Bà Bình và hành trình vượt qua khối u não để tìm lại bình yên

Trời vừa hửng sáng, con ngõ nhỏ ở phường Vĩnh Phúc bắt đầu có tiếng người qua lại. Bà Phan Thị Thanh Bình nhẹ nhàng khép cánh cổng, chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm rồi nổ máy. Chiếc xe máy đã theo bà nhiều năm chậm rãi lăn bánh qua những hàng cây còn đẫm hơi sương. Ít ai nghĩ rằng người phụ nữ gần bảy mươi tuổi với dáng vẻ nhanh nhẹn và nụ cười hiền hậu ấy đã từng nhiều lần bước qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Cũng ít ai biết, con đường bà đang đi hôm nay từng không ít lần đưa bà đến bệnh viện trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời, khi cả sức khỏe lẫn hôn nhân đều chao đảo cùng lúc.

Người phụ nữ trên con đường quen thuộc

Hơn ba mươi năm gắn bó với nghề kế toán đã rèn cho bà Bình sự cẩn trọng, tỉ mỉ và tinh thần trách nhiệm. Đồng nghiệp nhớ đến bà như một người luôn hoàn thành công việc đúng hạn, ít khi để xảy ra sai sót. Trở về nhà, bà lại là người vợ, người mẹ luôn chu toàn mọi việc trong gia đình. Chồng bà là thương binh, sức khỏe có nhiều hạn chế sau những năm tháng chiến tranh. Ông vốn là người thẳng tính, nóng nảy, đôi khi khó kiềm chế cảm xúc trong những sinh hoạt thường ngày.

Bà Phan Thị Thanh Bình xem lại tài liệu tại nhà, gợi nhắc quãng thời gian nhiều năm làm kế toán trước khi trải qua biến cố khối u não.
Bà Phan Thị Thanh Bình đọc tài liệu tại nhà ở phường Vĩnh Phúc, gợi nhớ nhiều năm làm công tác kế toán. (Ảnh: Khai Mở)

Những năm tháng ấy, có lúc bà Bình cũng cảm thấy tủi thân và mệt mỏi. Có những khi sau một ngày dài vừa lo công việc, vừa chăm sóc gia đình, bà không tránh khỏi những phút chạnh lòng, âm thầm trách chồng chưa thực sự thấu hiểu những vất vả của mình. Nhưng rồi khi bình tâm lại, bà lại nghĩ về hoàn cảnh của ông, về những mất mát mà ông đã trải qua sau chiến tranh, và tự nhắc mình cần nhẫn nại hơn để giữ gìn mái ấm gia đình.

Bà không cho rằng mình đã làm được điều gì lớn lao. Với bà, đó chỉ là sự lựa chọn của một người vợ khi đã cùng chồng đi qua hơn nửa cuộc đời. Bà cố gắng dung hòa những khác biệt trong tính cách, âm thầm vun vén từ những điều nhỏ nhất để gia đình luôn giữ được sự ấm áp. Từ những bữa cơm hằng ngày, chuyện học hành của hai con đến việc chăm lo hai bên nội ngoại, bà đều cố gắng sắp xếp chu đáo. Cuộc sống cứ thế trôi qua trong guồng quay của công việc và trách nhiệm, đến mức bà hiếm khi dành thời gian để nghĩ cho chính mình.

Nhiều năm sau nhìn lại, bà bảo quãng thời gian ấy mình chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: Gia đình yên ấm là được, còn bản thân có vất vả thêm một chút cũng không sao. Chính sự tận tụy ấy khiến bà trở thành chỗ dựa của cả gia đình, nhưng cũng khiến những tín hiệu bất ổn của sức khỏe dần bị bỏ qua. Những cơn đau đầu, mất ngủ hay mệt mỏi kéo dài đều được bà xem là hệ quả tất yếu của áp lực công việc. Bà vẫn tiếp tục làm việc, tiếp tục chăm sóc chồng con như thể cơ thể mình sẽ mãi chịu đựng được. Điều bà không ngờ là sau nhiều năm âm thầm tích tụ, những dấu hiệu tưởng chừng rất bình thường ấy lại là khởi đầu cho chuỗi biến cố lớn nhất trong cuộc đời mình.

