Nữ giáo viên một tay và bản hùng ca nghị lực giữa đại ngàn Gia Lai

Vượt qua biến cố kinh hoàng khiến cơ thể không còn vẹn nguyên, cô giáo Trần Thị Bá Tiền vẫn kiên cường bám trụ bục giảng. Giữa đại ngàn Gia Lai, chị đang viết tiếp bản hùng ca về ý chí và lòng yêu nghề mãnh liệt của một nhà giáo,

Biến cố nghiệt ngã giữa cung đường rừng thẳm

Câu chuyện của cô giáo Trần Thị Bá Tiền, giáo viên âm nhạc tại trường Đăk Hlơ, bắt đầu từ những cung đường gập ghềnh nối liền niềm hy vọng và thực tại đầy gian khó. Năm 2014, sau khi tốt nghiệp, vì hoàn cảnh khó xin việc gần nhà, chị chấp nhận giảng dạy tại một ngôi trường thuộc xã Hà Đông, cách nhà gần 150km. Bất chấp việc con nhỏ mới 9 tháng tuổi, mỗi 3 giờ sáng thứ Hai hàng tuần, người phụ nữ ấy lại lặng lẽ vượt quãng đường rừng hiểm trở để mang tiếng hát đến với học trò vùng sâu.

Thế nhưng, một định mệnh nghiệt ngã đã chờ sẵn chị vào rạng sáng ngày 9/9/2019. Trong bóng tối của đại ngàn, vụ va chạm kinh hoàng với xe tải đã khiến chị ngã xuống, cánh tay trái bị bánh xe cán nát hoàn toàn. Giữa đoạn đường vắng không sóng điện thoại, trong nỗi đau tột cùng và máu chảy không ngừng, chị đã nằm bên lề đường suốt một giờ đồng hồ, đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Khi tỉnh dậy tại bệnh viện sau ca cấp cứu, chị bàng hoàng nhận ra một phần cơ thể đã vĩnh viễn mất đi. Bi kịch chưa dừng lại, mẹ chị vì quá sốc trước tai nạn của con gái đã đột quỵ và qua đời ngay sau đó. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, sự mất mát về thể xác lẫn tinh thần tưởng chùng đã có thể quật ngã hoàn toàn người giáo viên trẻ, nhưng sâu thẳm trong chị vẫn nhen nhóm một ý chí kiên cường để vượt qua nghịch cảnh.

Sức mạnh từ những tấm lòng nơi rẻo cao

Trong những ngày tháng tăm tối nhất của cuộc đời, chính tình yêu của học trò vùng cao đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá cho chị. Nghe tin cô giáo gặp nạn, những học sinh người Ba Na nghèo khó đã cùng nhau góp từng tờ tiền lẻ 1.000 đồng để gửi thầy hiệu trưởng mang đến bệnh viện thăm cô. Túi tiền chưa đầy 700.000 đồng nhưng chứa đựng tấm lòng thuần khiết của những đứa trẻ vùng sâu đã khiến chị nghẹn ngào và thắp lại ý chí sống mãnh liệt.

Chị tự hỏi bản thân liệu có thể tiếp tục đứng trên bục giảng với một cơ thể không còn lành lặn. Trước hoàn cảnh đặc biệt của chị, lãnh đạo tỉnh Gia Lai đã quan tâm, chỉ đạo tạo điều kiện để chị được chuyển công tác về gần nhà, tại trường Đăk Hlơ. Sự hỗ trợ kịp thời từ chính quyền và nhà trường không chỉ giúp chị thuận tiện hơn trong sinh hoạt mà còn là sự công nhận cho những cống hiến âm thầm của chị suốt nhiều năm qua.

Trở lại bục giảng cách nhà chưa đầy 1km, chị bắt đầu hành trình thích nghi với cuộc đời mới đầy thử thách. Mỗi bước đi, mỗi giờ lên lớp đều là một sự nỗ lực vượt bậc để vượt qua mặc cảm cá nhân và những khó khăn vật lý khi chỉ còn một cánh tay duy nhất để xoay xở với giáo án và nhạc cụ. Sự đồng cảm của đồng nghiệp và ánh mắt mong chờ của học trò chính là động lực lớn nhất để chị bước tiếp trên con đường đã chọn.

Hành trình hồi sinh kỳ diệu trên bục giảng

Đối với một giáo viên âm nhạc, việc mất đi cánh tay trái là một tổn thất không gì bù đắp nổi, bởi mọi hoạt động từ đánh nhịp đến hướng dẫn động tác đều đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng. Những ngày đầu trở lại, chị phải học lại từ đầu những việc đơn giản nhất như cầm phấn viết bảng hay lật từng trang tập nhạc. Cánh tay phải còn lại thường xuyên mỏi nhừ và run lên sau mỗi giờ dạy vì phải gánh vác toàn bộ công việc thay cho phần cơ thể đã mất.

Không khuất phục trước số phận, mỗi tối chị lại lặng lẽ tập viết, tập đánh nhịp bằng một tay hàng trăm lần để biến chúng thành thói quen mới. Sự kiên trì ấy đã giúp chị dần thích nghi và tìm lại sự tự tin trước học trò. Giờ đây, cô giáo Trần Thị Bá Tiền không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ chuyên môn mà còn trở thành nguồn cảm hứng sống mạnh mẽ cho cả đồng nghiệp và học sinh toàn trường, khẳng định giá trị của nghị lực.

Chị liên tục đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở và được Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam vinh danh vì những đóng góp cho giáo dục vùng khó,. Những tiết dạy của chị vẫn vang vọng tiếng cười và âm nhạc, xua tan đi cái lạnh của núi rừng Gia Lai. Vượt lên trên khiếm khuyết hình thể, chị đã chứng minh rằng lòng yêu nghề và ý chí sắt đá có thể giúp con người đi qua những giông bão nghiệt ngã nhất của cuộc đời.

Theo: Báo Dân trí