Dựng cọc tre “chống nắng” cho di tích cổ: Giải pháp tạm thời gây nhiều ý kiến trái chiều

Trước nắng nóng kéo dài, việc dựng cọc tre chống nắng di tích được triển khai nhằm bảo vệ hiện trạng, song cũng làm dấy lên tranh luận về tính thẩm mỹ và lâu dài.

Giải pháp tạm thời trước tác động thời tiết cực đoan

Đình làng Bái Sơn, xã Tống Sơn, tỉnh Thanh Hóa được công nhận là Di tích văn hóa cấp tỉnh vào năm 1996. Ngôi đình cổ này được xây dựng từ thời nhà Nguyễn (thế kỷ XIX). Đình có kết cấu hình chữ Đinh, gồm tiền đường 5 gian, 2 chái, bộ vì kèo theo kiểu chồng rường kẻ bẩy, hậu cung một gian. Hiện nay, ngôi đình cổ này đang xuống cấp nghiêm trọng, được người dân địa phương dùng cọc tre “chống nạng” để đề phòng nguy cơ đổ sập.

Trải qua thời gian, đình làng Bái Sơn hiện xuống cấp nghiêm trọng nhưng chưa được trùng tu, tôn tạo. Trong bối cảnh thời tiết nắng nóng gay gắt kéo dài, khu di tích cổ đã áp dụng biện pháp dựng cọc tre kết hợp mái che tạm để hạn chế tác động trực tiếp từ ánh nắng. Đây được xem là giải pháp tình thế khi nhiều hạng mục chưa có điều kiện đầu tư hệ thống bảo vệ kiên cố.

Việc sử dụng tre – một vật liệu truyền thống, sẵn có – giúp giảm chi phí, dễ thi công và linh hoạt trong lắp dựng. Tuy nhiên, phương án này chủ yếu mang tính ngắn hạn, nhằm “chống đỡ” trong thời gian chờ các dự án bảo tồn tổng thể được phê duyệt và triển khai. Một số chuyên gia bảo tồn cũng nhấn mạnh rằng, việc che chắn kịp thời có thể giúp kéo dài “tuổi thọ” của hiện trạng di tích, tránh những hư hại không thể phục hồi.

Tranh luận về thẩm mỹ và tính bền vững

Bên cạnh ý nghĩa bảo vệ cấp thiết, giải pháp cọc tre chống nắng di tích cũng gây ra nhiều ý kiến trái chiều trong dư luận. Một số ý kiến cho rằng việc dựng khung tre và mái che tạm có thể ảnh hưởng đến cảnh quan, làm giảm giá trị thẩm mỹ vốn có của di tích.

Ngoài ra, có lo ngại rằng các công trình tạm nếu kéo dài thời gian sử dụng có thể trở thành yếu tố “xâm lấn” không gian di sản, đặc biệt tại những địa điểm có giá trị lịch sử, văn hóa cao. Việc lựa chọn vật liệu và cách thức triển khai cần được cân nhắc kỹ lưỡng để tránh tác động tiêu cực lâu dài.

Tuy vậy, đại diện đơn vị quản lý di tích cho rằng đây là phương án cần thiết trong điều kiện hiện tại, khi nguồn lực đầu tư còn hạn chế. Mục tiêu ưu tiên vẫn là bảo vệ hiện trạng, hạn chế xuống cấp, trước khi có giải pháp đồng bộ hơn về lâu dài, vừa đảm bảo kỹ thuật vừa đáp ứng yêu cầu thẩm mỹ. Về lâu dài, các chuyên gia đề xuất cần sớm xây dựng phương án mái che chuyên dụng, sử dụng vật liệu bền vững hơn, hài hòa với cảnh quan và phù hợp tiêu chuẩn bảo tồn quốc tế.

Theo: Báo Dân trí