Những năm tháng chỉ biết đi về phía trước

Suốt hơn ba mươi năm làm kế toán, bà Bình gần như không cho phép mình nghỉ ngơi. Cuối tháng, cuối quý hay mỗi kỳ quyết toán, cuộc sống của bà luôn gắn với những con số, sổ sách và áp lực. Có những ngày phải cùng lãnh đạo tiếp đối tác đến tối muộn, trở về nhà khi phố đã lên đèn, bà vẫn tất bật vào bếp, dọn dẹp nhà cửa rồi chuẩn bị cho ngày làm việc hôm sau. Công việc ở cơ quan vừa kết thúc thì công việc của một người vợ, người mẹ lại bắt đầu. Nhịp sống ấy lặp đi lặp lại suốt nhiều năm đến mức bà quen với cảm giác mệt mỏi mà không còn nghĩ đó là điều bất thường.

Chồng bà vốn nóng tính, hay ghen và luôn coi trọng vai trò của người đàn ông trong gia đình. Vì hiểu tính chồng, bà thường chọn cách lặng lẽ thu xếp mọi việc thay vì hơn thua hay tranh cãi. Mỗi khi được họ hàng, hàng xóm khen là người đảm đang, bà đều khéo léo nhường lời khen ấy cho chồng để ông vui lòng. Với bà khi ấy, giữ được sự yên ấm trong gia đình còn quan trọng hơn việc bản thân được ghi nhận. Hai con trai lớn lên trong sự tần tảo của mẹ và tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, và điều khiến bà mãn nguyện nhất là các con đều trưởng thành, sống hiếu thuận. Nhưng phía sau sự chu toàn ấy là những áp lực rất ít người biết đến.

Đồng nghiệp nhớ đến bà là một người cẩn trọng, quyết đoán, còn người thân lại thấy bà thẳng tính, đã cho rằng điều gì đúng thì thường muốn bảo vệ đến cùng. Bà ít khi chia sẻ những áp lực của mình, càng không muốn người khác phải bận lòng. Điều bà mong mỏi nhất chỉ là sự tin tưởng và cảm thông từ chồng. Thế nhưng vì tính hay ghen, ông thường không yên lòng mỗi khi bà phải ở lại cơ quan làm thêm hoặc tham gia những buổi tiếp khách cùng đơn vị. Bà vẫn nhớ có những hôm công việc kết thúc muộn, trở về nhà thì cánh cửa đã khóa kín. Dù đứng gọi rất lâu, bà cũng không được mở cửa. Đêm ấy, bà lặng lẽ xách túi sang nhà người chị họ xin ngủ nhờ. Sáng hôm sau trở về, thay vì một lời hỏi han, điều bà nhận được lại là sự nghi ngờ rằng bà đã đi cùng người đàn ông khác.

Đó là những khoảnh khắc khiến bà tổn thương nhất. Trong suy nghĩ của bà lúc ấy, mình đã vất vả vì gia đình, cố gắng làm tròn trách nhiệm ở cơ quan để có cuộc sống ổn định hơn, vậy mà người bạn đời lại không tin tưởng, thậm chí còn nhiều lần khiến bà cảm thấy công việc của mình bị phủ nhận bởi những cơn ghen vô cớ. Có lúc bà uất ức đến mức chỉ biết khóc một mình, trong lòng dần chất chứa nhiều oán trách và không ít lần tự hỏi vì sao mình đã dành cả tuổi trẻ để vun vén cho gia đình mà vẫn không nhận được sự thấu hiểu từ người gần gũi nhất. Nhưng ở thời điểm ấy, bà cũng chỉ nhìn mọi việc từ nỗi khổ của chính mình, chưa từng nghĩ rằng người chồng với những thương tật sau chiến tranh cũng mang trong lòng nhiều mặc cảm và bất an. Hai người đều có những nỗi niềm riêng nhưng không ai biết cách mở lòng với người kia, một người lặng lẽ chịu đựng, một người lặng lẽ nghi ngờ, và những hiểu lầm cứ thế lớn dần theo năm tháng.

Rồi những dấu hiệu bất thường của sức khỏe cũng bị bà bỏ qua hết lần này đến lần khác. Ban đầu chỉ là những cơn đau đầu thoáng qua, rồi những đêm mất ngủ, thị lực giảm sút và cơ thể mệt mỏi kéo dài. Bà vẫn đi làm đều đặn, vẫn chăm sóc chồng con như thường lệ, chưa bao giờ nghĩ rằng những biểu hiện tưởng như rất bình thường ấy lại là lời cảnh báo của cơ thể. Cho đến một ngày, mọi thứ không còn có thể tiếp tục như trước.

