TP.HCM – Công ty nghiên cứu thị trường Q&Me công bố khảo sát cho thấy phần lớn người tiêu dùng thành thị Việt Nam từng mua hoặc mua phải hàng giả, trong đó nhóm trẻ tuổi có tỉ lệ cao nhất.
- Phó Thủ tướng yêu cầu doanh nghiệp vận tải giảm cước khi xăng dầu giảm giá
- Khởi tố 47 bị can trong vụ sai phạm dự án đường dây 500kV mạch 3
- Ghế an toàn trẻ em: Cục Đăng kiểm được trao quyền gỡ vướng trong 6 tháng
Theo khảo sát “Hàng giả tại Việt Nam: Thái độ và hành vi của người dùng” vừa được Q&Me công bố 69% trong số người tham gia thừa nhận từng mua hoặc mua phải hàng giả ít nhất một lần, riêng nhóm 20-29 tuổi tỉ lệ này lên tới 84%. Cuộc khảo sát được thực hiện với 192 người tiêu dùng thành thị từ 20-49 tuổi tại TP.HCM và Hà Nội, nhằm ghi nhận thái độ và hành vi của người dùng trước vấn nạn hàng giả.
Xét theo ngành hàng thời trang là nhóm có tỉ lệ mua hoặc mua phải hàng giả cao nhất, đạt 87% giày, dép giả đứng thứ hai với 69%, còn túi xách giả chiếm 45%.
Ở chiều ngược lại dược phẩm là nhóm được người tiêu dùng cảnh giác nhất chỉ 9% cho biết từng mua phải hàng giả, thực phẩm cũng nằm trong nhóm thấp ở mức 11%.
Nước hoa mỹ phẩm và đồng hồ giả có tỉ lệ lần lượt là 19%, 21% và 22%, khoảng 20% người được hỏi tính chung các nhóm tuổi, cho biết họ không chắc mình đã từng mua phải hàng giả hay chưa.
Khảo sát cho thấy với các sản phẩm sử dụng trực tiếp lên da hoặc đưa vào cơ thể, phần lớn người tiêu dùng vẫn ưu tiên hàng chính hãng. Ở nhóm mỹ phẩm và thực phẩm, người mua thường vô tình bị lừa hơn là chủ động chọn hàng giả.
Về động cơ mua hàng giả khảo sát ghi nhận quan điểm phổ biến: “Tôi vẫn thích hàng thật hơn nhưng nếu giá rẻ đủ hấp dẫn thì hàng giả cũng có thể chấp nhận được”. Mức giá thấp được xác định là yếu tố tác động trực tiếp đến quyết định mua hàng của người tiêu dùng.
Để phân biệt hàng thật và hàng giả người tiêu dùng chủ yếu dựa vào mã QR và ưu tiên mua tại các cửa hàng phân phối chính thức. Họ cũng cảnh giác hơn với những sản phẩm có mức giá thấp bất thường so với mặt bằng chung.
Từ kết quả này Q&Me nhận định chiến lược chống hàng giả không thể áp dụng theo một khuôn mẫu chung cho mọi ngành hàng. Mỗi doanh nghiệp cần xây dựng biện pháp riêng dựa trên mức độ rủi ro mà người tiêu dùng cảm nhận ở từng nhóm sản phẩm cụ thể.
Kết quả khảo sát phản ánh một khoảng cách đáng chú ý giữa sở thích hàng thật và hành vi thực tế khi người tiêu dùng đối diện với mức giá hấp dẫn của hàng giả.
Minh Thu (tổng hợp)
