Trung Quốc đối mặt biến động giá rau và lao động giữa thời tiết cực đoan

Bắc Trung Quốc trải qua lạnh sâu khiến rau củ giảm chất lượng và đội chi phí, trong khi Quảng Châu chứng kiến làn sóng thất nghiệp tăng mạnh do doanh nghiệp rời đi.

Rau đông Bắc Trung Quốc chịu ảnh hưởng từ lạnh sâu

Ở Đông Bắc, người dân thấy cánh đồng cải thảo phủ tuyết trắng. Bắp cải đông cứng và lớp lá ngoài nứt toác. Cảnh tượng khiến nhiều người nghĩ tới mất mùa. Nhưng với nông dân địa phương, đây là thời điểm thu hoạch đáng giá. Giữa nhiệt độ âm 30 độ C, cải thảo không hỏng. Giá rét khiến cây dồn năng lượng vào lõi. Lớp lá ngoài đóng băng bảo vệ phần trong. Phần lõi giữ độ giòn và ngọt tự nhiên. Tinh bột chuyển hóa thành đường tạo hương vị đặc trưng. Đó là vị ngon mùa đông của vùng Đông Bắc.
Tuy nhiên, loại rau này khó vận chuyển xa. Rau đông lạnh ngon nhất khi dùng tại chỗ. Khi đưa vào miền Nam, rau phải rã đông và tái lạnh. Va đập trong vận chuyển làm cấu trúc hỏng nhanh. Nước thoát ra nhiều và độ giòn giảm mạnh. Hương vị nhạt dần và rủi ro hỏng tăng cao. Vì vậy chi phí vận chuyển bị đội lên. Xe lạnh và hao hụt đều tăng liên tục. Người bán phải cộng toàn bộ vào giá cuối. Rau đến tay người mua vừa đắt vừa giảm chất lượng.
Thời tiết cực đoan vì thế tạo hiệu ứng dây chuyền. Sản lượng giảm làm chi phí tăng mạnh. Giá rau leo thang trên toàn hệ thống. Người dân thấy rau vừa đắt vừa dở. Nguyên nhân nằm ở thời tiết và khoảng cách vận chuyển. Chuỗi cung ứng bị nén và biến dạng theo từng đợt lạnh. Khi chi phí sinh hoạt đội lên, ảnh hưởng kinh tế trở nên rõ rệt. Tác động được cảm nhận ngay trong từng bữa ăn.

Quảng Châu đối mặt thất nghiệp tăng do vốn ngoại rời đi

Tại Quảng Châu, tình hình lao động diễn biến nghiêm trọng. Thành phố hơn 20 triệu dân từng là trung tâm việc làm miền Nam Trung Quốc. Nhưng hiện nhiều doanh nghiệp Đài Loan, Nhật Bản và vốn ngoại rút đi. Nhà máy đóng cửa và dây chuyền chuyển sang Đông Nam Á. Hệ quả là hàng vạn lao động mất việc trong thời gian ngắn.
Mạng xã hội xuất hiện nhiều video gây chú ý. Người giao đồ ăn ngủ dưới gầm cầu để tiết kiệm chi phí. Họ từng là nhân viên công ty lớn vừa bị sa thải. Ban ngày chạy đơn, ban đêm ngủ tạm để giảm chi tiêu. Có người từ Tứ Xuyên đến tìm việc rơi vào tuyệt vọng. Anh nói không còn tiền, không có chỗ ngủ và thiếu ăn.
Quảng Châu từng là nơi có nhiều cơ hội nhất. Nhưng hiện người lao động chỉ có hai lựa chọn. Một là nhận công việc lương rất thấp. Hai là rời thành phố để giảm gánh nặng. Nhiều người nói vui rằng cách “chết mới” năm 2025 là đến Quảng Châu tìm việc. Không phải chết đói ngay, mà cạn tiền trước khi có thu nhập.
Các khu thương mại từng nhộn nhịp nay vắng lặng. Nhà hàng lúc cao điểm chỉ có vài bàn. Nhiều thương hiệu phải đóng cửa liên tục. Việc tìm việc làm trở nên nhọc nhằn hơn trước. Phỏng vấn kéo dài và lương không rõ ràng. Có công ty nợ lương vẫn tiếp tục tuyển người. Lao động hiểu rõ rủi ro khi nộp đơn vào đó.
Quảng Châu phản ánh lát cắt kinh tế Trung Quốc hiện tại. Vốn rút đi làm việc làm biến mất. Tiêu dùng chậm khiến thị trường co lại rõ rệt. Người lao động bị đẩy xuống tầng đáy nhanh hơn. Một đô thị 20 triệu dân không sụp đổ ngay. Nhưng nó có thể mất sinh khí trong vài năm.

Theo: Nguồn tổng hợp