Bước ngoặt giữa những ngày tưởng như bình yên

Năm tháng trôi đi, bà Bình vẫn tin rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút là mọi việc sẽ ổn, cho đến khi cơ thể không còn đủ sức để chịu đựng. Sau một thời gian thường xuyên đau đầu, thị lực giảm sút và những cơn mệt mỏi xuất hiện dày hơn, bà quyết định đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả chụp cộng hưởng từ khiến cả gia đình lặng người: Bà có một khối u não và cần được phẫu thuật. Tin dữ đến quá đột ngột. Người phụ nữ vốn quen chăm sóc người khác bỗng trở thành người cần được chăm sóc. Trước mắt bà không chỉ là một ca phẫu thuật nhiều rủi ro, mà còn là nỗi lo về chồng, về các con và những công việc còn dang dở. Bà từng là chỗ dựa của cả gia đình, vậy nếu mình ngã xuống, ai sẽ thay bà gánh vác tất cả?

Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi hơn dự đoán, nhưng những ngày sau đó mới là khoảng thời gian khó khăn nhất. Sức khỏe còn rất yếu, bà mong có chồng ở bên như một chỗ dựa tinh thần. Thế nhưng vì nhiều lý do, ông không ở lại bệnh viện chăm sóc bà. Hai người con đều đang công tác xa, chỉ có thể tranh thủ về thăm mẹ rồi thuê người chăm sóc trước khi lại vội vã trở về với công việc. Những ngày tiếp theo, anh em, họ hàng thay nhau vào viện đỡ đần, động viên bà vượt qua giai đoạn khó khăn.

Giữa căn phòng bệnh luôn sáng đèn, có những đêm bà lặng lẽ quay mặt vào tường để giấu những giọt nước mắt. Lần đầu tiên trong cuộc đời, người phụ nữ vốn luôn mạnh mẽ và là chỗ dựa của cả gia đình lại cảm thấy mình nhỏ bé và cô đơn đến thế. Bao năm tất bật vì chồng con, vì công việc, bà chưa từng tính toán hơn thiệt, vậy mà đến khi chính mình cần một sự sẻ chia, người bà mong đợi nhất lại không ở bên. Những ký ức cũ theo đó ùa về: những lần bị chồng hiểu lầm, những đêm phải sang nhà người thân ngủ nhờ, những lần lặng lẽ nuốt nước mắt sau những cơn ghen vô cớ. Nằm trên giường bệnh, những tủi thân và oán trách tưởng như đã chôn giấu suốt nhiều năm bỗng dâng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Những ngày nằm viện cũng là lần đầu tiên bà có đủ thời gian để dừng lại. Không còn những bản quyết toán, những cuộc họp hay những công việc nối tiếp nhau, trước mắt bà chỉ còn sự mong manh của sức khỏe và sự hữu hạn của đời người. Bà bắt đầu nghĩ nhiều hơn về cuộc sống của chính mình. Liệu con người sống chỉ để mải miết lo toan, rồi một ngày bất ngờ gục ngã? Liệu còn có một cách sống nào giúp lòng người nhẹ nhõm hơn trước những được mất và những điều không như ý? Sau ca phẫu thuật, sức khỏe của bà dần hồi phục, ít lâu sau bà nghỉ hưu. Từ một người luôn tất bật với công việc, bà bỗng có nhiều khoảng thời gian trống hơn, nhưng chính những khoảng lặng ấy lại khiến những câu hỏi về cuộc đời ngày một rõ hơn. Bà nhận ra rằng bệnh tật rồi có thể chữa lành, nhưng những khúc mắc, những oán trách và sự nặng nề trong lòng thì vẫn còn nguyên đó. Bà không biết rằng, chính những trăn trở ấy đang mở ra một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình.

Một cơ duyên mở ra hướng nhìn mới

Sau những biến cố về sức khỏe, bà Bình bắt đầu có nhiều thời gian hơn để suy ngẫm về cuộc sống. Trước đây, ngày tháng của bà luôn được lấp đầy bởi công việc và trách nhiệm gia đình. Khi còn đi làm, bà quen với nhịp sống bận rộn, khi nghỉ hưu, bà lại phải học cách đối diện với những khoảng thời gian trống trải. Những câu hỏi về ý nghĩa của cuộc sống, về cách để giữ được sự bình yên trong tâm hồn dần xuất hiện nhiều hơn trong suy nghĩ của bà. Năm 2017, bà từng được người quen giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp, nhưng khi ấy chưa thực sự chú ý. Cơ duyên ấy tưởng như đã đi qua, cho đến năm 2019, sau nhiều biến cố trong cuộc sống, bà một lần nữa tìm đến cuốn Chuyển Pháp Luân.

