Tại xóm Đức Thành, xã Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, gia đình ông Nguyễn Tiến Khẩn cùng bốn người con trai dựng năm căn nhà trên cùng một mảnh đất, chung sân và chung một cổng ra vào.
- Người phụ nữ khuyết tật ở Nghệ An biến rác thành hoa tặng bệnh nhi
- Hải Phòng khởi công khu lưu trú 1.111 tỷ đồng cho công nhân khu công nghiệp
- Người phụ nữ Hà Nội nhặt 1kg bạc trong ngõ, trình báo công an trả lại chủ
Trên mảnh đất gần 1.000m2 do cha ông để lại, vợ chồng ông Khẩn (66 tuổi) và bà Nguyễn Thị Lan (66 tuổi) cùng bốn người con trai lần lượt dựng nhà từ năm 2018 đến 2022, không xây tường rào ngăn cách. Ý tưởng sống chung sân bắt nguồn từ mong muốn của hai ông bà, để con cháu ruột thịt luôn gắn bó, tương trợ nhau trong cuộc sống.
Ông Khẩn và bà Lan có sáu người con, bốn trai hai gái. Trên mảnh đất cha ông để lại, bốn người con trai sau khi lập gia đình đều chọn ở lại, dựng nhà ngay cạnh nhà bố mẹ.
Căn nhà đầu tiên của vợ chồng ông Khẩn và người con trai cả xuất hiện từ năm 2018. Lần lượt trong ba năm sau đó – 2020, 2021 rồi 2022 – ba người con trai còn lại cũng dựng nhà, để cuối cùng năm căn nhà đứng thành hai hàng, quay mặt vào nhau.
Nguyễn Thị Hảo, con dâu út, sinh năm 1998, về làm dâu đúng năm 2018. Chị kể: “5 căn nhà được xây thành hai hàng, quay mặt vào nhau, ở giữa là khoảng sân rộng – không gian sinh hoạt chung của đại gia đình. Thay vì dựng 5 chiếc cổng, nhà tôi chỉ dựng một cổng lớn để cả nhà đi chung”.
Với các nàng dâu, ông bà cũng dặn dò riêng: “Nhà ta có hòa thuận được hay không là ở các con. Bốn chị em sống ‘chín bỏ làm mười’, cái gì không nên không phải thì thẳng thắn bảo ban nhau. Nếu bố mẹ có làm gì chưa đúng, các con cũng thẳng thắn bày tỏ để gia đình mình cùng hiểu nhau”.
Ông bà Khẩn – Lan hiện có 10 cháu nội và 4 cháu ngoại, trong đó 8 cháu đang học cấp 1. Theo lời dặn của các anh chị lớn, bọn trẻ tan học là đứng chờ nhau một chỗ, nắm tay nhau về để không ai bị lạc.
Sự gắn bó ấy được thử thách rõ nhất không phải trong những bữa cơm chung, mà trong những lúc hoạn nạn. Khi Hảo sinh nở, hai chị chồng và ba chị dâu thay nhau vào viện chăm sóc; lúc cô ở cữ, cả nhà chồng cũng đỡ đần từng việc nhỏ.
Tám năm làm dâu, tám năm sống sát vách bố mẹ chồng và anh chị em, Hảo chưa từng thấy bất tiện, chỉ thấy mình nhận được nhiều hơn. Chị nói: “Anh chị em chúng tôi đều ý thức được rằng, một khi đã đồng ý xây nhà chung sân thì phải sống hòa thuận, yêu thương và nhường nhịn nhau. Có như vậy thì đại gia đình mới đầm ấm”.
Nguyễn Nhàn (Tổng hợp)
