Chị Thủy: Hành trình từ những tháng ngày lạc lối nơi cửa đền đến quán Tinh Hoa của sự tử tế

Trong ký ức của chị Thủy, người phụ nữ gốc Nông Cống (Thanh Hóa), cuộc đời chị vốn là một dải lụa phẳng phiu với nhịp sống của một nữ công chức ổn định tại Vĩnh Phúc. Sáng đi làm, chiều chăm con, chị hài lòng với sự bình dị đó cho đến một ngày cách đây gần 20 năm, tại đền Bà (xã Thanh Trù, thành phố Vĩnh Yên). Một biến cố tại đây đã kéo chị vào một vòng xoáy bệnh tật và hoảng loạn kéo dài suốt nhiều năm, để rồi câu hỏi thường trực trong chị chỉ còn là làm sao có thể trở lại là chính mình.

Những ám ảnh kinh hoàng nơi cửa đền Bà

 Chị Thủy nhớ lại, khi vừa bước vào ban thờ chính để làm lễ, một luồng cảm giác kỳ lạ lạnh hết cả người, rồi đột ngột, khuôn miệng chị cứng đờ. Chị muốn gọi to, muốn cầu cứu những người đi lễ xung quanh, nhưng thanh quản như bị khóa chặt, chỉ còn những dòng nước mắt cứ thế trào ra trong nỗi kinh hoàng. Cảnh tượng người phụ nữ ngồi bất động, đôi mắt mở trân trân đầy sợ hãi trước ban thờ đã lọt vào mắt bác bảo vệ đền trong ca đi tuần kiểm tra đền. Bác bảo vệ thấy biểu hiện bất thường nên đã gọi một cô đồng gần đó đến xem, chị Thủy kể lại trải nghiệm chủ quan lúc bấy giờ. Sau một hồi làm lễ “xin” và “ốp” theo cách gọi của những người ở đền, chị mới dần lấy lại được giọng nói, nhưng người chị đã mệt đến mức không thể tự lái xe về nhà. Cô đồng phải nhờ người đưa chị về, khép lại một buổi lễ nhưng lại mở ra một chương đời đầy ám ảnh. Kể từ ngày đó, hình ảnh một nữ công chức nhanh nhẹn dần biến mất. Thay vào đó là một người phụ nữ thường xuyên mệt mỏi vì những cơn rối loạn tiền đình khiến đất trời chao đảo. Có những lần chị làm việc nhà, chỉ một cử động đứng lên đột ngột chị đã ngã quỵ xuống sàn. Những bữa cơm gia đình cũng dần trở nên nặng nề vì cơ thể chị lúc nào cũng thấy mệt mỏi. Chị Thủy nhớ lại những chiều vào bếp làm cơm nhưng vì cơ thể mệt mỏi không thể tiếp tục nấu, chị đành bỏ dở công việc dừng lại vì mệt. “Tôi chỉ mong một ngày nào đó mình có thể trở lại là chính mình như trước đây,” chị tự sự.