Bà Phan Thị Thanh Bình đọc sách tại nhà trong không gian yên tĩnh, một phần của hành trình vượt qua khối u não và thay đổi cách nhìn cuộc sống.
Bà Phan Thị Thanh Bình đọc sách trong không gian sinh hoạt tại nhà ở phường Vĩnh Phúc. (Ảnh: Khai Mở)

Ban đầu, bà đọc với tâm thế của một người muốn tìm hiểu thêm một phương pháp rèn luyện thân tâm. Nhưng càng đọc, bà càng nhận thấy những điều được đề cập không chỉ liên quan đến sức khỏe, mà còn mở ra cho bà một cách nhìn khác về cuộc sống. Điều khiến bà suy ngẫm nhiều nhất là cách cuốn sách lý giải về nhân duyên giữa con người với nhau. Bà dần hiểu rằng những cuộc gặp gỡ, những yêu thương hay cả những va vấp, ân oán trong đời đều không phải là sự ngẫu nhiên. Khi thay đổi góc nhìn ấy, bà không còn xem những điều từng khiến mình tủi thân là sự bất công, mà học cách đón nhận chúng như một phần nhân duyên của cuộc đời.

Cận cảnh cuốn sách bà Phan Thị Thanh Bình đang đọc trong quá trình tìm hiểu và thay đổi cách nhìn về cuộc sống sau biến cố sức khỏe.
Cận cảnh cuốn sách bà Phan Thị Thanh Bình đọc trong không gian sinh hoạt tại nhà. (Ảnh: Khai Mở)

Có những đêm, bà nhớ lại quãng thời gian nằm một mình trong bệnh viện sau ca phẫu thuật, cảm giác tủi thân và cả sự oán trách dành cho chồng từng đè nặng trong lòng suốt một thời gian dài. Thế nhưng khi hiểu hơn về nhân duyên giữa con người với nhau, bà không còn nhìn những trải nghiệm ấy bằng sự trách móc. Bà tự nhủ rằng, nếu mình phải trải qua những điều ấy thì đó cũng là phần nhân duyên mà bản thân cần đối diện và hoàn trả. Nghĩ như vậy, những oán trách trong lòng bà dần được thay thế bằng sự cảm thông. Bà không còn mong thay đổi người khác, mà bắt đầu học cách thay đổi chính mình.

Điều khiến bà ấn tượng nhất không phải là những thay đổi bên ngoài, mà là việc cuốn sách khuyến khích con người trước hết nhìn lại chính mình. Với một người từng quen gánh vác, quen sắp xếp mọi việc và thường muốn mọi thứ diễn ra theo ý mình, việc học cách hướng nội không phải điều dễ dàng. Bà bắt đầu thay đổi từ những việc rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Khi xảy ra bất đồng với người thân, thay vì tìm cách chứng minh mình đúng, bà tập bình tĩnh hơn và nhìn lại cách ứng xử của bản thân. Khi gặp những điều không thuận lợi, bà không còn chỉ nhìn vào thiếu sót của người khác mà tự hỏi mình còn điều gì cần sửa đổi. Nhìn lại chặng đường đã qua, bà cho rằng điều thay đổi lớn nhất không nằm ở những điều bên ngoài, mà bắt đầu từ cách bà nhìn nhận chính mình. Trước đây, với tính cách thẳng thắn và quyết đoán, bà thường nghĩ rằng chỉ cần mình có lý thì cần phải nói ra để mọi người hiểu. Nhưng sau những trải nghiệm trong cuộc sống, bà bắt đầu nhận ra rằng một mối quan hệ tốt đẹp không chỉ được xây dựng bằng việc ai đúng ai sai, mà còn bằng sự thấu hiểu và bao dung. Những thay đổi ấy không diễn ra trong một sớm một chiều, nhưng từng chút một, người phụ nữ từng luôn sống trong sự căng thẳng và lo toan đã tìm được sự nhẹ nhàng trong tâm thái. Điều thay đổi trước tiên không phải hoàn cảnh sống, mà là cách bà đối diện với hoàn cảnh ấy, và chính sự đổi thay âm thầm này sẽ sớm được thử thách trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc hôn nhân.

