Lợi thế trung gian của Pakistan trong hạ nhiệt căng thẳng Mỹ – Iran

Thông qua vai trò trung gian của Pakistan, Mỹ và Iran đã đạt thỏa thuận ngừng bắn. Islamabad đã khéo léo tận dụng mối quan hệ với Washington và sự tin tưởng từ phía Tehran để củng cố vị thế quốc tế.

Động lực từ an ninh biên giới và áp lực kinh tế

Islamabad có những lý do sống còn khi quyết định can thiệp sâu vào cuộc xung đột giữa Washington và Tehran. Với đường biên giới dài hơn 900 km tiếp giáp trực tiếp với Iran, Pakistan lo ngại sự bất ổn từ chiến sự sẽ lan sang lãnh thổ của mình, đặc biệt là tại vùng Balochistan đầy nhạy cảm. Bất kỳ sự leo thang quân sự nào cũng có thể trở thành mồi lửa đe dọa trực tiếp đến an ninh quốc gia và sự ổn định nội bộ mà Pakistan đang nỗ lực duy trì. Pakistan không thể không quan ngại sâu sắc về khả năng mất an ninh và ổn định bởi chiến sự ở Iran lan sang Pakistan.

Bên cạnh đó, nền kinh tế Pakistan đứng trước rủi ro cực lớn do phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nguồn năng lượng nhập khẩu. Hiện tại, quốc gia này phải nhập khẩu gần 100% dầu lửa và khí đốt từ các quốc gia vùng Vịnh mà chiến sự đang làm chuỗi cung ứng gián đoạn rõ rệt. Việc thúc đẩy hòa bình không chỉ là nghĩa vụ ngoại giao mà còn là chiến lược giảm thiểu tổn hại cho nền kinh tế quốc gia khi tránh được những vạ lây từ cuộc xung đột.

Xung đột càng sớm kết thúc thì mức độ tổn hại đối với Pakistan càng giảm thiểu. Sự hiện diện tích cực này giúp Pakistan vượt mặt nhiều đối thủ khu vực như Ấn Độ để khẳng định vị thế dẫn đầu trong các nỗ lực hòa giải hiện nay. Vai trò này sẽ được gia tăng nếu như cuộc đàm phán tới đây ở thủ đô Islamabad đưa lại kết quả cụ thể.

Sự hội tụ niềm tin từ cả Washington và Tehran

Lợi thế nổi bật của Pakistan chính là khả năng dung hòa lợi ích và đạt được sự chấp thuận từ cả hai phía Mỹ và Iran. Tổng thống Donald Trump duy trì mối quan hệ cá nhân mật thiết từ nhiều năm nay với Thủ tướng Shehbaz Sharif và Tư lệnh quân đội Asim Munir. Phía Mỹ tin tưởng rằng, do sự phụ thuộc lớn về kinh tế và quân sự vào Washington, Islamabad sẽ không có những hành động gây phương hại đến lợi ích của Hoa Kỳ. Cách tiếp cận thực dụng này giúp Pakistan trở thành cầu nối lý tưởng trong mắt Nhà Trắng. Lợi thế của Pakistan là dễ được Mỹ chấp nhận hơn những đối tác khác.

Đồng thời, Tehran cũng coi Islamabad là đối tác đáng tin cậy nhờ sự gắn kết truyền thống giữa hai quốc gia láng giềng. Pakistan giữ thái độ trung lập trong các xung đột giữa Iran với Mỹ và Israel, đồng thời không cho phép đặt căn cứ quân sự của Mỹ trên lãnh thổ mình. Sự hợp tác chặt chẽ của Pakistan với các cường quốc như Trung Quốc, Ả Rập Xê Út, Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ càng làm tăng thêm trọng lượng cho tiếng nói của họ.

Bằng cách tận dụng triệt để những lợi thế này, Pakistan đã chớp thời cơ để phất cờ trên vũ đài quốc tế. Nếu đàm phán tại Islamabad mang lại kết quả cụ thể, vị thế của quốc gia này sẽ được củng cố và gia tăng mạnh mẽ. Pakistan đã vượt mặt tất cả những quốc gia khác cho tới nay trong nỗ lực trung gian hòa giải giữa Mỹ và Iran.

Theo: Báo Thanh Niên