Tết “Pây Tái” của người Tày: Nét đẹp hiếu nghĩa và giá trị văn hóa trường tồn

Từ bao đời nay, đồng bào dân tộc Tày ở các tỉnh miền núi phía Bắc như Thái Nguyên, Cao Bằng, Bắc Kạn… vẫn duy trì một phong tục độc đáo mang tên “Pây Tái”. Đây là mỹ tục diễn ra vào rằm tháng Bảy âm lịch, để con rể cùng vợ con trở về nhà ngoại, dâng lễ vật tri ân cha mẹ vợ, thể hiện đạo hiếu, tình thân và sự gắn kết gia đình.

Biểu tượng đạo hiếu giữa đời sống thường nhật

Bánh gai được coi là món truyền thống không thể vắng mặt trong ngày “Pây Tái”
(Ảnh: Vietnamnet)

Tết “Pây Tái” thường diễn ra từ ngày 10 đến 15/7 âm lịch. Trong dịp này, con rể chuẩn bị lễ vật, thường là vịt, bánh truyền thống và một số sản vật địa phương để dâng lên cha mẹ vợ. Người Tày quan niệm, vịt là loài vật linh thiêng, từng cõng gà trống vượt biển đưa lễ vật lên trời. Vì vậy, vịt không chỉ là món ăn mà còn mang ý nghĩa tâm linh, biểu tượng cho sự kết nối giữa mường trần và mường trời.

Ngày xưa, khi kinh tế còn khó khăn, con rể thường phải đan sọt tre, gánh vịt và quà đi bộ hàng chục cây số về nhà ngoại. Ngày nay, dù giao thông thuận tiện hơn, nhưng phong tục ấy vẫn được duy trì, như lời nhắc nhở con cháu về đạo hiếu và cội nguồn.

Sợi dây kết nối gia đình và cộng đồng

Dù cuộc sống ngày nay đổi thay, “Pây Tái” vẫn được giữ gìn, như biểu tượng của
cội nguồn, chữ hiếu và sự gắn kết gia đình (Ảnh: Vietnamnet)

“Pây Tái” không chỉ là dịp để con rể bày tỏ lòng biết ơn với cha mẹ vợ mà còn là cơ hội để con gái trở về phụng dưỡng cha mẹ đẻ. Người Tày có câu: “Tháng Giêng ăn gà, tháng Bảy ăn vịt”, thể hiện sự gắn bó của ngày lễ với tình thân và chữ hiếu.

Trong ngày đoàn viên, mâm cỗ không chỉ đơn thuần là món ăn mà còn là biểu tượng của sự sum họp. Người già kể lại chuyện xưa, dạy con cháu cách sống nhân nghĩa, giữ trọn đạo làm người. Chính điều đó đã giúp “Pây Tái” trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của người Tày.

Điều đáng quý là phong tục này không chỉ tồn tại trong cộng đồng người Tày, mà cả nhiều gia đình người Kinh sinh sống lâu năm tại vùng Thái Nguyên, Cao Bằng cũng trân trọng gìn giữ. Qua đó cho thấy sức sống bền bỉ và giá trị lan tỏa của “Pây Tái” trong dòng chảy văn hóa Việt Nam.

Theo: Vietnamnet