Tiền đạo Alexander Isak giữ bóng trước sự truy cản của Virgil van Dijk trong trận Newcastle - Liverpool ở Ngoại hạng Anh trên sân St James Park ngày 4/12/2024. (Ảnh: VnExpress)
Liverpool chi 175,5 triệu USD để sở hữu Alexandre Isak trong ngày cuối kỳ chuyển nhượng hè, phá kỷ lục đắt giá nhất lịch sử bóng đá Anh.
Kỷ lục mới của Liverpool trên thị trường chuyển nhượng
Theo xác nhận từ Newcastle, tiền đạo Isak sẽ gia nhập Liverpool với mức phí 175,5 triệu USD. Đây là con số vượt kỷ lục trước đó do chính Liverpool thiết lập khi chiêu mộ Florian Wirtz từ Leverkusen hồi tháng 6/2025 với 170 triệu USD.
Ngay trong hôm nay 1/9, Isak dự kiến di chuyển từ Newcastle đến Merseyside để tiến hành kiểm tra y tế và ký hợp đồng chính thức.
Isak – mảnh ghép được kỳ vọng ở Anfield
Cầu thủ người Thụy Điển, sinh năm 1999, đã chứng tỏ khả năng săn bàn ấn tượng tại Newcastle. Sự xuất hiện của anh được kỳ vọng sẽ giúp Liverpool tăng sức mạnh tấn công trong bối cảnh cạnh tranh khốc liệt ở Ngoại hạng Anh mùa giải mới.
Isak từng nhiều lần đối đầu Liverpool, trong đó có trận đấu ngày 4/12/2024 trên sân St James’ Park, nơi anh liên tục gây khó khăn cho hàng thủ do Virgil van Dijk chỉ huy.
Vàng thỏi trong một hầm chứa ở Munich (Đức), tháng 1/2025. (Ảnh: VnExpress)
Phần lớn chuyên gia Phố Wall dự đoán giá vàng sẽ duy trì đà tăng trong tuần này, khi thị trường kỳ vọng Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) hạ lãi suất vào tháng 9.
Chốt phiên cuối tuần trước, giá vàng giao ngay đạt 3.449,19 USD/ounce, tăng 0,89% trong ngày và 3,26% trong cả tuần. Khảo sát của Kitco cho thấy, 12/14 chuyên gia Phố Wall dự báo kim loại quý sẽ tiếp tục đi lên, chỉ 2 người cho rằng giá đi ngang, không ai nhận định giảm.
Ở phía nhà đầu tư cá nhân, 68% trong tổng số 179 người tham gia khảo sát Main Street tin vàng sẽ tăng giá tuần này. 17% dự báo ngược lại, còn 16% cho rằng giá sẽ đi ngang.
Kỳ vọng Fed hạ lãi suất thúc đẩy thị trường
Theo Chủ tịch Asset Strategies International, Rich Checkan, gần 87% giới đầu tư tin Fed sẽ giảm lãi suất vào tháng 9. Đây là yếu tố hỗ trợ chính cho vàng, đặc biệt sau phát biểu gần đây của Chủ tịch Fed Jerome Powell.
Ngoài ra, căng thẳng chính trị giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thống đốc Fed Lisa Cook khiến dòng vốn rời USD, đổ vào vàng như kênh trú ẩn an toàn. Chuyên gia Alex Kuptsikevich của FxPro dự báo giá sẽ dao động quanh 3.400 – 3.430 USD/ounce, nhưng nếu vượt mốc 3.430 USD, xu hướng tăng có thể quay trở lại mạnh mẽ.
ông Trump - Ảnh 1.
Ông Trump cùng cháu gái Kai Trump và cháu trai Spencer Frederick Trump bước vào đoàn xe hộ tống sáng 31-8 (Ảnh: Tuổi trẻ)
Hình ảnh Tổng thống Mỹ Donald Trump rời Nhà Trắng sáng 31-8 để đến sân golf ở Virginia đã chấm dứt làn sóng đồn đoán vô căn cứ về việc ông qua đời, vốn gây xôn xao mạng xã hội nhiều ngày qua.
Trong những ngày cuối tháng 8, các tin đồn liên quan đến sức khỏe, thậm chí cái chết của Tổng thống Mỹ Donald Trump xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Trưa 30-8, các cụm từ khóa như “is Trump dead” và “Trump dead” bất ngờ lọt vào nhóm tìm kiếm hàng đầu trên Google.
Trên nền tảng X (Twitter cũ), câu hỏi “Tổng thống Donald Trump đang ở đâu?” trở thành xu hướng nổi bật, khiến dư luận không khỏi hoang mang.
Nguyên nhân khởi phát bắt nguồn từ việc ông Trump không xuất hiện công khai kể từ ngày 27-8, sau cuộc họp nội các được truyền hình trực tiếp. Trong vài ngày sau đó, lịch trình công khai của ông gần như trống rỗng, dù ông vẫn hoạt động đều đặn trên nền tảng Truth Social.
Phát ngôn gây chú ý của Phó tổng thống
Ngày 28-8, Phó tổng thống Mỹ JD Vance khi trả lời phỏng vấn USA Today cho biết ông “sẵn sàng đảm nhận vị trí tổng thống nếu có một bi kịch xảy ra”. Tuy nhiên, ông cũng khẳng định tin tưởng rằng ông Trump vẫn khỏe mạnh và có “sức khỏe tuyệt vời”.