Cơ thể không còn thuộc về mình

 Nỗi đau không chỉ dừng lại ở những cơn thoái hóa đốt sống cổ, đại tràng, viêm túi mật hay trào ngược dạ dày hành hạ, mà còn nằm ở sự biến đổi tâm tính khó kiểm soát. Trong căn nhà nhỏ, những tiếng quát mắng con trẻ xuất hiện dày hơn. Chị thừa nhận, mỗi khi thấy con làm chậm, chị cảm giác “máu dồn hết lên đầu”, hoàn toàn mất kiểm soát và đã có lúc đánh con rất đau trong sự hối hận muộn màng. Anh, chồng chị, một người làm việc tại doanh nghiệp nước ngoài đầy áp lực, mỗi khi trở về nhà lại phải đối mặt với một thực tế xót xa. Anh chính là người chứng kiến rõ nhất những ngày chị suy kiệt, từ việc đứng nhìn vợ mệt mỏi mà không biết nguyên nhân chính xác cho đến lúc chứng kiến những hiện tượng khó giải thích. Chị Thủy kể, có những đêm trắng trong căn phòng ngủ tối om, chị kinh hãi khi thấy bóng một người đàn ông mặc đồ đen đứng ngay đầu giường như muốn “bắt mình đi”. Những lúc ấy, tim chị đập dồn dập, chị giật mình tỉnh dậy trong bóng tối, mồ hôi vã ra, chỉ còn biết gọi chồng vào nằm cạnh để tìm chút cảm giác yên tâm. Tình trạng mà chị gọi là bị “nhập” xảy ra thường xuyên đến mức có những ngày chị thấy mình bị “nhập” đến 5 đến 7 lần. Chồng chị không khỏi bàng hoàng khi nhìn thấy vợ mình, một người vốn không biết hút thuốc, lại ngồi thẫn thờ, đốt thuốc liên tục. Sau những ngày ấy, chị bàng hoàng nhìn lại hai đầu ngón tay đã vàng khè vì khói thuốc, vội vã cọ rửa nhưng màu vàng không thể sạch ngay. Chồng chị khi ấy chỉ biết nhẹ nhàng nói: “Anh rất thương vợ”. Câu nói ngắn ngủi chứa đựng sự bất lực của một người đàn ông chứng kiến người bạn đời của mình trượt dài vào một vòng xoáy kỳ dị mà thuốc men hay những vấn hầu tốn kém kéo dài vẫn chưa thể tìm thấy lối ra. Sự bế tắc đẩy gia đình chị tìm đến thế giới tâm linh như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Nhưng sự nhẹ nhõm sau mỗi vấn hầu chỉ kéo dài được một thời gian ngắn, rồi đâu lại vào đấy, mệt mỏi và bóng tối lại bao trùm lấy chị, dai dẳng và nặng nề hơn trước.

 Cuối năm 2018, tại đền Tam Giang (Phú Thọ), chị Thủy thực hiện một vấn hầu lớn kết hợp lễ phổ độ gia tiên. Chị nhớ rất rõ con số gần 80 triệu đồng đã chi ra cho buổi lễ ấy, một khoản tiền khổng lồ so với mức lương công chức hơn 4 triệu đồng mỗi tháng của chị thời đó.

Cuốn “thiên thư” xuất hiện đúng lúc chị bế tắc nhất

Giữa lúc những vấn hầu đồng chỉ đem lại sự an tâm tạm bợ và túi tiền cứ vơi dần, chị Thủy bắt đầu khao khát một điều gì đó thực sự thay đổi từ bên trong, thay vì cứ mãi đi tìm một “phép màu” bên ngoài cửa đền. Nhưng thực tại trước mắt vẫn là những chuỗi ngày chị bị bủa vây bởi những hiện tượng mà chính chị cũng không thể dùng logic của một công chức để cắt nghĩa. Bóng tối không còn dừng lại ở những góc khuất của điện thờ, nó tràn vào tận phòng ngủ, hiện hữu ngay trong những khoảnh khắc riêng tư nhất của gia đình. Trong lúc bế tắc nhất, khi sức khỏe ngày càng giảm sút và những đợt điều trị bệnh hay tập luyện yoga đều không mang lại kết quả như ý, một cuộc gặp gỡ tình cờ đã diễn ra. Chị Mai, một bác sĩ công tác tại bệnh viện tỉnh Vĩnh Phúc, đã dành thời gian trò chuyện với chị một cách rất chân thành. Chị Thủy dốc lòng kể lại toàn bộ tình trạng và những hiện tượng lạ mà mình đang gánh chịu. Sau khi lắng nghe, chị Mai giới thiệu cho chị về Pháp Luân Đại Pháp và tặng chị một cuốn sách có tiêu đề Chuyển Pháp Luân.