Bình yên trong căn nhà nhỏ

Hơn bốn mươi năm đồng hành cùng nhau, cuộc sống của bà Bình và chồng không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Là một thương binh, sức khỏe của ông ngày càng giảm sút theo tuổi tác, còn bà vẫn lặng lẽ ở bên, chăm lo cho gia đình như đã làm suốt nhiều chục năm. Trước đây, những khác biệt trong tính cách không ít lần khiến cuộc sống vợ chồng trở nên căng thẳng. Ông là người nóng tính, cứng cỏi và luôn muốn giữ vai trò của người chủ gia đình, có thời điểm những mâu thuẫn kéo dài đến mức ông từng chủ động đề nghị ly hôn. Mỗi lần như vậy, bà đều cảm thấy buồn và tủi thân. Nhưng sau này nhìn lại, bà không còn cho rằng mọi nguyên nhân đều đến từ chồng mình. Bà hiểu rằng trong những va chạm ấy, bản thân cũng có những điều chưa đúng: Quá cầu toàn, luôn mong người khác thay đổi theo suy nghĩ của mình mà chưa thật sự đặt mình vào vị trí của đối phương. Chính sự nhìn lại ấy đã giúp bà dần thay đổi cách ứng xử với chồng và với những điều không như ý trong cuộc sống.

Những năm cuối đời, khi chồng lâm bệnh, sinh hoạt hằng ngày phải phụ thuộc nhiều hơn vào người thân, bà mong được trực tiếp chăm sóc ông để các con yên tâm đi làm. Thế nhưng điều khiến bà chạnh lòng là ông lại tỏ ra lạnh nhạt và không muốn bà ở bên, có những lúc ông từ chối sự giúp đỡ. Nhìn các con vừa tất bật với công việc, vừa thấp thỏm lo cho cha, bà thương con nhiều hơn thương chính mình. Bà lựa lời tâm sự với chồng bằng giọng nhẹ nhàng, mong ông yên tâm để mình được chăm sóc như một người bạn đời đã cùng ông đi qua hơn nửa cuộc đời. Rồi từng ngày trôi qua, ông cũng dần chấp nhận sự có mặt của bà bên cạnh. Mỗi bữa ăn, mỗi lần uống thuốc, mỗi đêm trở mình vì đau nhức hay mỗi bước tập đi chậm chạp, bà đều kiên nhẫn đồng hành mà không nhắc lại những điều đã qua.

Trong thời gian chăm sóc chồng, bà vẫn giữ thói quen luyện công và nghe các bài giảng của Sư phụ. Những ngày đầu, sợ làm phiền ông, bà chỉ mở rất nhỏ. Thấy ông không phản đối, bà mới nhẹ nhàng tăng âm lượng. Cho đến một buổi sáng, vì bận việc nên bà quên mở, một lúc sau, chính ông lại khẽ hỏi: “Hôm nay sao không mở đài lên nghe?” Chỉ một câu nói giản dị ấy cũng đủ khiến bà lặng người. Bà bảo, đó là lần đầu tiên bà cảm nhận được người chồng vốn khép kín của mình đã chủ động đón nhận điều mà trước đây bà chưa từng dám nghĩ tới. Kể từ hôm ấy, trong căn phòng nhỏ thường vang lên tiếng các bài giảng mỗi ngày. Bà ngồi bên chăm sóc chồng, còn ông lặng lẽ lắng nghe. Không ai nói nhiều, nhưng bà cảm nhận được sự thay đổi đang diễn ra rất tự nhiên. Người chồng vốn nóng tính trở nên điềm đạm hơn, những lời nói cũng nhẹ nhàng hơn trước. Hai người con trai nhiều lần ngạc nhiên khi thấy cha mình không còn dễ nổi nóng như trước, không khí trong gia đình cũng vì thế mà trở nên ấm áp hơn.