Chính phát biểu này, cộng hưởng với sự vắng mặt tạm thời của ông Trump, đã khiến tin đồn bùng phát mạnh hơn, trở thành chủ đề nóng trên các diễn đàn và mạng xã hội.
Xuất hiện công khai tại sân golf
Sáng 31-8, ông Trump cùng cháu gái Kai Trump và cháu trai Spencer Frederick Trump được ghi nhận rời Nhà Trắng, bước lên xe hộ tống và di chuyển đến sân golf Trump National ở Virginia. Hình ảnh này lập tức dập tắt tin đồn thất thiệt, chứng minh ông vẫn duy trì lịch trình sinh hoạt bình thường.
Tuy nhiên, các nghi vấn về tình trạng sức khỏe của ông vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống, bởi ông là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Mỹ khi nhậm chức hồi tháng 1, ở tuổi 79.
Dấu bầm tím gây tranh cãi
Gần đây, ông Trump nhiều lần xuất hiện với vết bầm tím trên mu bàn tay phải, khiến dư luận đặt câu hỏi về khả năng ông gặp vấn đề sức khỏe tiềm ẩn. Một số tài khoản mạng xã hội còn so sánh hình ảnh này với Nữ hoàng Elizabeth II trong giai đoạn cuối đời, khi bà cũng có dấu vết tương tự.
Trước những đồn đoán này, Nhà Trắng đã lên tiếng bác bỏ, khẳng định đó chỉ là hệ quả việc ông Trump thường xuyên bắt tay với hàng nghìn người trong các sự kiện.
Bác sĩ riêng Sean Barbabella cũng giải thích các vết bầm là biểu hiện kích ứng mô mềm nhẹ do dùng aspirin kết hợp với việc bắt tay quá nhiều. Ngoài ra, ông Trump được chẩn đoán mắc chứng suy tĩnh mạch mãn tính – bệnh lý làm suy giảm khả năng tuần hoàn máu về tim, nhưng không đe dọa tính mạng nếu được theo dõi và điều trị.
Suốt 7 năm qua, một người phụ nữ 40 tuổi vừa đi làm, vừa gánh vác việc chăm sóc chồng bị tai biến liệt nửa người, đến nay sức cùng lực kiệt cả vật chất lẫn tinh thần.
Chồng bị tai biến từ khi con trai mới ba tuổi, chị vừa làm văn phòng, vừa buôn bán online để lo thuốc men, viện phí và sinh hoạt. Thu nhập hơn 12 triệu đồng mỗi tháng chỉ đủ xoay xở, nhiều lần phải vay mượn thêm.
Mỗi ngày đi làm về, chị lại tất bật tắm rửa, cho chồng ăn, tập vật lý trị liệu. Đêm, chị thường xuyên tỉnh giấc hai ba lần để hỗ trợ chồng trở mình. Sau nhiều năm, cha mẹ hai bên già yếu, không còn giúp được nhiều, gánh nặng dồn hết lên vai chị.
Nỗi day dứt của người vợ
Có lúc chị ước có một cuộc sống bình thường, được đi chơi cùng chồng con, không phải lo toan tiền viện phí. Nhưng rồi cảm giác tội lỗi lại khiến chị không nỡ buông bỏ. Con trai nay đã 10 tuổi, hiểu chuyện hơn nhưng thiếu vắng tình cảm của cha.
Người phụ nữ chia sẻ, chị viết ra câu chuyện không phải để xin hỗ trợ, mà để tìm sự đồng cảm, như một cách giải tỏa sau 7 năm kiên cường gồng gánh gia đình.
Cậu bé 10 tuổi được ca ngợi vì sự trung thực (Ảnh: Vietnamnet)
Một bé trai 10 tuổi ở Trung Quốc khiến nhiều người xúc động khi nhặt được điện thoại liền trả lại cho chủ nhân. Hình ảnh đôi giày rách tươm của em cũng khiến người đàn ông nhận lại tài sản không khỏi nghẹn lòng.
Tháng 6 vừa qua. Một người đàn ông ở tỉnh An Huy (Trung Quốc) hoảng hốt khi phát hiện chiếc điện thoại bị mất sau bữa tối. Dù giá trị không lớn, nhưng trong máy lưu giữ nhiều tài liệu quan trọng. Trong lúc tuyệt vọng, anh mượn điện thoại của vợ gọi thử và bất ngờ nghe tiếng một cậu bé bắt máy.
Cậu bé nhanh chóng đồng ý trả lại điện thoại, còn lễ phép hẹn địa điểm giao. Người đàn ông mang theo sữa và bánh quy làm quà cảm ơn, nhưng khi gặp, em bé chỉ cúi đầu nói: “Thầy cô dặn con nhặt được của rơi phải trả lại, cháu không cần đâu ạ”.
Đôi giày rách tươm bộc lộ hoàn cảnh khó khăn
Khi cậu bé quay lưng định rời đi, người đàn ông phát hiện em đi tập tễnh. Đôi giày cũ đã bung mũi, dán bằng băng keo và chật hơn chân ít nhất hai cỡ khiến gót chân đỏ ửng, sưng tấy.