Tuy nhiên, với một tâm thế đầy lo lắng và băn khoăn, chị Thủy không mở sách ra ngay. Chị cầm cuốn sách về nhà và đặt nó sang một bên trong một khoảng thời gian khá dài, giữa lúc vẫn tiếp tục mải mê đi tìm một “phép màu” khác có thể giải quyết tức thời những vấn đề của mình. Mãi cho đến một lần gặp lại sau đó, bác sĩ Mai nhẹ nhàng hỏi: “Em đã đọc được nhiều sách chưa?”. Chị Thủy thành thật trả lời: “Em chưa đọc chị ạ”. Không một lời trách móc, người bác sĩ xin lại cuốn sách và để lại một mảnh giấy nhỏ, ghi số điện thoại của một người tên Việt sống gần nhà chị, người có thể hướng dẫn chị cách học và tập luyện. Chị Thủy nhận số điện thoại mà trong lòng vẫn còn đầy rẫy những hoài nghi. Chị vốn không phải là người ngay lập tức tin vào một điều mới mẻ khi vừa được giới thiệu. Nhưng sau một hành trình dài tìm kiếm nhiều cách để cải thiện sức khỏe mà chưa đạt được điều mình mong muốn, ý nghĩ “nên mở lòng tìm hiểu thêm xem sao” bắt đầu nhen nhóm trong đầu người nữ công chức đang đứng bên bờ vực của sự tuyệt vọng. Chính mong muốn tìm một hướng đi bền vững và chủ động hơn đã thôi thúc chị nhấc máy gọi cho người đàn ông tên Phùng Anh Việt ấy, bắt đầu một bước đi mà lúc bấy giờ chị chỉ coi là một nỗ lực cuối cùng để tự giải cứu chính mình khỏi những mảng tối đang bủa vây.

