Từ vụ bé gái 4 tuổi bị mẹ đẻ và bạn trai bạo hành dẫn đến tử vong tại Hà Nội, chuyên gia chỉ ra những lỗ hổng nghiêm trọng trong việc bảo vệ trẻ em hiện nay.
- Gió lốc Lào Cai thổi bay bàn ghế tại trường học xã Nậm Chày
- Bi kịch gia đình sau khối tài sản tiền tỷ: Khi tình thân gục ngã trước lòng tham
- 6 thực phẩm giúp làm sạch cơ thể một cách tự nhiên
Bạo hành trẻ em và sự lệch lạc nhân tính sau cánh cửa gia đình
Liên tiếp các vụ bạo lực rúng động dư luận xảy ra tại Việt Nam thời gian gần đây. Ngày 07/5 bé gái 4 tuổi tại Hà Nội tử vong do bị mẹ đẻ là Tâm và bạn trai tên Hiệp đánh đập. Các đối tượng thừa nhận thường xuyên bỏ đói và hành hạ cháu bé trong nhiều ngày liên tiếp. Hành vi này không chỉ bộc lộ sự xuống cấp đạo đức mà còn cho thấy sự lệch chuẩn tâm lý nghiêm trọng.,
Trong các gia đình tái cấu trúc, đứa trẻ thường rơi vào vị trí rất mong manh. Thượng tá Tiến sĩ Đào Trung Hiếu nhận định nhiều đối tượng coi trẻ em là vật cản trong quan hệ tình cảm. Họ xem bạo lực là công cụ giải tỏa các áp lực kinh tế hoặc mâu thuẫn cá nhân. Khi thiếu sự chuẩn bị tâm lý cho vai trò làm cha mẹ, con người dễ dàng trút giận lên đối tượng yếu thế nhất.
Tính chất khép kín của không gian gia đình khiến trẻ gần như không thể tự vệ. Dưới góc độ tội phạm học việc bạo hành lặp đi lặp lại khiến đối tượng dần mất khả năng đồng cảm. Sự chai sạn cảm xúc này dẫn đến những hành động tàn ác mà không hề cảm thấy hối lỗi. Môi trường xã hội tiếp xúc nhiều với hình ảnh cực đoan cũng góp phần làm con người dần nhờn trước nỗi đau của người khác.
Hệ quả từ sự vô cảm và những lỗ hổng bảo vệ xã hội
Một lỗ hổng lớn hiện nay là sự im lặng đáng sợ từ cộng đồng xung quanh. Trong nhiều trường hợp, tiếng trẻ khóc hay những vết bầm tím bất thường đã bị phớt lờ. Tâm lý sợ phiền phức hoặc coi đó là chuyện riêng của gia đình người khác rất phổ biến. Chính sự thờ ơ này đã vô tình tiếp tay cho bạo lực kéo dài trong im lặng, những bi kịch thương tâm vì thế không được ngăn chặn kịp thời ngay từ đầu.,
Bên cạnh đó, các cơ quan chức năng vẫn thiếu cơ chế phản ứng nhanh để bảo vệ trẻ. Nhà trường, y tế cơ sở và tổ dân phố đôi khi chưa có quy trình phối hợp hiệu quả. Việc phát hiện sớm các dấu hiệu sang chấn tâm lý ở nhóm yếu thế vẫn còn hạn chế. Nhiều đứa trẻ mang thương tích nhiều lần nhưng không được đánh giá đúng về mức độ nguy hiểm. Quy trình giám sát xã hội hiện tại cần phải được thay đổi quyết liệt hơn.,
Để thay đổi thực trạng cộng đồng cần nhạy cảm hơn trước mọi tín hiệu bất thường của trẻ nhỏ. Chỉ một cuộc gọi báo tin cho cơ quan chức năng đúng lúc cũng có thể cứu sống một sinh mạng. Bảo vệ trẻ em không phải là nhiệm vụ riêng của mỗi nhà mà là trách nhiệm đạo đức chung. Nhà trường cần tăng cường tập huấn cho giáo viên kỹ năng nhận diện trẻ bị bạo hành, một xã hội văn minh không thể đứng ngoài tiếng khóc sau cánh cửa đóng kín.
Theo: Báo Tiền Phong
