Câu chuyện về chị Trần Thị Nhàn tại Thủ Dầu Một phản ánh nỗ lực không ngừng của người khuyết tật trong việc tự chủ cuộc sống giữa lòng đô thị sôi động.
- Gian nan câu chuyện trông con ngày hè của các gia đình Việt
- Tài xế kéo lê CSGT khi yêu cầu kiểm tra nồng độ cồn
- Giá trái cây tại vườn thấp kỷ lục, người nông dân lo thua lỗ
Người bán vé số vượt qua biến cố từ thuở ấu thơ
Chị Trần Thị Nhàn, hiện 35 tuổi, quê tại Hải Dương, đã phải đối mặt với nghịch cảnh ngay từ khi mới 9 tháng tuổi. Sau một lần tiêm vaccine và gặp biến chứng không mong muốn, cơ thể chị đã không thể phát triển bình thường như những đứa trẻ khác, khiến đôi chân hoàn toàn không thể bước đi. Sự cố y tế này đã thay đổi hoàn toàn định mệnh của chị, buộc chị phải gắn bó cuộc đời mình với những phương tiện hỗ trợ di chuyển tự chế để có thể thực hiện các sinh hoạt cơ bản hằng ngày.
Vào khoảng 4 năm trước, chị Nhàn quyết định rời quê hương để vào miền Nam tìm kế sinh nhai, chọn khu vực Thủ Dầu Một làm nơi dừng chân. Ban đầu, hình ảnh một người phụ nữ nằm trên chiếc xe lăn tự chế, rong ruổi khắp các tuyến phố để bán vé số đã trở nên quen thuộc với cư dân địa phương. Chị không chọn cách sống dựa vào trợ cấp hay lòng thương hại mà quyết tâm sử dụng sức lao động của chính mình để trang trải chi phí sinh hoạt và tích lũy cho những dự định cá nhân trong tương lai.
Trong suốt hành trình mưu sinh, chị đã gặp ông Hoàng Văn Khánh, một người khiếm thị quê Lạng Sơn, và cùng nhau chia sẻ những khó khăn của phận đời kém may mắn. Đến năm 2022, hai người cùng hội ngộ với bà Trần Thị Mạnh, cũng là một người khiếm thị đến từ Bắc Ninh. Ba con người xa quê, mỗi người mang một khiếm khuyết khác nhau, đã quyết định sống chung dưới một mái nhà trọ tại Thủ Dầu Một để hỗ trợ nhau trong cuộc sống, tạo nên một cộng đồng nhỏ đầy tình thương và sự thấu hiểu.
Lịch trình lao động nghiêm ngặt trên chiếc xe điện tự chế

Khoảng một năm trở lại đây, khi ông Khánh chuyển sang mở tiệm massage dành cho người khiếm thị cùng bà Mạnh, chị Nhàn đã tự cải tiến chiếc xe lăn của mình thành xe chạy điện. Cứ vào lúc 4 giờ sáng mỗi ngày, chị bắt đầu rời nhà trọ để bắt đầu vòng quay mưu sinh qua các con phố và chợ địa phương. Chị duy trì nhịp độ làm việc liên tục cho đến giờ ăn trưa mới trở về nhà nghỉ ngơi, trước khi tiếp tục công việc vào buổi chiều muộn để chuẩn bị cho các đợt phát hành vé tiếp theo.
Đến khoảng 4 giờ chiều, chị lại di chuyển đến đại lý để nhận vé cho ngày hôm sau và tiếp tục bán cho đến tận khuya mới trở về phòng trọ. Trước đây, mỗi ngày chị thường nhận khoảng 300 tờ vé số, nhưng do tình hình tiêu thụ chậm hơn trong thời gian gần đây, chị đã giảm số lượng xuống còn khoảng 200 tờ. Với thu nhập trung bình khoảng 200.000 đồng mỗi ngày, chị phải tính toán chi li từng khoản chi tiêu để đảm bảo cuộc sống và nuôi dưỡng ước mơ trở về quê hương trong một ngày không xa.
Dù cuộc sống vất vả, người phụ nữ này vẫn luôn giữ thái độ lạc quan và nụ cười thường trực trên môi khi tiếp xúc với khách hàng. Chị cho biết chính sự ủng hộ của những khách quen và người dân quanh khu vực chợ Thủ Dầu Một là động lực lớn nhất giúp chị vượt qua những cơn đau nhức khi phải nằm một chỗ quá lâu. Nhiều người dân địa phương thường xuyên giúp đỡ chị bằng thực phẩm và nhu yếu phẩm, giúp chị giảm bớt gánh nặng tài chính trong những ngày bán ế hoặc khi điều kiện thời tiết không thuận lợi.
Đỗ Vân (Tổng hợp)
