Phong tỏa Hormuz năm 2026 đang gây ra cú sốc năng lượng lớn, buộc Trung Quốc phải đối mặt với nguy cơ thiếu hụt dầu thô trầm trọng từ khu vực Vùng Vịnh.
- Sử dụng dao là vũ khí quân dụng: Án tù nặng cho hành vi bạo lực
- Cứu nạn Cửa Lò: Giải cứu hai anh em bị sóng cuốn xa bờ 50 mét
- Bắt giữ đối tượng trốn truy nã gần 40 năm tại Hà Nội
Nguy cơ đứt gãy nguồn cung dầu thô qua eo biển Hormuz
Eo biển Hormuz được coi là yết hầu của dòng chảy dầu mỏ toàn cầu khi chiếm khoảng 20% lượng dầu thô và các sản phẩm dầu thế giới đi qua mỗi ngày. Sự tắc nghẽn tại tuyến đường này trong bối cảnh xung đột leo thang năm 2026 đã đẩy giá dầu Brent vượt ngưỡng 100 đến 120 USD mỗi thùng. Đối với nền kinh tế lớn thứ hai thế giới như Trung Quốc, đây không chỉ là vấn đề giá cả mà còn là một cú sốc năng lượng trực tiếp và mạnh mẽ.
Trung Quốc hiện là nhà nhập khẩu dầu thô lớn nhất hành tinh với mức tiêu thụ trung bình lên tới gần 12 triệu thùng mỗi ngày. Theo giới quan sát, khoảng một nửa lượng dầu nhập khẩu của nước này xuất phát từ các quốc gia khu vực Vùng Vịnh như Ả Rập Xê Út, Iraq và Iran. Hầu hết các chuyến hàng vận chuyển bằng tàu dầu này đều bắt buộc phải đi qua eo biển Hormuz để đến được các cảng biển phía đông của Trung Quốc.
Việc phong tỏa tuyến đường biển huyết mạch này đồng nghĩa với việc Bắc Kinh đối mặt với nguy cơ thiếu hụt ngay lập tức từ 4 đến 5 triệu thùng dầu mỗi ngày. Con số này chiếm tới 40% tổng lượng dầu thô nhập khẩu, tạo ra một lỗ hổng năng lượng cực lớn mà không dễ gì bù đắp trong thời gian ngắn. Tình trạng này đặt an ninh năng lượng của quốc gia tỷ dân vào trạng thái báo động khi các nguồn cung thay thế chưa thể đáp ứng kịp.
Hệ lụy đối với lạm phát và sản xuất công nghiệp
Cú sốc từ việc thiếu dầu sẽ lan tỏa sâu rộng vào hệ thống kinh tế nội địa của Trung Quốc. Các nhà máy lọc dầu độc lập tại Sơn Đông, vốn phụ thuộc nặng nề vào nguồn dầu giá rẻ từ Iran, sẽ chịu thiệt hại nặng nề nhất khi phải tìm kiếm nguồn thay thế với chi phí vận hành tăng vọt. Sự đứt gãy này buộc các doanh nghiệp phải đối mặt với bài toán chi phí sản xuất và logictics tăng cao chưa từng thấy trong nhiều năm qua.
Giá năng lượng trong nước tăng cao sẽ kéo theo lạm phát, làm giảm đáng kể sức cạnh tranh của hàng hóa xuất khẩu Trung Quốc trên thị trường quốc tế. Tăng trưởng GDP vốn đang ở giai đoạn nhạy cảm do nhu cầu toàn cầu suy yếu sẽ tiếp tục bị kéo lùi bởi áp lực từ chi phí đầu vào. Nhiều chuyên gia phân tích cho rằng tác động từ dầu qua Hormuz sẽ tạo ra những hệ quả dây chuyền phức tạp lên toàn bộ chuỗi cung ứng công nghiệp.
Dù Trung Quốc có khả năng chịu đựng tốt hơn một số quốc gia láng giềng nhờ dự trữ lớn, nhưng họ không thể miễn nhiễm hoàn toàn với các tác động tiêu cực. Một cuộc phong tỏa kéo dài sẽ buộc chính quyền phải đối mặt với mức chi phí thay thế khổng lồ và biến lợi nhuận bị siết chặt ở hầu hết các ngành sản xuất. Áp lực lạm phát này cuối cùng sẽ lan sang tiêu dùng nội địa, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của người dân.
Theo: Tân Thế Kỷ