Rời công sở để giữ trọn chữ nhẫn

Anh Việt đón chị trong không gian bình lặng của gia đình, đưa cho chị cuốn Chuyển Pháp Luân và hướng dẫn buổi luyện công đầu tiên tại nhà bà Tròn ở chợ tổng, Vĩnh Yên. Khi cầm cuốn sách trở về, tâm thế của một nữ công chức trong chị vẫn là “đọc để biết xem môn này nói gì” chứ chưa hề đặt để bất kỳ kỳ vọng nào về một sự thay đổi ngoạn mục ngay tức khắc. Thế nhưng, chỉ khoảng một tháng sau khi bền bỉ lật từng trang sách, những cảnh đời thường trong căn nhà nhỏ tại Vĩnh Phúc bắt đầu xuất hiện những nhịp điệu khác lạ. Chị nhận ra tâm tính của mình đã thay đổi rõ rệt, còn cơ thể khỏe lại tự lúc nào bản thân cũng không còn để ý nữa, như thể sức khỏe cứ âm thầm quay trở lại mà không cần chị phải cố gắng kiếm tìm. Trước đây, chỉ cần thấy con làm việc gì đó chậm chạp hoặc không đúng ý, chị lập tức cảm thấy “máu dồn hết lên đầu”. Có những buổi chiều, tiếng quát mắng vang lên, và đã không ít lần chị vung tay đánh con rất đau trong sự mất kiểm soát hoàn toàn của lý trí. Nhưng giờ đây, khi đối diện với lỗi sai của đứa trẻ, chị đột ngột đứng khựng lại. Trong đầu chị vang lên một mệnh lệnh tự thân: “Phải nhẫn, phải nhẫn. Mình đang tu luyện Chân Thiện Nhẫn mà, không thể tức giận được”. Chị hít một hơi sâu, hạ giọng và bắt đầu giải thích cho con điều gì chưa đúng, thay vì bộc phát cơn lôi đình như một bản năng cũ. Ngay cả với người chồng, trước đây hễ thấy anh đi làm về muộn là chị đã bực bội, khó chịu và dễ cáu gắt, thì nay chị chỉ bình tĩnh chờ đón anh bằng một tâm thái bình hòa. Sự thay đổi này không lọt qua mắt người chồng. Làm việc tại một doanh nghiệp nước ngoài với cường độ áp lực cao, anh vốn đã quá quen với hình ảnh người vợ mệt mỏi, cáu bẳn. Khi chứng kiến vợ không còn nổi nóng, tinh thần vui vẻ và nhẹ nhàng hơn, anh dành cho chị một sự tôn trọng đặc biệt. Quan sát vợ vượt qua những cơn đau tê dại để ngồi thiền, anh nói một câu mà chị Thủy luôn ghi nhớ: “Vợ là người có ý chí”. Anh trở thành người đồng hành thầm lặng, tin tưởng hoàn toàn vào con đường chị đã chọn. Tuy nhiên, sự rèn luyện thể xác không hề dễ dàng như việc thay đổi một câu nói. Chị Thủy nhớ lại những ngày đầu ngồi thiền, cơ thể vốn đã rệu rã bởi thoái hóa và rối loạn tiền đình khiến chị chỉ ngồi được 5 đến 10 phút là chân đã đau không thể chịu nổi. Có những buổi sáng, chị ngồi một mình trong không gian tĩnh lặng, mồ hôi chảy ra vì đau, đôi lúc tâm trí nảy sinh ý định bỏ cuộc. Nhưng rồi, cứ mỗi ngày chị lại tự giao kèo với chính mình để ngồi thêm một phút, hai phút. Sự kiên trì ấy kéo dài cho đến khi chị có thể ngồi thiền yên định suốt hơn một tiếng đồng hồ mỗi ngày, có những thời điểm chị ngồi thiền đến 2 tiếng, một con số mà trước đó chị chưa từng dám nghĩ tới. Sự chuyển hóa bên trong căn nhà nhỏ cũng đồng thời tạo ra một lực đẩy khiến chị nhìn lại vị trí của mình tại cơ quan nhà nước. Ngồi trong văn phòng công sở ổn định, nơi mà trước đây chị từng bị cuốn vào những vòng xoáy của sự ganh đua, hơn thua hay những câu chuyện nói xấu sau lưng đồng nghiệp, chị Thủy bỗng cảm thấy một sự lạc lõng. Những va chạm nhỏ nhặt dễ sinh tâm “sân si” hằng ngày bỗng trở nên nặng nề đối với một người đang cố gắng sống chân thành. Cuối cùng, chị đưa ra một quyết định gây ngạc nhiên cho đồng nghiệp: viết đơn xin nghỉ việc công chức. Quyết định này không đến từ một sự bốc đồng tâm linh, mà là một sự cân nhắc đầy lý tính về trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, để chồng có thể yên tâm tập trung cho công việc áp lực, đồng thời để chị dành trọn vẹn thời gian nuôi dạy con trong một môi trường không còn áp lực điều khiển con người sinh tâm đố kỵ.

Chị Thủy Vĩnh Phúc làm việc với hồ sơ và máy tính tại quán Tinh Hoa, đảm nhiệm công việc quản lý hằng ngày.
Chị Thủy kiểm tra hồ sơ và làm việc với máy tính tại quán Tinh Hoa ở Vĩnh Phúc. (Ảnh: Khai Mở)

Tinh Hoa và triết lý đặt sự tử tế lên hàng đầu

 Kể từ đó, một nhịp sống mới được thiết lập. Chị Thủy bắt đầu cài chuông báo thức vào lúc 3 giờ 25 phút sáng. Khi cả thành phố Vĩnh Yên còn đang chìm sâu trong giấc ngủ, chị đã thức dậy để thực hiện các bài công pháp, tận hưởng khoảng không gian yên tĩnh tuyệt đối để giữ sự bình hòa trước khi bắt đầu một ngày bận rộn. Sau khi luyện công xong, chị quay sang chăm sóc con đi học, rồi bắt đầu hành trình đi chợ, chọn mua nguyên liệu cho quán Tinh Hoa. Nhưng bước chân vào thương trường với tâm thái của một người tu luyện lại là một bài toán khác. Chị sớm nhận ra rằng, việc giữ được sự Chân Thiện Nhẫn giữa những toan tính lỗ lãi của một quán đồ uống thực sự là một thử thách cam go hơn cả việc ngồi thiền hai tiếng mỗi sáng.