Một thời gian sau, chồng bà lặng lẽ ra đi. Ngày lo hậu sự cho chồng, bà đứng rất lâu trước di ảnh ông. Trong lòng bà không còn những oán trách hay tủi thân từng chất chứa suốt nhiều năm. Điều khiến bà thấy an lòng nhất là trước khi ông rời xa cõi đời, bà đã có thể buông xuống những khúc mắc trong lòng để toàn tâm toàn ý chăm sóc ông trong những ngày cuối cùng. Nếu vẫn giữ mãi những hờn trách năm xưa, có lẽ đó mới là điều khiến bà day dứt suốt quãng đời còn lại. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ về chồng, bà không còn nhớ nhiều đến những lần bất đồng hay những lời nói khiến mình tổn thương. Điều còn lại trong ký ức là hình ảnh người đàn ông lặng lẽ ngồi nghe những bài giảng mỗi ngày, là những bữa cơm bà chuẩn bị, những lần dìu ông tập đi và những buổi chiều bình yên hai người cùng ngồi trong căn nhà nhỏ. Bà thường nói rằng cuộc đời đã dạy bà rất nhiều điều, nhưng điều bà biết ơn nhất là mình đã kịp học được cách buông xuống những oán trách trước khi người bạn đời rời xa. Bởi có những lời xin lỗi không cần phải nói thành lời, có những sự tha thứ cũng không cần đợi người khác mở lời trước, chỉ cần trong lòng đã thật sự bình yên, thì những năm tháng đã qua cũng trở thành một phần ký ức dịu dàng.

Bà Phan Thị Thanh Bình đứng trước bàn thờ chồng tại nhà riêng, hồi tưởng chặng đường gia đình sau những biến cố của cuộc đời.
Bà Phan Thị Thanh Bình đứng trước bàn thờ người chồng đã mất tại nhà riêng ở phường Vĩnh Phúc. (Ảnh: Khai Mở)

Khi sự thay đổi lan tỏa đến những người xung quanh

Những thay đổi từ vẻ bề ngoài đến nội tâm của bà Bình không diễn ra trong một sớm một chiều. Nhưng từng chút một, người phụ nữ từng luôn sống trong sự căng thẳng và lo toan bắt đầu tìm được sự nhẹ nhàng trong tâm thái. Bà không còn quá bận lòng trước những điều trái ý, cũng không còn giữ mãi những chuyện khiến mình tổn thương. Chính bà cũng không để ý mình đã thay đổi từ lúc nào, chỉ đến khi gặp lại những người quen cũ, bà mới nhiều lần nghe những lời nhận xét giống nhau, rằng dạo này trông bà trẻ hơn trước. Có người hàng xóm gặp bà liền vui vẻ nhận xét bà nhanh nhẹn hẳn ra, da dẻ cũng sáng hơn nhiều so với mấy năm trước. Những đồng nghiệp cũ từng làm việc với bà lại nhận thấy một điều khác: người phụ nữ vốn thẳng tính và quyết liệt ngày nào nay trở nên điềm đạm, hiền hòa hơn trong cách nói chuyện, lắng nghe nhiều hơn, ít tranh luận hơn và luôn giữ được sự bình tĩnh ngay cả khi gặp những điều không vừa ý.

Bà Phan Thị Thanh Bình chăm sóc khu vườn tại nhà sau những biến cố sức khỏe, duy trì nhịp sống bình dị mỗi ngày.
Bà Phan Thị Thanh Bình tưới cây trong sân nhà ở phường Vĩnh Phúc vào buổi sáng. (Ảnh: Khai Mở)

Người cảm nhận rõ nhất có lẽ là chồng bà. Sau nhiều năm chứng kiến vợ vật lộn với bệnh tật và những nỗi lo trong cuộc sống, ông thấy bà ngày càng vui vẻ, điềm đạm và khỏe mạnh hơn. Có lần trò chuyện với đồng tu ở gần nhà, ông vui vẻ nói rằng dạo này bà Bình da dẻ hồng hào hẳn lên, và nếu ông khỏe lại, ông cũng sẽ ra luyện công cùng bà. Câu nói mộc mạc ấy không chỉ thể hiện niềm vui trước sự đổi thay của người bạn đời, mà còn cho thấy niềm tin và hy vọng của ông khi tận mắt chứng kiến những chuyển biến tích cực. Với bà, những lời nhận xét ấy không phải là điều để tự hào, mà chỉ nhắc bà biết trân trọng con đường mình đã lựa chọn và tiếp tục cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Bà chỉ mỉm cười, bởi với bà, sự thay đổi ấy không đến từ việc cố gắng làm cho mình trẻ hơn hay dịu dàng hơn, mà chỉ là kết quả tự nhiên của việc học cách buông bớt những oán trách, những hơn thua và giữ cho lòng mình được bình yên.

