Bốn động cơ đều chết: Quyết định sinh tử và đức tin của cơ trưởng


Cả bốn động cơ đều chết ở độ cao 37.000 feet. Sự bình tĩnh, đức tin và kỷ luật đã giữ lại 263 mạng người.

Bầu trời bốc cháy, ánh sáng xanh và cú rơi không tiếng động

Đêm 24-6-1982; chuyến bay số 9 của British Airways đang bay qua Ấn Độ Dương trong điều kiện bình thường thì phi hành đoàn phát hiện ánh sáng xanh kỳ lạ nhảy múa ngoài cửa sổ buồng lái. Không có cảnh báo; không tín hiệu bất thường trên radar.

Chỉ ít giây sau, một động cơ ngừng hoạt động; rồi đến động cơ thứ hai; thứ ba; và cuối cùng là động cơ còn lại. Trong chưa đầy hai phút, chiếc Boeing 747 mất toàn bộ lực đẩy.

Ở độ cao 37.000 feet, máy bay trở thành khối kim loại khổng lồ lặng lẽ lao xuống; mang theo 263 con người giữa ranh giới sinh tử mong manh.

Trong khoảnh khắc nguy cấp đó; với cơ trưởng Eric Moody. Thần của ông như hiện lên trong tâm trí; ánh mắt bao dung và tĩnh lặng. Như đang nâng chiếc máy bay khổng lồ ấy lướt về phía trước; trao cho con người thêm một khoảng thời gian để không gục ngã trước nỗi sợ.

Bốn động cơ đều chết. Vị Thần xuất hiện nâng đỡ máy bay ( Ảnh: Khai mở )

“Một vấn đề nhỏ” – sự bình tĩnh đến từ đức tin và trách nhiệm

Trong cabin, khói bắt đầu lan; mặt nạ ôxy rơi xuống.Nhiều hành khách; lặng lẽ viết những dòng cuối cùng gửi người thân. Không ai biết họ còn bao nhiêu phút trước khi máy bay chạm biển.
Giữa hoàn cảnh ấy, cơ trưởng Eric Moody cầm micro. Giọng nói chậm rãi, đều đặn vang lên qua hệ thống loa:

“Thưa quý ông quý bà; chúng ta có một vấn đề nhỏ. Cả bốn động cơ đã dừng. Chúng tôi đang cố gắng khởi động lại; và tin rằng quý vị sẽ không phải chịu quá nhiều đau khổ.”

“Một vấn đề nhỏ”, trong khoảnh khắc cả bốn động cơ đều chết. Nhưng sự điềm tĩnh ấy đã ngăn hàng trăm hành khách rơi vào hoảng loạn. Những người từng làm việc cùng cho biết, cơ trưởng Eric Moody là người có đức tin; điều giúp ông giữ được sự bình tĩnh trước lằn ranh sinh tử.

Trong buồng lái, kỷ luật nghề nghiệp lên tiếng. Phi hành đoàn kiên trì thực hiện quy trình khởi động lại; mười lần; mười hai lần; rồi mười lăm lần. Mỗi lần thất bại, độ cao giảm dần; những dãy núi Java hiện rõ trước mũi máy bay.

Động cơ hồi sinh và bài học thay đổi lịch sử hàng không

Khi máy bay rơi xuống khoảng 13.500 feet, điều tưởng như không thể đã xảy ra. Một động cơ rung lên rồi hoạt động trở lại; tiếp đó là chiếc thứ hai; rồi thứ ba. Sau 13 phút im lặng, cả bốn động cơ cùng hồi sinh, kéo chiếc Boeing 747 thoát khỏi cú rơi không tiếng động.

Tuy nhiên, thử thách chưa dừng lại. Kính chắn gió bị tro núi lửa mài mòn nghiêm trọng, buộc phi hành đoàn phải hạ cánh chủ yếu bằng thiết bị; chỉ tranh thủ những khoảnh khắc ngắn quan sát qua cửa sổ bên hông. Máy bay cuối cùng chạm đất an toàn; toàn bộ 263 người sống sót.

Nguyên nhân sau đó được xác định do máy bay bay xuyên qua mây tro núi lửa Galunggung; loại không hiện trên radar. Sự cố buộc ngành hàng không toàn cầu cải tiến cảnh báo tro núi lửa. Trên hồ sơ là may mắn; trên thực tế là kỷ luật, kiên trì và lý trí không tắt.

Điều kỳ diệu đã xảy ra, cả bốn động cơ đều khởi động trở lại (Ảnh: Khai mở)