Eo biển Hormuz hiện là điểm nóng xung đột, nơi Iran áp đặt hệ thống thu phí bất hợp pháp, gây thách thức cực hạn cho Mỹ và đồng minh.
- Phòng khám Helia: Khởi tố 4 người lừa đảo bệnh nhân tại số 11 Hàng Chuối
- Tuyên án tù chung thân đối với đối tượng trốn nã hơn 5 năm trong vụ án ma túy tại Nghệ An
- Tư lệnh hải quân Iran thiệt mạng trong đợt không kích mới nhất
Hệ thống thu phí tại eo biển Hormuz và thế bế tắc quân sự
Ngày 27-3, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã đưa ra những nhận xét chi tiết và đáng chú ý về “câu hỏi Hormuz” khi rời cuộc họp các bộ trưởng G7 ở Paris (Pháp), trong đó ông lên án việc Iran tiếp tục bóp nghẹt eo biển này, buộc các tàu thuyền phải xin phép lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) và nộp khoản phí lên tới 2 triệu USD. Ông khẳng định hành động này là không thể chấp nhận được và yêu cầu thế giới phải có một kế hoạch đối phó đa phương để duy trì trật tự hàng hải quốc tế. Mỹ bày tỏ sự sẵn sàng tham gia vào kế hoạch chung này nhằm khơi thông tuyến đường thủy huyết mạch vốn đang bị bóp nghẹt.
Trước khi xung đột nổ ra vào cuối tháng 2, trung bình có khoảng 20 triệu thùng dầu lưu thông qua đây mỗi ngày, chiếm 20% nguồn cung dầu mỏ toàn cầu. Tuy nhiên, kể từ khi chiến tranh bùng nổ, sự phong tỏa của Tehran đã khiến hầu hết hoạt động vận tải qua đây đình trệ. Eo biển Hormuz giờ đây trở thành một hiểm địa thực sự đối với tàu bè phương Tây khi mọi nỗ lực đảm bảo an toàn cho tàu thương mại đều đối mặt với những trở ngại địa lý và quân sự phức tạp.
Chuyên gia hải quân Jennifer Parker nhận định rằng vị trí địa lý cho phép Iran sử dụng các loại vũ khí rẻ tiền như máy bay không người lái để nhắm mục tiêu hiệu quả vào các tàu thuyền. Để giải quyết tình trạng này, một chiến dịch quân sự tiềm năng sẽ cần phải triệt hạ hoàn toàn khả năng tấn công của Iran bằng cách phá hủy các cơ sở radar, hệ thống chỉ huy và kho vũ khí dọc bờ biển. Tuy nhiên, việc định vị và tiêu diệt lượng lớn drone của Iran vẫn là một thử thách vô cùng khó khăn đối với sức mạnh tình báo và không quân của Mỹ.
Những rào cản ngăn chặn sự can thiệp trực tiếp
Việc duy trì an ninh lâu dài tại khu vực này đòi hỏi một chiến dịch quy mô lớn, bao gồm máy bay cảnh báo sớm và tàu chiến hộ tống không thường xuyên dọc theo vịnh Oman và vịnh Ba Tư. Mỹ hiện đang đứng trước áp lực phải phân bổ lực lượng vốn đang cần thiết cho các mục tiêu chiến sự khác, khiến việc tập trung bảo vệ eo biển trở nên khó khăn. Ngoài ra, công tác rà phá thủy lôi nếu Iran sử dụng biện pháp này cũng sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc của cộng đồng quốc tế.
Một trong những rủi ro lớn nhất đối với quân đội Mỹ là việc đảm bảo an ninh vùng duyên hải có thể đòi hỏi phải triển khai bộ binh, một kịch bản đầy rủi ro về mặt chính trị và nhân sự. Với năng lực tấn công phi đối xứng của Iran bằng tên lửa hành trình và phương tiện mặt nước không người lái, các tàu chiến Mỹ với thủy thủ đoàn hàng trăm người sẽ trở thành những mục tiêu dễ bị tổn thương trong không gian hẹp. Chi phí cho các hoạt động cứu hộ và bảo vệ trong điều kiện chiến đấu phức tạp này được đánh giá là vượt xa những lợi ích kinh tế mang lại.
Ngoài dầu mỏ, Hormuz còn là con đường duy nhất vận chuyển các loại hàng hóa thiết yếu như nhôm cho xây dựng, heli cho bán dẫn và urê phục vụ sản xuất phân bón. Tên gọi của eo biển này vốn bắt nguồn từ một vị thần tượng trưng cho trí tuệ và trật tự vũ trụ trong Hỏa giáo cổ đại. Thế giới hiện đang chứng kiến một thực tế cay đắng khi một điểm địa lý mang tên thần trật tự lại đang nắm giữ quyền năng phá vỡ toàn bộ hệ thống kinh tế và an ninh toàn cầu.
Theo: Báo Tuổi Trẻ
