Nghệ An – Chị Nguyễn Thị Cẩm Nhung, người phụ nữ khuyết tật vận động từ nhỏ, cùng các cộng sự lập dự án tái chế rác thải nhựa thành hoa để tạo sinh kế và lan tỏa lối sống xanh.
- Núp bóng công ty cơ khí, sản xuất và tiêu thụ linh kiện súng bán qua mạng
- Hải Phòng đưa 67 khu đất xen kẹt vào diện đấu giá đặc thù
- Đồn Biên phòng Quang Chiểu bắt đối tượng người Lào tàng trữ ma túy tổng hợp
Sinh năm 1982 tại xã Kim Liên, chị mất khả năng vận động hai chân từ năm lên 6 tuổi vì viêm tủy cột sống, sau đó tiếp tục đối mặt với ung thư vú vào năm 2022. Từ những ngày nằm viện chứng kiến lượng rác thải nhựa bị bỏ đi, chị bắt đầu gom cốc nhựa, ống hút để làm hoa tặng bệnh nhân, trước khi phát triển thành một dự án hướng tới người khuyết tật và trẻ ung thư.
Chị Nhung hiểu rõ nỗi đau ấy hơn ai hết bởi bản thân cũng đang mang trong người căn bệnh ung thư vú. Suốt hơn ba mươi năm trước đó, chị đã sống với một biến cố khác: đôi chân bất động.
Năm lên 6 tuổi, sau một giấc ngủ, chị tỉnh dậy và không còn cảm giác ở hai chân. Gia đình đưa chị đến bệnh viện đa khoa tỉnh, rồi sau đó lên Hà Nội, nhưng kết luận cuối cùng là viêm tủy cột sống, căn bệnh không thể chữa khỏi.
Bố là người thầy đầu tiên, chỉ sau ba ngày tự dạy tại nhà, chị đã đọc và viết được. Từ đó chị tiếp tục tự học qua vở ghi và lời hướng dẫn của các em, rồi xin bố mẹ cho theo học tại Trung tâm giáo dục thường xuyên huyện Nghi Lộc.
Học hết lớp 12 với kết quả tốt, chị vẫn phải gác lại giấc mơ đại học để nhường cơ hội học tập cho bốn anh chị em còn lại. Một lần nữa, những ngày vô định lại kéo đến, cho tới khi chị quyết định tự mình lên Hà Nội để học tiếp.
Chị giành được học bổng toàn phần từ một trường cao đẳng và rời quê vào một ngày thu tháng 8, cùng một người bạn khuyết tật khác đủ sức chăm sóc lẫn nhau. Tại Hà Nội, chị làm đủ nghề để trang trải, từ may vá đến cắt gấu quần, trong lúc vẫn phải nhờ bạn cùng phòng hỗ trợ những sinh hoạt cơ bản nhất.
Chị biết đến CLB Sinh viên Khuyết tật Hà Nội qua một người bạn, nơi lần đầu tiên chị cảm thấy được lắng nghe và không còn cô đơn giữa những người cùng cảnh ngộ. Từ một thành viên, chị dần tham gia CLB Thanh niên khuyết tật Thanh Xuân, Hội Người khuyết tật Hà Đông, rồi trở thành phó chủ nhiệm, chủ nhiệm của các tổ chức này.
Chị cùng cộng sự triển khai nhiều dự án cho người khuyết tật, trong đó có Chạm project về phòng, chống bạo lực cho phụ nữ khuyết tật và trẻ em gái, dự án nâng cao quyền sức khỏe sinh sản và sức khỏe tình dục, cùng dự án Ô cửa màu xanh hỗ trợ tâm lý trong mùa dịch năm 2019.
Năm 2022, những dấu hiệu bất thường xuất hiện: mệt mỏi, ngủ nhiều, da sạm. Kết quả thăm khám sau đó xác định chị mắc ung thư, tin tức mà gia đình giấu kín trong nhiều ngày trước khi chị dâu ngậm ngùi nói ra.
Chị bước vào quá trình hóa trị, xạ trị, tóc rụng dần, cân nặng tụt từ 38kg xuống có lúc chỉ còn 27kg. Có những thời điểm chị nghĩ đến việc dừng điều trị, nhưng gia đình vẫn ở bên động viên mỗi ngày.
Với sự hỗ trợ tài chính từ cộng đồng cùng đội ngũ y bác sĩ tại Khoa Ung bướu – Bệnh viện Đại học Y, chị đã hoàn thành 8 lần truyền và 25 buổi xạ trị, sức khỏe dần ổn định.
Cũng trong những ngày nằm viện, lượng rác thải nhựa bị bỏ lại mỗi ngày khiến chị nghĩ về mối liên hệ giữa môi trường ô nhiễm và sức khỏe của chính mình. Chị bắt đầu lăn xe đi xin những chiếc cốc trà sữa, ống hút bị vứt bỏ để tái chế thành lọ hoa, tặng lại cho các bệnh nhân cùng phòng.
Sau khi xuất viện, chị cùng cộng sự thành lập Dự án hoa tái chế, sản xuất hoa từ rác thải nhựa để tạo sinh kế và góp phần bảo vệ môi trường. Sáu buổi workshop đã được tổ chức cho người khuyết tật và trẻ ung thư, lồng ghép hướng dẫn phân loại rác tại nguồn, và cái tên “Nhung rác” cũng ra đời từ đó.
“Nhiều người hay nói tôi đang điều trị thì làm ít thôi không mệt mà không làm thì bứt dứt không chịu được. Giờ cũng chẳng biết sống được bao nhiêu nên mỗi ngày sống mình phải trân trọng và sống hết mình ngày đó”, chị Nhung nói.
Nguyễn Nhàn (tổng hợp)