Qua trò chuyện, anh biết gia đình em rất khó khăn. Cha làm công nhân, mẹ bán rau, chị gái chuẩn bị thi đại học cần tiền học thêm, ông bà đau yếu thường xuyên phải dùng thuốc. Một đôi giày mới vẫn là ước mơ nhỏ bé chưa thể thành hiện thực.
Món quà bất ngờ khiến lớp học vỡ òa
Ngày hôm sau. Người đàn ông tìm đến trường, mang theo hai đôi giày thể thao mới, lá thư cảm ơn và cờ đỏ biểu dương. Trước sự chứng kiến của thầy cô và bạn bè. Anh tận tay trao quà, cả lớp vỗ tay vang dội, còn cậu bé chỉ ngượng ngùng cúi đầu.
Người đàn ông còn gửi thêm 200 NDT (hơn 700 nghìn đồng) để thầy cô mua sách vở, dụng cụ học tập cho em.
Lan tỏa câu chuyện đẹp về lòng trung thực
Hình ảnh cậu bé với đôi giày mới nhanh chóng lan tỏa trên mạng xã hội. Nhận về hàng nghìn bình luận xúc động. Nhiều người ca ngợi lòng trung thực, trong sáng của em và tấm lòng nhân hậu của người đàn ông.
Câu chuyện để lại bài học sâu sắc. Lòng trung thực luôn đáng được trân trọng và sẻ chia sẽ làm cuộc sống thêm ấm áp.
Giữa lòng phố thị, một ngôi nhà cổ nằm im ắng, mái ngói phủ bụi thời gian. Điệu quan họ chỉ vang lên trong đôi ba ngày hội, còn bảo tàng địa phương thì vắng khách. Những hình ảnh ấy khiến ta chợt hỏi: phải chăng di sản văn hoá đang bị biến thành những món đồ để ngắm, hơn là để sống? Giá trị thật sự của di sản không nằm ở việc được lưu giữ trong tủ kính, mà ở chỗ nó gắn liền với hơi thở cộng đồng, được tiếp nối và nuôi dưỡng qua từng thế hệ.
Khi di sản bị biến thành… vật trưng bày
Nhiều di sản văn hoá của chúng ta hiện nay đang tồn tại như những “món đồ để ngắm” hơn là phần sống động của đời sống cộng đồng. Không khó để thấy những ngôi đình, ngôi chùa cổ chỉ mở cửa cho khách du lịch chụp ảnh, còn người dân địa phương thì hầu như không còn gắn bó sinh hoạt như xưa. Những ngôi nhà cổ từng là nơi lưu giữ ký ức bao thế hệ, nay nhiều nơi chỉ còn đóng vai trò “phông nền” cho các tour du lịch, vắng bóng hơi thở thường nhật.
Tình cảnh ấy cũng diễn ra với các làng nghề. Nhiều làng nghề truyền thống từng nuôi sống hàng nghìn hộ dân, nay chỉ giữ lại một vài sản phẩm trưng bày, đủ để du khách biết “nơi đây từng có nghề”. Người thợ thực thụ ngày một ít đi, và nghề thì dần trở thành ký ức. Nghệ thuật dân gian như hát chèo, hát xoan, ca trù nhiều khi chỉ còn vang lên trong vài tiết mục minh họa cho sự kiện lễ hội, thiếu đi sự gắn kết với đời sống thường ngày của cộng đồng.
Ở Việt Nam, hình ảnh bảo tàng địa phương vắng khách, lớp trẻ xa lạ với điệu ca trù hay hát xoan không còn xa lạ. Nhưng tình trạng này cũng không chỉ của riêng chúng ta. Nhiều quốc gia khác cũng đối diện thách thức tương tự: di sản được bảo tồn như một “show diễn” cho khách du lịch, nhưng không còn chỗ đứng tự nhiên trong đời sống thường nhật của người dân.
Điểm nhấn là: di sản mà chỉ để trưng bày thì chẳng khác nào “xác không hồn” – còn hình thức nhưng đã mất linh hồn sống động, vốn là giá trị lớn nhất của nó.
Giá trị sống động của di sản
Di sản văn hoá không chỉ là những công trình cổ kính hay những điệu hát vang bóng một thời. Đó là căn cước văn hoá, là linh hồn giúp mỗi dân tộc biết mình là ai, đến từ đâu, và sẽ đi về đâu. Chính di sản tạo nên sự khác biệt, định hình bản sắc, để trong thế giới hội nhập hôm nay, chúng ta vẫn có thể khẳng định “tôi là người Việt Nam”.
Không chỉ tinh thần, di sản còn mang lại giá trị vật chất to lớn. Khi được khai thác đúng cách, di sản trở thành động lực cho du lịch và kinh tế sáng tạo. Một món ăn truyền thống, một sản phẩm thủ công tinh xảo, hay một làn điệu dân gian có thể trở thành thương hiệu quốc gia, tạo nguồn thu bền vững và quảng bá hình ảnh đất nước.
