới về nhà. Dù vất vả, ông vẫn kiên trì vì hai con.
Tấm lòng khảng khái
Biết hoàn cảnh, nhiều người tìm đến ăn bánh, mua mang về ủng hộ. Có người đặt hàng chục chiếc. Một số mạnh thường quân muốn hỗ trợ tiền mặt, nhưng ông kiên quyết từ chối.
Ông cũng không nhận tiền thừa của khách, không cung cấp số tài khoản dù có người xin để chuyển tiền.

(Ảnh: Tin 360)
“Tôi không chê tiền”
Ông Dần chia sẻ:
“Tôi không giàu, cũng không chê tiền. Nhưng tôi còn sức khỏe, vẫn lao động được. Tôi muốn nhường sự giúp đỡ ấy cho người khó khăn hơn.”
Ông chỉ mong các con được giảm học phí để tiếp tục học, hòa nhập tốt hơn.
Ước mơ giản dị Điều ông mong mỏi nhất là hai con có thể giao tiếp như những đứa trẻ bình thường. Hình ảnh ông bên bếp bánh xèo, vừa đón khách vừa dõi mắt trông con, là minh chứng cho nghị lực và lòng tự trọng của một người cha đơn thân kiên cường.
Theo: Tin 360
