Chiến hạm Mỹ tại eo biển Hormuz vừa đẩy lùi đợt tấn công hiệp đồng của Iran nhờ hệ thống phòng thủ Aegis đa tầng và lưới hỏa lực đánh chặn hiện đại.
- Đề xuất tăng lương hưu từ 01/7/2026, người hưởng có thể nhận thêm hàng trăm nghìn đồng
- Đồ hộp Hạ Long: Khủng hoảng niềm tin và thách thức tồn vong của một thương hiệu
- Gió lốc ở Lào Cai gây náo loạn tại một trường tiểu học vùng cao
Chiến hạm mỹ và lưới phòng thủ aegis đa tầng
Tối ngày 07 tháng 5, lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã triển khai đợt tấn công quy mô lớn nhắm vào ba tàu khu trục của hải quân Mỹ tại khu vực eo biển Hormuz. Các tàu USS Truxtun, USS Rafael Peralta và USS Mason đã phải đối mặt với loạt tên lửa, máy bay không người lái tự sát cùng các xuồng tấn công nhanh khi đang di chuyển ra vịnh Oman. Theo các nguồn tin quân sự, hành động này phía Iran tuyên bố là nhằm đáp trả những vi phạm thỏa thuận ngừng bắn trước đó từ phía Washington.
Lớp bảo vệ vòng ngoài của biên đội sử dụng các loại tên lửa đánh chặn tầm xa hiện đại như SM-3, chuyên tiêu diệt tên lửa đạn đạo ngay trong không gian. Bên cạnh đó, dòng tên lửa SM-6 còn được bổ sung năng lực đối phó hiệu quả với các đầu đạn siêu vượt âm và các loại máy bay chiến đấu từ xa. Sự kết hợp linh hoạt giữa các loại đạn đánh chặn này tạo nên một bức tường hỏa lực vững chắc, giúp bảo vệ an toàn cho khí tài và thủy thủ đoàn trước các đòn tấn công quy mô lớn.
Khi mối đe dọa xâm nhập vào vùng trời gần hơn, tên lửa phòng không tầm trung RIM-162 ESSM sẽ được kích hoạt để tiêu diệt các tên lửa hành trình có tốc độ siêu thanh. Nhờ thiết kế nhỏ gọn, mỗi ống phóng Mark 41 trên tàu có thể chứa tới bốn quả đạn ESSM, giúp tăng mật độ hỏa lực phòng thủ lên gấp nhiều lần. Toàn bộ quy trình từ phát hiện đến khai hỏa đều được hệ thống máy tính trung tâm điều phối nhịp nhàng để tối ưu hóa khả năng đánh chặn chính xác mục tiêu.
Chiến hạm mỹ cùng hệ thống tác chiến điện tử hiện đại
Đối với các mối đe dọa áp sát ở cự ly gần như xuồng tấn công nhanh, tàu chiến sử dụng pháo hạm Mark 45 cỡ nòng 127 mm kết hợp cùng hệ thống phòng thủ cực gần Phalanx. Hệ thống Phalanx hoạt động như một lá chắn cuối cùng, có khả năng tự động nhận diện và xả đạn liên tục để phá hủy các vật thể bay tốc độ cao trước khi chúng va chạm với thân tàu. Ngoài ra, các súng máy 12,7 mm cũng được bố trí dọc mạn tàu để ngăn chặn hiệu quả các phương tiện mặt nước nhỏ linh hoạt.
Song song với hỏa lực vật lý, tổ hợp tác chiến điện tử AN/SLQ-32 đóng vai trò then chốt trong việc vô hiệu hóa các cảm biến dẫn đường của đối phương. Hệ thống này chủ động phát hiện các tín hiệu radar từ tên lửa diệt hạm và phát sóng gây nhiễu cường độ mạnh để làm lệch hướng quỹ đạo bay của chúng. Đây được xem là “tai mắt điện tử” quan trọng giúp tàu chiến duy trì lợi thế chủ động và bảo vệ an toàn trước các loại vũ khí dẫn đường công nghệ cao.
Tuy nhiên, các chuyên gia quân sự lưu ý rằng không có hệ thống phòng thủ nào là hoàn hảo tuyệt đối khi đối mặt với số lượng lớn phương tiện tấn công cùng lúc. Trong một số tình huống thực tế, hỏa lực pháo hạm có thể gặp khó khăn trước các mục tiêu quá nhỏ, đòi hỏi sự phối hợp yểm trợ từ trực thăng vũ trang Apache. Việc duy trì sự kết hợp giữa các lớp phòng thủ từ xa đến gần là yếu tố sống còn để chiến hạm vượt qua các đợt tập kích tại những khu vực có độ rủi ro cao.
Theo: VnExpress