Thực tế trong nước đã chứng minh: quan họ Bắc Ninh, ca trù, hát xoan… khi được UNESCO công nhận không chỉ dừng lại ở danh hiệu, mà còn trở thành lời nhắc nhở cộng đồng gìn giữ, lan toả. Những làn điệu ấy, khi vang lên trên sân khấu quốc tế, đã khiến bạn bè thế giới biết đến một Việt Nam đậm đà bản sắc.
Trên thế giới, Nhật Bản không cất kimono trong bảo tàng mà đưa vào đời sống hiện đại: từ lễ hội đến thời trang đường phố. Hàn Quốc cũng thành công khi kết hợp hanbok trong phim ảnh, K-pop, biến trang phục truyền thống thành biểu tượng văn hoá toàn cầu.
Các nhà nghiên cứu xã hội học từng cảnh báo: “Một dân tộc mất bản sắc chính là một dân tộc mất chỗ dựa tinh thần.” Di sản sống động vì thế không chỉ là chuyện của quá khứ, mà còn là “sợi dây nối quá khứ – hiện tại – tương lai”, giúp mỗi thế hệ tìm thấy cội nguồn và sức mạnh để đi tiếp.
Vì sao chúng ta mới giữ mà chưa “sống” cùng di sản?
Trong nhiều năm qua, cách ứng xử với di sản ở nước ta vẫn nặng về tâm lý cất giữ. Người ta coi di sản như báu vật dễ vỡ, chỉ để ngắm chứ không dám chạm vào, sợ rằng “dùng thì hỏng, mở thì mất”. Cách nghĩ ấy khiến di sản dần xa rời đời sống, tồn tại như vật kỷ niệm hơn là nguồn sống.
Bên cạnh đó, cách quản lý hành chính cũng góp phần làm di sản mất đi sức sống. Không ít lễ hội biến thành màn trình diễn hoành tráng để “báo cáo thành tích”, nặng phần hình thức mà thiếu sự gắn bó tự nhiên với cộng đồng. Nhiều loại hình nghệ thuật dân gian chỉ còn được “trình chiếu” trong các dịp sự kiện, mất đi tính tự phát vốn là linh hồn của nó.
Khoảng cách với giới trẻ cũng là một nguyên nhân quan trọng. Khi di sản không được làm mới, không có ngôn ngữ gần gũi để chạm vào đời sống, người trẻ dễ coi đó là “chuyện của quá khứ”, không hấp dẫn.
Trong khi nhiều quốc gia đã thành công trong việc “làm mới” di sản – biến nó thành sản phẩm sáng tạo, kết hợp hiện đại – thì ở Việt Nam, vẫn còn không ít nơi giữ di sản trong tủ kính.
Điểm nhấn ở đây là: bảo tồn mà không phát huy thì chẳng khác nào để di sản chết dần trong im lặng, còn đáng tiếc hơn cả việc mất mát.
Làm sao để di sản thực sự sống trong đời sống hiện đại?
Nghệ nhân Bát Tràng truyền nghề cho thế hệ trẻ – khi di sản được tiếp nối bằng trải nghiệm sống động (Ảnh: Khai mở)
Để di sản không chỉ nằm trong tủ kính mà thực sự trở thành một phần đời sống hôm nay, cần bắt đầu từ giáo dục, cộng đồng, xã hội và cả công nghệ.
Gia đình – giáo dục đóng vai trò nền tảng. Khi dân ca, trò chơi dân gian, lễ hội truyền thống được đưa vào sinh hoạt học đường, trẻ em sẽ có cơ hội tiếp xúc từ sớm. Không chỉ học lý thuyết, các em cần được trải nghiệm – như chơi ô ăn quan, học hát quan họ, hay tham gia lễ hội tại địa phương. Những ký ức ấy sẽ nuôi dưỡng tình yêu di sản một cách tự nhiên.
Cộng đồng – sáng tạo cũng là chìa khoá. Các nghệ nhân cần được khuyến khích truyền nghề, không chỉ giữ cho riêng mình. Đồng thời, sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại có thể thổi luồng gió mới: áo dài cách tân trong thời trang trẻ, dân ca được phối khí hiện đại để đến gần giới trẻ hơn.
Ở cấp độ xã hội – kinh tế, du lịch trải nghiệm là cách hữu hiệu. Thay vì chỉ “xem”, du khách được “sống” cùng di sản: tự tay làm gốm ở Bát Tràng, nghe quan họ trên thuyền, hay dệt lụa ở Vạn Phúc. Mô hình “du lịch sống cùng di sản” vừa tạo thu nhập, vừa nuôi dưỡng tình yêu văn hoá.
Cuối cùng, công nghệ – truyền thông là cánh cửa mới. Bảo tàng được số hoá, VR/AR tái hiện lại di sản giúp giới trẻ trải nghiệm theo cách hiện đại. Các video ngắn trên TikTok, YouTube lan toả dân ca, trang phục, lễ hội. Thậm chí, gamification – trò chơi tương tác về di sản – có thể biến văn hoá truyền thống thành một phần sinh động của đời sống số.
Điểm nhấn: di sản chỉ thật sự sống khi được cộng đồng chạm vào, tiếp nối và sáng tạo, để quá khứ không chỉ còn là ký ức, mà trở thành sức sống hôm nay.
