Những tuyên bố cứng rắn của lãnh đạo Nhật Bản về eo biển Đài Loan phơi bày sự thật rằng Bắc Kinh coi Đài Loan là mục tiêu kinh tế sống còn.
- Nhà tù không chặn được tội phạm – nó đang đào tạo, kết nối và nuôi lớn các băng đảng khét tiếng – Khai Mở
- Nhiều nơi ở miền Bắc rét đậm rét hại – Hải Phòng Mới
- Kinh tế Trung Quốc lao dốc khi xe điện bị thu giữ và kim cương nhân tạo rớt giá – Thanh Hóa Mới
Kinh tế Trung Quốc bước vào khủng hoảng cấu trúc
Cuối tháng 11, Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi tuyên bố Tokyo rất có khả năng can thiệp nếu chiến tranh nổ ra tại eo biển Đài Loan. Phát biểu này lập tức làm nóng cục diện an ninh khu vực. Tuy nhiên, đằng sau căng thẳng quân sự là một động lực sâu xa hơn từ Bắc Kinh. Với Tập Cận Bình, Đài Loan không chỉ là vấn đề chủ quyền mà là bài toán sinh tồn kinh tế.
Trong con mắt quốc tế, Đài Loan thường được nhìn bằng lăng kính địa chính trị. Nhưng tại Bắc Kinh, Tập Cận Bình đang nhìn hòn đảo này bằng áp lực kinh tế ngày càng bủa vây. Kinh tế Trung Quốc không còn là suy giảm chu kỳ. Nó đang rơi vào khủng hoảng cấu trúc dài hạn. Nhiều học giả Trung Quốc gọi thực trạng này là “ba số 0”. Du khách, chuyên gia nước ngoài gần bằng 0. Các chuyến bay quốc tế giảm mạnh. Dòng vốn đầu tư trực tiếp lao dốc nghiêm trọng. Niềm tin tài chính suy sụp nhanh chóng.
Bất động sản, trụ cột tăng trưởng suốt hai thập kỷ, đã vỡ nát. Chính quyền địa phương chìm trong nợ. Tầng lớp trung lưu co hẹp. Doanh nghiệp tư nhân bị siết chặt. Cải cách sâu rộng đồng nghĩa đe dọa quyền lực Đảng. Vì vậy, cải cách gần như bất khả thi.
Vì sao Đài Loan trở thành mục tiêu sống còn
Trong thế bế tắc đó, Đài Loan nổi lên như một “kho báu” chưa khai thác. Trước hết, Đài Loan là một nền kinh tế giàu có. Kim ngạch xuất khẩu sang Mỹ đạt khoảng 150 tỷ USD. Thặng dư thương mại vượt 100 tỷ USD. GDP bình quân đầu người khoảng 33.000 USD. Con số này cao hơn nhiều Trung Quốc đại lục. Kiểm soát Đài Loan đồng nghĩa kiểm soát một nền kinh tế hiệu quả, minh bạch, tạo ngoại tệ mạnh.
Thứ hai, Đài Loan nắm giữ công nghệ Trung Quốc không thay thế được. TSMC gần như độc quyền sản xuất chip tiên tiến toàn cầu. Đây là điểm yếu chiến lược của Bắc Kinh. Dù đầu tư hàng trăm tỷ USD, Trung Quốc vẫn chưa tự chủ bán dẫn cao cấp. Với Tập Cận Bình, kiểm soát Đài Loan đồng nghĩa tiếp cận trái tim công nghệ thế giới.
Thứ ba, Đài Loan sở hữu nguồn nhân lực chất lượng cao. Hàng chục năm đào tạo kỹ sư, chuyên gia đã tạo ra tầng lớp trí thức vững mạnh. Đây là điều Trung Quốc đại lục khó tái tạo trong môi trường kiểm soát nghiêm ngặt. Với Bắc Kinh, Đài Loan có tiền, công nghệ và cả “bộ não”.
Ngoài kinh tế, Đài Loan còn là công cụ chuyển hướng khủng hoảng. Khi suy thoái kéo dài, thất nghiệp gia tăng, xung đột đối ngoại trở thành lựa chọn quen thuộc. Nó kích thích chủ nghĩa dân tộc. Nó chuyển hướng bất mãn xã hội. Nó củng cố quyền lực cá nhân. Nếu chiếm được Đài Loan, Bắc Kinh có chiến thắng biểu tượng để biện minh mọi hy sinh.
Tuy nhiên, canh bạc này cực kỳ nguy hiểm. Kiểm soát Đài Loan đồng nghĩa đe dọa tuyến hàng hải Nhật Bản, Hàn Quốc. Nó phá vỡ chuỗi đảo thứ nhất. Nó thách thức trật tự do Mỹ bảo trợ. Vì vậy, Mỹ và Nhật không thể lùi bước. Đài Loan trở thành điểm không được phép mất của cả hai phía.
Nói thẳng, Tập Cận Bình không chỉ muốn Đài Loan. Ông ta cần Đài Loan để vá những lỗ hổng kinh tế ngày càng lớn. Chính sự thèm khát sinh tồn đó khiến eo biển Đài Loan trở thành điểm nóng nguy hiểm nhất châu Á.
Theo: Nguồn tổng hợp