Chị Thủy Vĩnh Phúc tự tay cắm hoa tại quán Tinh Hoa, duy trì không gian phục vụ gọn gàng và gần gũi với khách hàng.
Chị Thủy cắm hoa trang trí tại quán Tinh Hoa ở Vĩnh Phúc. (Ảnh: Khai Mở)

Tại quán đồ uống mang tên Tinh Hoa, nhịp sống của người quản lý không còn gắn với những xấp hồ sơ công sở. Thay vào đó là hình ảnh chị Thủy, trong vai trò một cổ đông kiêm quản lý trực tiếp, xuất hiện tại các sạp hàng ở chợ từ sáng sớm. Chị không chỉ đứng quan sát mà tự tay nhấc từng túi cam, kiểm tra độ nặng của từng trái cà rốt, ngửi hương chanh leo hay lật giở từng quả dưa đỏ, dưa vàng. Chị tỉ mẩn chọn bơ, táo, dứa, dừa, đảm bảo độ tươi và hương vị tự nhiên trước khi đưa vào chế biến. Theo chị, việc tự đi chợ không chỉ là để kiểm soát chất lượng mà là cách chị thực hành sự tận tâm đối với từng ly đồ uống trao đến tay khách.

Chị Thủy Vĩnh Phúc ngồi tại khu vực phục vụ của quán Tinh Hoa, theo dõi công việc thường nhật trong không gian kinh doanh.
Chị Thủy tại khu vực phục vụ của quán Tinh Hoa ở Vĩnh Phúc. (Ảnh: Khai Mở)

Trong không gian quán được duy trì sạch sẽ thường hằng và hoa tươi được chị tự tay mua về cắm trang trí mỗi ngày, chị Thủy thường xuyên đứng quan sát quy trình pha chế của nhân viên, yêu cầu sự đồng nhất tuyệt đối để đảm bảo mỗi vị khách đều nhận được một hương vị ổn định. Chị cảm nhận môi trường hiện tại nhẹ nhàng hơn hẳn, không còn những áp lực từ sự ganh đua, nói xấu hay những va chạm dễ sinh tâm “sân si” như thời còn làm công chức. Chị thường chia sẻ với nhân viên về triết lý đặt sự tử tế lên trên hết, bởi chị tin rằng “khách hàng có thể đến vì một lời giới thiệu nhưng chỉ quay lại khi họ thực sự cảm nhận được sự chân thành trong từng ly đồ uống”. Sự thay đổi về thể trạng của chị Thủy được minh chứng bằng một nhịp sống kỷ luật và dẻo dai. Từ một người từng “choáng đứng lên ngã xuống”, nay chị có thể cáng đáng khối lượng công việc khổng lồ, từ đi chợ mua nguyên liệu, sắp xếp công việc tại quán đến việc chăm sóc gia đình mà không còn cảm giác mệt mỏi hay thiếu năng lượng như trước. Đúng 16 giờ hằng ngày, chị rời quán để đón con trai tại trường. Những buổi chiều của chị giờ đây gắn liền với những hoạt động bình dị: dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc cây cảnh và tự tay tắm rửa cho bạn nhỏ mà chị thường gọi là “tiểu đệ tử”. Sau bữa tối, thay vì những cơn nổi nóng “máu dồn lên đầu” như trước đây, chị dành thời gian cùng con lên tầng để học Pháp.