Công nghệ thực tế ảo mở ra cách tiếp cận mới, đưa di sản đến gần giới trẻ (Ảnh: Khai mở)
Thông điệp truyền cảm hứng
Di sản văn hoá không phải là những báu vật chỉ để khoá chặt trong tủ kính hay trưng bày trong vài ngày hội. Giá trị thật sự của nó nằm ở chỗ được sống cùng con người, được tiếp nối qua từng thế hệ và trở thành nhịp thở của đời sống hiện đại.
Hãy hình dung một em nhỏ cất tiếng hát quan họ trong sân trường, những nghệ nhân miệt mài truyền nghề cho lớp trẻ, hay một ngôi nhà cổ được đưa vào không gian ảo để bất cứ ai cũng có thể khám phá và trải nghiệm. Khi đó, di sản không chỉ còn trong ký ức, mà hiện hữu trong từng khoảnh khắc của đời sống hôm nay.
Điều cần nhất là mỗi người trong chúng ta hãy chạm vào di sản bằng trái tim, biến nó thành niềm tự hào và nguồn cảm hứng sống. Bởi lẽ, “Di sản chỉ thật sự sống khi chúng ta sống cùng nó. Và khi di sản sống, dân tộc mới trường tồn.”
Sau kỳ nghỉ lễ 2/9, nhiều thương vụ bán lượng lớn cổ phiếu của lãnh đạo, doanh nghiệp sẽ diễn ra. (Ảnh: Tiền Phong)
Sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, thị trường chứng khoán sẽ chứng kiến hàng loạt thương vụ bán cổ phiếu lớn của lãnh đạo và doanh nghiệp. Nếu thành công, nhiều giao dịch có thể mang về hàng nghìn tỷ đồng, thu hút sự chú ý mạnh mẽ của giới đầu tư.
MB dự kiến thu về 2.500 tỷ đồng từ thoái vốn tại MBS
Từ ngày 3/9 đến 2/10, Ngân hàng TMCP Quân đội (MB) đăng ký bán 60 triệu cổ phiếu CTCP Chứng khoán MB (MBS) nhằm giảm tỷ lệ sở hữu và tăng tính đại chúng. Hiện MB nắm giữ hơn 76,3% cổ phần MBS, tương ứng 437,3 triệu đơn vị.
Nếu giao dịch thành công, MB sẽ giảm sở hữu xuống 65,9%, tương ứng 377,3 triệu cổ phiếu, dự kiến thu về khoảng 2.500 tỷ đồng. Đáng chú ý, trước đó MBS đã chốt quyền trả cổ tức tiền mặt tỷ lệ 12%, giúp MB thu về khoảng 520 tỷ đồng. Trên sàn, cổ phiếu MBS đang giao dịch quanh mức 41.700 đồng/cp (29/8).
Chủ tịch Phát Đạt đăng ký bán 88 triệu cổ phiếu PDR
CTCP Phát triển Bất động sản Phát Đạt (PDR) thông báo, ông Nguyễn Văn Đạt – Chủ tịch HĐQT – đăng ký bán 88 triệu cổ phiếu PDR theo phương thức thỏa thuận, từ ngày 5/9 đến 3/10.
Theo doanh nghiệp. Việc bán cổ phiếu nhằm phục vụ nhu cầu tài chính cá nhân. Đồng thời hỗ trợ các kế hoạch kinh doanh mới. Với mức giá chốt phiên 29/8 là 24.550 đồng/cp. Ông Đạt có thể thu về khoảng 2.160 tỷ đồng, giảm tỷ lệ sở hữu xuống 27,7%. Cổ phiếu PDR đã tăng gần 50% trong hai tháng qua, trở thành tâm điểm trên thị trường bất động sản.
Lãnh đạo HDBank và giao dịch cổ phiếu HDB
Từ ngày 5/9 đến 1/10, ông Phạm Văn Đẩu – Giám đốc Tài chính HDBank – đăng ký bán 1,3 triệu cổ phiếu HDB. Trước giao dịch, ông nắm giữ 151,4 triệu đơn vị (4,31% vốn). Nếu bán thành công, tỷ lệ sở hữu còn 4,28%.
Với mức giá 33.450 đồng/cp (29/8), giao dịch có thể giúp ông Đẩu thu về khoảng 44 tỷ đồng. Cổ phiếu HDB đã tăng hơn 26% chỉ trong một tháng qua.
Dragon Capital và loạt lãnh đạo Đất Xanh bán cổ phiếu DXG
Trước kỳ nghỉ lễ, nhóm quỹ Dragon Capital đã bán tổng cộng 3,9 triệu cổ phiếu DXG. Giảm tỷ lệ sở hữu từ 14,05% xuống 13,67%. Thu về gần 80 tỷ đồng. Các quỹ tham gia gồm Hanoi Investments Holdings Limited, Norges Bank và Vietnam Enterprise Investments Limited.
Ngoài ra, lãnh đạo Tập đoàn Đất Xanh cũng thực hiện nhiều giao dịch thoái vốn:
Ông Hà Đức Hiếu – Thành viên HĐQT – đã bán 6,355 triệu cổ phiếu, còn sở hữu 0,04%.
Ông Bùi Ngọc Đức – Tổng Giám đốc – bán 744.418 cổ phiếu, giảm sở hữu xuống còn 0,09%.
