11/9 – Ngày nước Mỹ chìm trong bóng tối và ký ức không bao giờ lùi xa

24 năm sau vụ khủng bố 11/9, ký ức về hai tòa tháp đôi sụp đổ vẫn còn ám ảnh. Thảm kịch ấy không chỉ khiến gần 3.000 người thiệt mạng mà còn để lại những vết thương tinh thần không thể xóa nhòa với cả nước Mỹ và nhân loại.

Buổi sáng bình yên biến thành thảm kịch kinh hoàng

Những gì còn lại sau bi thương (Ảnh: Kênh 14)

Ngày 11/9/2001, bầu trời miền Đông nước Mỹ trong xanh, không ai ngờ đó sẽ là buổi sáng định mệnh. 19 kẻ khủng bố thuộc mạng lưới al-Qaeda đã chiếm quyền kiểm soát bốn chuyến bay thương mại.

  • 8h46: Chuyến bay số 11 của American Airlines đâm vào tháp Bắc Trung tâm Thương mại Thế giới.
  • 9h03: Chuyến bay 175 của United Airlines lao vào tháp Nam, tạo nên quả cầu lửa khổng lồ trước mắt hàng triệu người đang theo dõi trực tiếp.
  • 9h37: Chuyến bay 77 của American Airlines đâm vào Lầu Năm Góc, trụ sở Bộ Quốc phòng Mỹ.
  • 10h03: Chuyến bay 93 của United Airlines rơi xuống Pennsylvania sau khi hành khách và phi hành đoàn vùng lên chống lại không tặc.

Đúng 9h59, tháp Nam đổ sụp; 10h28, tháp Bắc cũng gục ngã. Chỉ trong vòng chưa đầy hai giờ, biểu tượng nước Mỹ sụp đổ, để lại đám mây bụi bao phủ toàn Manhattan.

Những gì còn lại chỉ là đống đổ nát, hoang tàn và hoảng loạn kêu cứu (Ảnh: Kênh 14)

Con số thương vong và những câu chuyện ám ảnh

Khalid Sheikh Mohammad của nhóm al-Qaeda được cho là kẻ đã vạch ra âm mưu tấn công (Ảnh: Kênh 14)

Theo thống kê, 2.977 người thiệt mạng (không tính 19 kẻ khủng bố). Trong đó:

  • 2.606 người chết tại khu vực Trung tâm Thương mại Thế giới.
  • 246 hành khách và phi hành đoàn trên 4 máy bay không ai sống sót.
  • 125 người mất mạng tại Lầu Năm Góc.
18 người đã trốn thoát được từ các tầng trên điểm va chạm ở Tòa Tháp Nam (Ảnh: Kênh 14)

Nạn nhân nhỏ tuổi nhất là bé gái Christine Lee Hanson, 2 tuổi – hành khách trên chuyến bay số 175. Người lớn tuổi nhất là ông Robert Norton, 82 tuổi.

Ngoài ra, gần 441 nhân viên cứu hộ New York hy sinh khi lao vào đống lửa để cứu người. Hàng nghìn người khác bị thương hoặc về sau mắc các bệnh hiểm nghèo do hít phải bụi độc từ đống đổ nát.

Một số câu chuyện đã trở thành biểu tượng:

  • Lính cứu hỏa Gerard McGibbon quỳ gối cầu nguyện giữa khói bụi mịt mờ.
  • Những hành khách chuyến bay 93, trong đó có Todd Beamer, hét vang câu nói: “Let’s roll” (Tiến lên nào) trước khi xông vào buồng lái. Họ hy sinh để ngăn chiếc máy bay lao vào Tòa nhà Quốc hội.

Những ký ức ấy không chỉ khắc sâu trong lòng nước Mỹ, mà còn là di sản tinh thần về lòng quả cảm.

Lính cứu hỏa Gerard McGibbon, thuộc Đội cứu hỏa 283 tại Brownsville, Brooklyn, cầu nguyện sau khi tòa nhà Trung tâm Thương mại Thế giới sụp đổ vào ngày 11 tháng 9 năm 2001 (Ảnh: Kênh 14)

Vết thương kéo dài qua nhiều thập kỷ

Sau thảm kịch, cả thế giới bàng hoàng. Ground Zero trở thành vùng đất đau thương. Việc dọn dẹp kéo dài suốt tám tháng, kết thúc vào ngày 30/5/2002. Trong suốt thời gian ấy, nhiều lính cứu hỏa và tình nguyện viên tiếp tục mắc bệnh nặng vì môi trường độc hại.

Với các gia đình nạn nhân, nỗi đau không bao giờ nguôi. Hàng năm, nước Mỹ tổ chức lễ tưởng niệm vào ngày 11/9. Chuông được gióng lên vào đúng khoảnh khắc máy bay lao vào tòa tháp, danh tính nạn nhân được đọc vang lên tại đài tưởng niệm.

Trung tâm Thương mại One World, hay “Tháp Tự do” ngày nay thay thế vị trí của 2 tòa tháp (Ảnh: Kênh 14)

Ngày nay, trên nền đất xưa, Đài tưởng niệm và Bảo tàng Quốc gia 11/9 được xây dựng với hai hồ nước lớn khắc tên gần 3.000 nạn nhân. Bên cạnh đó, One World Trade Center – “Tháp Tự do” cao 541 mét – vươn mình như biểu tượng cho sức mạnh hồi sinh của nước Mỹ.

Theo: Kênh 14