Chị Thủy Vĩnh Phúc chăm sóc cây cảnh tại nhà sau giờ làm, hình ảnh gắn với nhịp sống thường ngày của nhân vật.
Chị Thủy sắp xếp cây cảnh trong không gian sinh hoạt của gia đình tại Vĩnh Phúc. (Ảnh: Khai Mở)

Người thân, bạn bè và khách hàng nói gì

Sự đổi thay của chị Thủy không chỉ hiện diện qua lời kể của chính chị, mà còn được những người xung quanh nhìn thấy và xác nhận theo cách riêng của mỗi người. Anh, chồng chị, là người chứng kiến rõ nhất hành trình này, từ những ngày hốt hoảng nhìn vợ hút thuốc đến vàng tay, đến nay khi thấy một người vợ không còn uể oải, mất ngủ hay cáu gắt. “Anh thấy tôi không còn thường xuyên mệt mỏi, tính cách trở nên nhẹ nhàng, bình tĩnh hơn và thuần hơn,” chị Thủy thuật lại sự thay đổi qua góc nhìn của chồng, người giờ đây đặt trọn niềm tin vào con đường tu luyện mà chị đang theo đuổi. Sự thay đổi ấy cũng lọt vào mắt của những người thân thiết khác trong gia đình. Con gái thứ hai của chị, khi trò chuyện cùng bạn bè, đã nói rằng mẹ mình thay đổi nhiều từ khi tu luyện, còn trước đây, khi chưa tu luyện, mẹ vốn rất ghê gớm. Em gái chồng chị cũng có chung nhận xét, rằng từ khi chị dâu bắt đầu tu luyện, cô nhận thấy chị đã thay đổi rất nhiều theo hướng nhẹ nhàng và điềm tĩnh hơn trước. Không chỉ người trong nhà, những người bạn cũ lâu ngày gặp lại cũng không giấu được sự ngạc nhiên trước diện mạo của chị, khi thốt lên hỏi sao chị trẻ lâu đến vậy và làn da lại đẹp đến thế.

Chị Thủy Vĩnh Phúc cùng chồng và hai con trong chuyến đi của gia đình, ghi lại khoảnh khắc sinh hoạt đời thường.
Chị Thủy cùng chồng và hai con chụp ảnh trong một chuyến đi của gia đình. (Ảnh: Khai Mở)

Tại quán Tinh Hoa, nhiều vị khách quen cũng dành cho chị những lời khen tương tự, tò mò hỏi chị có bí quyết gì khiến dáng vóc và làn da luôn tươi tắn đến vậy. Với chị Thủy, đó không phải là một bí quyết làm đẹp cụ thể, mà đơn giản là hệ quả tự nhiên của một tâm thái bình hòa và một nếp sống kỷ luật mà chị đã kiên trì xây dựng suốt nhiều năm qua. Trong ngôi nhà của chị hiện nay, những đơn thuốc, hồ sơ bệnh án hay ảnh cũ từ thời kỳ suy kiệt sức khỏe đều không còn được lưu giữ. Chị quan niệm rằng điều quan trọng nhất không nằm ở những vật chứng bên ngoài mà là trải nghiệm và sự thay đổi thực tại của bản thân. Với chị, hạnh phúc giờ đây hiện hữu trong những điều rất nhỏ: một cơ thể khỏe mạnh để làm việc, sự điềm tĩnh khi chồng về muộn hay khoảnh khắc hai mẹ con cùng đọc sách bên ánh đèn đêm. Trong tâm khảm của mình, chị Thủy coi cuốn Chuyển Pháp Luân, món quà từ vị bác sĩ bệnh viện tỉnh, như một cuốn “thiên thư” đã xuất hiện đúng lúc chị bế tắc nhất, mở ra một bước ngoặt cuộc đời và là dấu mốc quan trọng nhất giúp chị tìm lại được sự bình an và niềm tin trong cuộc sống. Dưới ánh sáng ban mai của một ngày mới bắt đầu lúc 3 giờ 25 phút, chị Thủy lại ngồi đó trong tư thế thiền định, lặng lẽ hoàn thiện bản thân giữa dòng đời hối hả, như cách chị vẫn hằng nhắc nhở mình về sự Chân Thiện Nhẫn trong từng hành động nhỏ hằng ngày.

Xem thêm: