Lính đặc công 41 kg và chiến tích phá hủy 20 xe bọc thép ở Quảng Nam

Ông Lê Huy Xuân, người lính đặc công nặng 41 kg đã lập nên những chiến công lừng lẫy tại Quảng Nam – Đà Nẵng giữa năm tháng khói lửa vì nền độc lập dân tộc.

Lính đặc công Lê Huy Xuân và hành trình từ 41 kg đến chiến trường

Tại thôn Bà Khê xã Lương Tài tỉnh Bắc Ninh, ông Lê Huy Xuân vẫn giữ nguyên ký ức thời hoa lửa. Năm 1963 chàng thanh niên viết đơn tình nguyện nhập ngũ nhưng bị từ chối vì chỉ nặng 41 kg. Năm 1964, ông tiếp tục ứng tuyển và được chấp nhận. Đơn vị nhận định vóc dáng thấp bé của ông rất hợp với nhiệm vụ luồn lách của đặc công. Chính vóc dáng nhỏ bé ấy đã giúp ông trở thành một chiến sĩ đặc công tinh nhuệ sau này.,

Tháng 10.1964 ông cùng đồng đội hành quân vào Quảng Nam – Đà Nẵng sau 3 tháng huấn luyện. Ông thuộc đơn vị trinh sát đặc nhiệm B12 trực thuộc Bộ Tư lệnh Công binh. Tại đèo Hải Vân đơn vị 120 người chia làm hai ngả. Ông Xuân về vùng Điện Bàn Duy Xuyên, Đại Lộc. Những nơi này được mệnh danh là “vùng đất chết” bởi bom đạn đối phương trút xuống. Ông cùng đồng đội luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy trên từng chặng đường.

Là lính đặc công nước ông phải bí mật gài mìn phá các tuyến giao thông trọng yếu. Những người lính ngâm mình hàng giờ dưới nước lạnh trong đêm đen để áp sát chân cầu. Một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến họ hy sinh mãi mãi dưới lòng sông. Ngày 25.2.1965 ông cùng đồng đội đánh sập cầu Cao Lâu trên Quốc lộ 1. Trận đánh làm tê liệt giao thông địch nhiều ngày, ông tiếp tục phá cầu Bình Long, Thượng Đức đầy mưu trí.

Những mất mát đau thương và ký ức về đồng đội ở Trường Sơn

Đặc công Lê Huy Xuân đã phá hủy thành công hơn 20 xe bọc thép của đối phương. Ông trực tiếp tiêu diệt gần 300 lính, riêng một trận đã hạ 152 lính và 10 xe. Ông nhận Huân chương Chiến công hạng nhì và hai hạng ba. Ông là Chiến sĩ thi đua tỉnh năm 1965-1966 và Quân khu 5 năm 1967-1968. Dấu ấn sâu đậm nhất là những lần da thịt đối đầu với sắt thép. Sau mỗi trận đánh ông đều được tặng bằng khen ghi nhận.

Cái giá của hòa bình là sự hy sinh to lớn trên dãy Trường Sơn hùng vĩ. Đại đội hơn 100 người vào Nam, nhưng ngày hòa bình chỉ còn khoảng 20 người. Thôn Bà Khê có 8 anh em cùng đi nhưng chỉ 3 người trở về. Ông Xuân mất một phần chân trái vì vấp mìn khi cõng đồng đội rút lui. Ông phải trải qua 3 lần cưa chân đau đớn vì xương chân cứ thế trồi ra. Nỗi đau ấy luôn thắt lại mỗi khi ông nhớ về đồng đội.

Cuối năm 1969 xe chở ông bị trúng bom tại Hang Đá, Quảng Bình khi đang ra Bắc. Bom đạn khiến 40 thương binh trên xe hy sinh gần hết, ông sống sót hiếm hoi. Trở về quê năm 1971 ông làm Tổ trưởng tự quản suốt 33 năm từ 1971 đến 2004. Dù mang thương tật hạng 3/4 ông vẫn luôn lạc quan. Ông mong lớp trẻ đừng bao giờ quên lịch sử và giá trị của độc lập tự do.

Theo: Báo Thanh Niên