Nguyễn Thị Hải Yến, 23 tuổi, quê phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên, kể lại hành trình từ một đứa trẻ cô đơn sau ly hôn của cha mẹ đến khi tìm được điểm tựa thực sự từ cha dượng.
- Gừng ức chế chín loại ung thư nhưng tám nhóm người cần hạn chế dùng
- Sáu cựu chiến binh hầu tòa phúc thẩm lần ba sau 11 năm kêu oan
- Việt Nam cử lực lượng biên phòng sang Venezuela cứu nạn động đất
Cha mẹ Yến ly hôn khi cô mới 3 tuổi; suốt 15 năm sau đó, cô sống phiêu bạt giữa hai nhà, lúc ở quê cùng bố, lúc chuyển về Thái Nguyên ở với mẹ. Bước ngoặt xảy ra vào năm Yến 15 tuổi, khi cha dượng lái xe về tận quê — mấy chục km — để đưa cô đi thi vào cấp ba.
“Hôm ấy, lần đầu tiên tôi gọi dượng là ‘bố’, tiếng gọi còn chút ngượng ngùng nhưng được cất lên bằng tình thương thực sự”, Yến kể. Trước đó, dù mẹ nhiều lần động viên cô gọi cha dượng là “bố” để gần gũi hơn, tiếng gọi ấy vẫn không thể cất lên — cho đến hôm đó.
Năm 15 tuổi, mẹ và cha dượng đón Yến về sống chung tại Sóc Sơn, Hà Nội, nơi họ đã có hai người con chung. Yến lo sợ sự có mặt của mình sẽ làm xáo trộn mái ấm nhỏ ấy, nhưng cha dượng khẳng định sẽ nuôi cô đến khi tự lập và tạo điều kiện để cô có môi trường ổn định học tập. “Dượng hết lòng động viên tôi, nói muốn tôi có môi trường ổn định để học tập và phát triển. Dượng còn khẳng định, sẽ nuôi tôi cho đến khi tôi có thể tự lập”, Yến chia sẻ.
Cha dượng nuôi Yến ăn học hết phổ thông rồi tiếp tục khuyến khích cô thi đại học. Khi phát hiện Yến vừa học vừa đi làm thêm đến mức sụt 2kg vì quá mệt, ông không cho phép cô tiếp tục làm thêm và tự trang trải đủ sinh hoạt phí; thi thoảng ông còn cho thêm vì biết con gái có nhiều khoản cá nhân phải chi. Ông chưa từng phân biệt con riêng hay con chung.
Có lần bệnh cũ của Yến tái phát, chỉ có thuốc ở Thái Nguyên mới chữa được; giữa trời đông rét căm, cha dượng vẫn một mình lái xe lên đó mua thuốc về cho con. Một mùa hè khác, vì bận việc, ông không thể đưa cả nhà đi du lịch như đã hứa; ông chủ động gặp riêng Yến để nói lời xin lỗi.
Câu nói Yến nghe nhiều nhất từ cha dượng trong gần 10 năm qua là: “Con rất giỏi, hãy tự tin vào bản thân. Con cứ sống có chính kiến và thoải mái ước mơ, quan trọng là bố mẹ luôn yêu thương con.” Với một người hay tự ti và dễ tổn thương như Yến, lời đó không phải lời an ủi chiếu lệ — nó là thứ cô cần nghe nhất.
Hiện Yến sống và làm việc tại Hà Nội. Mỗi cuối tuần, cô đều về thăm mẹ, cha dượng và các em. “Tôi thấy mình như đã sống 2 cuộc đời: một cuộc đời tự ti, buồn tủi vì tuổi thơ cơ cực; một cuộc đời may mắn vì được cha dượng yêu thương. Chính dượng đã khiến tôi tin rằng, cuộc đời này đáng sống”, Yến nói.
Nguyễn Nhàn (Tổng hợp)