Bà Đỗ Thị Thái – Phó Tổng Giám đốc – tiếp tục đăng ký bán 413.300 cổ phiếu trong thời gian 15/8 – 13/9.
Thị trường chứng khoán đón sóng giao dịch lớn
Việc đồng loạt diễn ra nhiều thương vụ thoái vốn quy mô lớn ngay sau kỳ nghỉ lễ 2/9 được dự báo sẽ tạo biến động đáng kể cho thị trường chứng khoán Việt Nam. Các thương vụ liên quan tới cổ phiếu ngân hàng, bất động sản và chứng khoán hứa hẹn trở thành tâm điểm, mở ra cơ hội cũng như thách thức cho nhà đầu tư.
Bà Nguyễn Ngọc Ánh làm việc với các luật sư đại diện, bảo vệ quyền lợi ích hợp pháp của mình. (Ảnh: VnExpress)
Bà Nguyễn Ngọc Ánh – mẹ cố diễn viên Đức Tiến – yêu cầu TAND TP HCM xem xét chia căn nhà tại Mỹ trị giá hơn 21 tỷ đồng cho các hàng thừa kế, trong đó có bà.
Trong phiên họp công khai chứng cứ, bà Ánh nộp đơn phản tố, cho rằng căn nhà trị giá 830.000 USD tại Mỹ – hiện do con dâu Nguyễn Bình Phương quản lý – phải được chia làm di sản thừa kế. Bà lập luận, khi Đức Tiến qua đời không để lại di chúc hợp pháp, 50% giá trị căn nhà thuộc di sản và cần chia cho ba người thừa kế: mẹ, vợ và con gái.
Ngoài ra, bà Ánh đề nghị cấn trừ phần của mình để nhận hiện vật là căn nhà ở Thủ Đức, trong khi Bình Phương giữ căn nhà bên Mỹ và trả thêm tiền chênh lệch khoảng 2,9 tỷ đồng.
Tranh chấp tài sản tại Việt Nam
Hai tài sản khác trong diện tranh chấp là căn nhà ở Thủ Đức trị giá hơn 6 tỷ đồng và mảnh đất tại Long An hơn 1 tỷ đồng. Bà Ánh khẳng định căn nhà tại Thủ Đức là tài sản chung với con trai nên bà được hưởng 50%. Phần còn lại sẽ chia cho hàng thừa kế, sau khi trừ công sức gìn giữ, bảo quản. Với mảnh đất Long An, bà đề nghị chia đều cho ba người thừa kế.
Phía con dâu phản bác
Đức Tiến trong bộ ảnh hồi tháng 4 dịp ra mắt phim “Đóa hoa mong manh”. Anh sinh năm 1980 quê Biên Hòa, Đồng Nai. (Ảnh: VnExpress)
Bình Phương – nguyên đơn – cho rằng căn nhà ở Mỹ là tài sản chung vợ chồng, theo văn tự cấp quyền sở hữu tại California. Khi chồng mất, bà mặc nhiên trở thành chủ sở hữu duy nhất. Hơn nữa, căn nhà này vẫn đang thế chấp ngân hàng hơn 301.000 USD nên không được đưa ra phân chia.
Luật sư của Bình Phương nhấn mạnh tòa án Việt Nam không có thẩm quyền giải quyết tranh chấp bất động sản ở Mỹ.
Giữa giờ cao điểm, chuyến xe buýt chật cứng người. Một cụ già gắng gượng đứng lên nhường ghế cho cô gái trẻ, nhưng đáp lại chỉ là ánh nhìn thản nhiên, không một lời cảm ơn. Hay trên vỉa hè, một cú va chạm nhẹ khiến hai người sững lại, rồi vội vã quay đi, chẳng ai mở miệng xin lỗi. Những tình huống tưởng như rất nhỏ ấy lại phản chiếu một thực tế lớn: trong xã hội hôm nay, “xin lỗi” và “cảm ơn” đang bị coi nhẹ, thậm chí bị bỏ quên. Thế nhưng, hai từ ngắn ngủi này không chỉ là phép lịch sự bề ngoài, mà còn là thước đo văn minh, nhân cách và sự gắn kết giữa con người với con người.
Khi “xin lỗi” và “cảm ơn” dần vắng bóng
Không khó để nhận ra trong nhịp sống hiện đại, những lời nói tưởng chừng giản đơn ấy lại ngày càng hiếm hoi. Trên đường phố đông đúc, một cú quẹt xe thường kết thúc bằng ánh mắt khó chịu hoặc cái lảng tránh, thay vì một lời xin lỗi chân thành. Trong công sở, có người giúp đồng nghiệp hoàn thành công việc, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng coi như điều đương nhiên. Ở trường học, không ít học sinh nhận sự hỗ trợ từ bạn bè hay thầy cô mà quên đi lời cảm ơn cần thiết.
Hệ quả của sự vắng bóng này không chỉ nằm ở việc “thiếu một câu nói”. Nó tạo ra cảm giác vô cảm, khiến những va chạm nhỏ dễ trở thành mồi lửa cho xung đột. Một lời xin lỗi không được nói ra, sự bức xúc sẽ tích tụ. Một lời cảm ơn không được thốt lên, lòng tốt sẽ dần bị nguội lạnh. Khi những điều giản dị ấy biến mất, niềm tin vào sự tử tế trong xã hội cũng lung lay.