Sự thay đổi ấy cũng được các con của bà cảm nhận rõ. Các con từng quen với hình ảnh người mẹ luôn lo toan, quyết đoán và có phần nghiêm khắc, người đã dành cả tuổi trẻ để chăm sóc gia đình. Nhưng theo thời gian, các con nhận ra mẹ mình trở nên nhẹ nhàng hơn, ít lo lắng hơn và cũng dễ chia sẻ hơn. Nếu trước đây mỗi khi có vấn đề xảy ra, bà thường suy nghĩ rất nhiều, thậm chí tự mình gánh lấy áp lực, thì giờ đây bà học cách nhìn mọi việc bình tĩnh hơn, không còn cố gắng thay đổi tất cả theo ý mình, mà biết tôn trọng lựa chọn của người khác, biết để mọi người có không gian riêng và biết đặt mình vào vị trí của người đối diện. Với những người từng biết bà trong công việc, sự thay đổi ấy có thể không dễ nhận ra ngay từ đầu, bởi bà vẫn là người cẩn thận, trách nhiệm và luôn nghiêm túc với những điều mình làm. Nhưng những người tiếp xúc gần hơn có thể cảm nhận được sự điềm đạm trong cách bà nói chuyện, sự bình thản trước những việc không thuận lợi và thái độ luôn muốn giữ hòa khí với mọi người. Ở tuổi gần bảy mươi, bà không còn mong muốn chứng minh điều gì với người khác. Sau những năm tháng trải qua bệnh tật, gia đình và nhiều biến cố trong cuộc sống, điều bà trân trọng hơn cả là sự bình yên trong tâm hồn và những khoảnh khắc giản dị bên những người thân yêu. Nhìn lại hành trình của mình, bà hiểu rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo con đường mình mong muốn, có những biến cố tưởng như chỉ mang đến khó khăn, nhưng cũng chính từ đó con người có cơ hội nhìn lại bản thân và trưởng thành hơn.

Bà Phan Thị Thanh Bình luyện công dưới tán cây trong sân nhà, khép lại hành trình vượt qua khối u não và hướng tới cuộc sống bình yên.
Bà Phan Thị Thanh Bình luyện công trong sân nhà tại phường Vĩnh Phúc vào buổi sáng. (Ảnh: Khai Mở)

Buổi sáng ở phường Vĩnh Phúc vẫn bắt đầu như bao ngày khác. Những con đường quen thuộc dần đông người qua lại, những hàng cây ven đường đón ánh nắng đầu ngày. Trong căn nhà nhỏ, bà Bình khép cánh cửa, đội chiếc mũ bảo hiểm đã bạc màu theo năm tháng rồi dắt chiếc xe máy quen thuộc ra ngõ. Chiếc xe ấy đã theo bà đi qua gần như cả cuộc đời: những ngày vội vã đến cơ quan, những lần tất tả đưa con đi học, những chuyến ngược xuôi chăm chồng lúc đau ốm, rồi cả những quãng đường đến bệnh viện trong những ngày bà chống chọi với bệnh tật. Nó lặng lẽ chứng kiến biết bao vui buồn của người phụ nữ ấy. Có những đoạn đường bằng phẳng, chiếc xe bon bon lăn bánh trong tiếng gió sớm, cũng có những khúc cua gập ghềnh, ổ gà hay con dốc bất ngờ khiến bàn tay cầm lái phải khẽ chùng xuống, tay ga chậm lại để giữ cho chiếc xe được thăng bằng. Cuộc đời bà cũng đã từng như thế, có những lúc tưởng chừng mọi việc đều thuận lợi, nhưng cũng có những quãng đường đầy biến cố khiến bà phải dừng lại, lặng lẽ đi qua bằng tất cả sự bền bỉ của mình. Giờ đây, bà không còn vội vã như trước. Chiếc xe vẫn đều đặn lăn bánh trên con đường quen thuộc, cũng như lòng bà đã tìm được một nhịp điềm tĩnh sau bao thăng trầm. Bà hiểu rằng chỉ khi giữ được sự bình lặng trong tâm, người ta mới có thể cầm chắc tay lái trước những đổi thay của cuộc sống. Chiếc xe nhỏ tiếp tục hòa vào dòng người của một ngày mới. Con đường vẫn là con đường năm nào, chỉ có người phụ nữ ngồi trên chiếc xe ấy, sau gần bảy mươi năm đi qua biết bao được, mất, vui buồn và những lần học cách buông xuống, đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình.

Xem thêm: