Tổ tiên ta từng dạy: “Biết ơn là gốc của Đức”. Người có lòng biết ơn thì tâm luôn biết nghĩ cho người khác, vị tha và bao dung rất lớn. Khi có lòng biết ơn luôn biết cân bằng để sống thuận hòa với mọi người và trân quý vạn vật.
Tâm thiện không tranh với đời – Học cách lùi một bước để giữ hòa khí- Môi trường giáo dục tốt cho con – Mạnh Mẫu lưu lại bài học quý
- Chữ Đại (大): từ hình tượng cổ đại đến ý nghĩa thâm sâu
- Hạt giống biết ơn ấy , tuy đã gieo từ khi sinh mệnh mang thân người. Nó phải được nuôi dưỡng chăm sóc đầu tiên trong chính gia đình thì mới tốt đẹp.
Bản tính thiện lương – Nguồn gốc của lòng biết ơn
Con người sinh ra vốn có bản tính Thiện lương. Mọi thứ quanh ta – từ thân thể, cha mẹ, thầy cô cho đến hoàn cảnh sống – đều do Thần an bài và ban cấp.
Vì thế, biết ơn không chỉ là phép lịch sự,sự cảm tạ mà là một trạng thái thấu hiểu quy phạm đạo đức Thần truyền Trạng thái muốn đến điều tốt đẹp nhất của sinh mệnh.
Khi ta biết ơn vì được sinh ra làm người, biết ơn vì được học hỏi, được yêu thương, thì ta đang trân quý mọi hoàn cảnh và vạn vật xung quanh. Đang muốn kết thiện duyên với người mình gặp.
Ngược lại, người chỉ biết oán than, sẽ đánh mất phúc phần của chính mình.
Biết ơn 感謝 (gǎnxiè) – từ tấm lòng đến quy phạm hành vi
- Chữ Cảm感 /gǎn/: phía trên là chữ Hàm咸mang nghĩa hết thảy, toàn bộ; phía dưới là Tâm 心 /xīn/ (tâm, tấm lòng). Ý muốn nói: “Biết ơn cần xuất phát từ tất cả tấm lòng chân thành tận sâu thẳm trong tâm mỗi người”.
- Chữ Tạ謝 /xiè/: gồm 3 bộ thủ tổ thành: bộ Ngôn 言 (lời nói), bộ Thân 身 (thân thể), bộ Thốn 寸 (đơn vị đo chiều dài thời xưa – chỉ khoảng cách rất ngắn, gần) trước mặt họ. Đây là ba tầng quy phạm hành vi và lời nói khi cảm ơn người khác.
Khi chúng ta nói lời cảm ơn, tạ ơn (đặc biệt với người lớn, thầy cô v.v.) cần:
- Tâm thái: toàn bộ đều xuất phát từ tận đáy lòng thực sự muốn bày tỏ lòng cảm ơn, biết ơn với người đó.
- Ngôn từ: dùng lời nói, ngôn từ chân thành nhất.
- Thân thể: hơi gập, cúi đầu xuống (nét phẩy trên đầu chữ Thân 身) tỏ lòng biết ơn, tôn kính với người lớn, trên mình (cha mẹ, thầy cô.v.v) , hai tay nên đưa ra đặt trước ngực.
- Khoảng cách: đứng ngay trước mặt, gần với người đó, không đứng ở khoảng cách quá xa.
Biết ơn感謝 là sự hòa hợp thống nhất của “tâm cảm ân” và “thân – ngôn biểu đạt”. Đó không chỉ là phép xã giao, mà là lễ nghi đạo đức nuôi dưỡng nhân cách. Người biết ơn bằng cả lòng thành thì tự nhiên giữ được lễ nghĩa, tôn trọng người khác và cũng tự trọng chính mình.
Gia đình – Trường học đầu tiên của lòng biết ơn
Gia đình là nơi nuôi dưỡng hạt giống Đức đầu tiên. Hạt giống có phát triển để đến khi trưởng thành tạo quả ngọt hay không chính là từ Đức hạnh của người làm cha mẹ
Một lời cảm ơn của cha mẹ dành cho nhau, dành cho ông bà như một câu chào lễ phép
chính là ánh sáng nuôi dưỡng phúc lành cho con và chính mình.
- Khi cha mẹ sống biết ơn, con tự nhiên trở nên khiêm cung.
- Khi con cảm ơn cha mẹ, con học được hiếu kính và yêu thương
- Khi biết ơn người giúp mình, con học được bao dung.
Đó là chuỗi đạo lý Thiện lương mà Thần muốn con người gìn giữ.

Tu dưỡng tâm tính – Hành trình thể hiện lòng cảm ân với Thần
Con người muốn sống tốt, nhất định phải tu dưỡng tâm tính. Biết sống chân thật, vị tha, biết kiên nhẫn khi gặp khó khăn.
Làm được như vậy, chính là hành động cảm ân sâu sắc nhất. Lòng cảm ân đó không chỉ đối với cha mẹ, người hữu duyên, mà còn đối với Thần, Đấng đã ban cho ta sinh mệnh và thử thách để đề cao.
Người có lòng biết ơn sẽ thấy mọi nghịch cảnh đều là cơ hội rèn tâm. Mọi người đến với mình đều là “người hữu duyên” để giúp ta được bù đắp những gì còn thiếu sót.
Lòng biết ơn – Gốc Đức nuôi dưỡng Thiện tâm và phúc phận
Biết ơn là hạt giống của Đức, là ngọn đèn soi sáng tâm hồn.
Gia đình nào sống trong lòng biết ơn, gia đình ấy sẽ an hòa.
Xã hội nào giữ được tâm cảm ân với Thần, xã hội ấy sẽ hưng thịnh. “Hãy biết ơn vì mọi điều mình có, vì cả những điều chưa như ý. Tất cả những gì đến với ta đều là món quà để ta tu tâm, dưỡng Đức và thể hiện lòng cảm ân với Thần.”