Một câu chuyện từng được báo chí ghi lại: trên chuyến xe buýt Hà Nội, một nữ sinh vô tình giẫm vào chân người khác nhưng im lặng bước đi. Người bị giẫm không nổi giận, nhưng nỗi buồn thoáng qua trên khuôn mặt ông đủ để nhiều hành khách xung quanh suy ngẫm. Sự im lặng ấy không làm xe chạy nhanh hơn, cũng chẳng giúp cô gái tiết kiệm được bao nhiêu giây. Ngược lại, nó khiến khoảng cách vô hình giữa con người với nhau thêm dày đặc.
Bởi lẽ, sự thiếu vắng “xin lỗi” và “cảm ơn” không làm xã hội vận hành trơn tru hơn, mà chỉ khiến con người trở nên xa nhau hơn, lạnh nhạt hơn. Và đó chính là cái giá âm thầm nhưng rất lớn mà chúng ta đang phải trả.
Giá trị sâu xa của hai từ ngắn ngủi
Lời cảm ơn chân thành gieo mầm tử tế trong tâm hồn trẻ nhỏ (Ảnh: Khai mở)
“Xin lỗi” và “cảm ơn” không chỉ là phép lịch sự xã giao. Đằng sau hai từ ngắn ngủi ấy là sức mạnh hàn gắn, nuôi dưỡng và lan toả giá trị nhân văn.
Xin lỗi không phải là sự hạ mình yếu thế, mà là hành động dũng cảm đối diện với sai lầm. Nó mở ra cơ hội hoà giải, giữ lại những mối quan hệ tưởng chừng đã rạn nứt. Một doanh nghiệp lớn tại Việt Nam từng gặp khủng hoảng khi sản phẩm có lỗi kỹ thuật. Ban lãnh đạo đã không im lặng, mà công khai xin lỗi khách hàng, bồi thường thiệt hại. Kết quả, họ không chỉ khôi phục uy tín mà còn được dư luận đánh giá cao, trở thành tấm gương về trách nhiệm. Điều đó chứng minh: một lời xin lỗi đúng lúc có thể cứu vãn niềm tin, thậm chí còn nâng tầm giá trị của người nói.
Cảm ơn lại mang sức mạnh khích lệ và gieo niềm tin vào lòng tốt. Khi học sinh gửi lời cảm ơn thầy cô sau mỗi giờ học, động lực giảng dạy được nhân lên gấp bội. Trong gia đình, một đứa trẻ biết cảm ơn cha mẹ vì bữa cơm, cha mẹ sẽ thấy mọi vất vả trở nên xứng đáng. Những lời cảm ơn tuy nhỏ bé, nhưng chính là nguồn năng lượng tích cực khiến người ta tiếp tục làm điều tử tế.
Từ ngàn đời, ông bà ta đã nhắn nhủ: “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Nghiên cứu tâm lý hiện đại cũng chỉ ra rằng: những người thường xuyên thể hiện lòng biết ơn sống lạc quan hơn, ít rơi vào trầm cảm, và gắn kết xã hội tốt hơn.
Điểm nhấn là: hai từ ngắn ngủi ấy, nếu được thốt ra thường xuyên, có thể tạo ra giá trị xã hội bền lâu. Chúng nuôi dưỡng nhân cách, khôi phục niềm tin, và làm giàu thêm sự tử tế trong cộng đồng.
Vì sao văn hoá này mai một?
Thật đáng tiếc, trong khi “xin lỗi” và “cảm ơn” từng được coi là nền tảng của nhân cách, thì nay chúng lại dần trở nên xa xỉ trong đời sống hiện đại. Có nhiều nguyên nhân khiến điều đó xảy ra.
Trước hết, nhịp sống nhanh làm con người vội vã hơn bao giờ hết. Người ta chỉ muốn đi thật nhanh, làm thật nhanh, và bỏ qua những điều tưởng chừng nhỏ nhặt. Một câu xin lỗi hay cảm ơn bị coi là “tốn thời gian”, trong khi thực chất nó chỉ mất vài giây.
Thứ hai, tâm lý sĩ diện khiến nhiều người ngại mở lời. Nhiều người nghĩ rằng xin lỗi đồng nghĩa với nhận sai, với yếu thế; cảm ơn thì bị coi là khách sáo. Chính sự hiểu lầm này làm nghèo đi vốn văn hoá ứng xử vốn phong phú của dân tộc.
Thứ ba, ảnh hưởng của mạng xã hội khiến giao tiếp ngày càng khô cứng. Một icon mặt cười thay cho lời cảm ơn, một biểu tượng “👍” thay cho sự thừa nhận. Cách thay thế này nhanh gọn nhưng thiếu đi sự chân thành vốn có trong lời nói trực tiếp.
Cuối cùng, giáo dục kỹ năng sống chưa được coi trọng. Trường học chú trọng kiến thức, nhưng ít khi rèn luyện cho học sinh cách ứng xử tử tế trong đời thường.
Điểm nhấn là: mất đi “xin lỗi” và “cảm ơn” không chỉ là mất hai lời nói, mà còn là đánh mất một phần nhân cách xã hội – nền tảng giữ cho cộng đồng ấm áp và gắn kết.
Làm sao để nuôi dưỡng lại văn hoá xin lỗi và cảm ơn?
Để khôi phục lại thói quen đẹp này, chúng ta cần bắt đầu từ những vòng tròn gần gũi nhất: gia đình, nhà trường, xã hội, và chính bản thân mỗi người.
Trong gia đình, cha mẹ chính là tấm gương sống động nhất cho con. Khi cha mẹ biết xin lỗi con cái vì một lời quát oan, hay nói cảm ơn khi được con giúp một việc nhỏ, trẻ sẽ tự nhiên học cách lặp lại. Những bài học ứng xử không đến từ lời dạy dài dòng, mà đến từ sự nhất quán trong hành động của cha mẹ.
Trong nhà trường, “xin lỗi” và “cảm ơn” cần được đưa vào bài học kỹ năng sống, chứ không chỉ dừng ở lý thuyết. Giáo viên có thể khuyến khích học sinh cảm ơn khi bạn nhường bút, nhắc nhở khi em quên xin lỗi vì va chạm. Mỗi lần thực hành chính là một bước nhỏ giúp trẻ hình thành thói quen cả đời.
Trong xã hội, truyền thông có thể tạo sức lan tỏa bằng cách tôn vinh những tấm gương ứng xử đẹp: một bác tài xế cúi đầu xin lỗi hành khách, một em nhỏ cảm ơn người lạ nhặt lại ví đánh rơi. Ngoài ra, những chiến dịch cộng đồng như “Ngày nói lời cảm ơn” hay các phong trào lan toả sự tử tế có thể khơi gợi mọi người cùng tham gia.
Ở cấp độ cá nhân, mỗi người hoàn toàn có thể bắt đầu ngay từ những điều nhỏ nhất: nói cảm ơn nhân viên phục vụ khi nhận món ăn, xin lỗi bạn bè khi đến trễ, hay cảm ơn đồng nghiệp vì một lời chỉ dẫn. Những hành động nhỏ, lặp lại nhiều lần, sẽ thành thói quen.
Điểm nhấn là: xây dựng lại văn hoá này không khó. Chỉ cần mỗi người bắt đầu từ chính mình, xã hội sẽ tự khắc trở nên ấm áp, văn minh và đáng tin cậy hơn.
“Xin lỗi” và “cảm ơn” – hai từ ngắn ngủi nhưng là thước đo văn hoá ứng xử (Ảnh: Khai mở)
Thông điệp lan toả
“Xin lỗi” và “cảm ơn” không chỉ là những câu cửa miệng, mà là thước đo nhân cách và sự văn minh của một xã hội. Hai từ ngắn ngủi ấy chứa đựng sự tôn trọng, lòng biết ơn và cả sự dũng cảm đối diện với chính mình.
Hãy biến chúng thành một phần tự nhiên trong đời sống, như hơi thở hằng ngày. Tập nói cảm ơn khi được giúp đỡ, xin lỗi khi lỡ làm ai tổn thương. Không cần những hành động lớn lao, chỉ cần bắt đầu từ những việc nhỏ, nhưng lặp lại liên tục, chúng ta sẽ xây dựng được một nền văn hoá ứng xử tử tế.
Hãy thử tưởng tượng một xã hội nơi trẻ em được dạy cảm ơn từ tấm bé, người lớn dám nói xin lỗi khi sai lầm. Đó chắc chắn sẽ là một cộng đồng ấm áp, đáng tin cậy, nơi lòng tốt được nuôi dưỡng và lan toả.
Bởi lẽ, “Không ai quá nghèo để nói cảm ơn, không ai mất mát gì khi xin lỗi – nhưng xã hội sẽ giàu nhân văn hơn khi những lời ấy vang lên mỗi ngày.”
Giao diện tài khoản hưởng An sinh xã hội trên VNeID. (Ảnh: VnExpress)
Người dân có thể tích hợp thông tin nhân khẩu và tài khoản ngân hàng trên ứng dụng VNeID để nhận tiền an sinh 2/9 cho cả hộ gia đình, thay vì từng người đi làm thủ tục.
Theo hướng dẫn của cơ quan chức năng, chỉ cần chủ hộ đăng nhập VNeID, liên kết tài khoản ngân hàng và xác thực thông tin, khoản hỗ trợ dịp 2/9 sẽ được chuyển trực tiếp. Cách làm này giúp giảm thủ tục, tránh tình trạng tập trung đông người tại điểm chi trả.
Mỗi hộ chỉ cần một người đại diện, nhưng tiền sẽ được phân bổ đầy đủ cho từng thành viên. Hệ thống VNeID cho phép kiểm tra giao dịch, đảm bảo minh bạch và hạn chế gian lận.
Khuyến khích người dân sử dụng
Chính quyền địa phương khuyến khích các hộ gia đình cập nhật thông tin trên VNeID sớm để nhận hỗ trợ thuận tiện. Với phương thức mới, việc chi trả trợ cấp không chỉ nhanh hơn mà còn góp phần thúc đẩy chuyển đổi số trong an sinh xã hội.