WASP-107b xuất hiện trong ảnh James Webb với dải khí helium khổng lồ thoát khỏi bề mặt. Hiện tượng tạo hình ảnh hành tinh như đang tự hủy lớp khí của chính mình trong quỹ đạo hẹp. Đây được xem là dữ liệu rõ ràng nhất về quá trình bốc hơi khí ở một hành tinh siêu phồng.
- Mở lối đi từ tình làng nghĩa xóm ở Hà Tĩnh
- Thương Tín qua đời
- Cá măng sông Đà: Loài “quái ngư” mang sức mạnh dữ dội
Hành tinh siêu phồng và cấu trúc dị thường

WASP-107b có kích thước gần bằng Sao Mộc nhưng khối lượng chỉ bằng một phần nhỏ. Mật độ thấp khiến hành tinh được xếp vào nhóm “siêu phồng”. Quỹ đạo gần sao chủ làm nhiệt độ tăng mạnh. Lớp khí phía ngoài bị bức xạ đẩy đi liên tục. Cấu trúc này giúp hành tinh trở thành đối tượng lý tưởng để tìm hiểu quá trình mất khí.
Ảnh quan sát từ James Webb cho thấy hành tinh đang trải qua biến đổi mạnh. Dải khí helium thoát ra tạo thành “đuôi khí” dài gần mười lần bán kính hành tinh. Lượng khí lan sang cả hai phía khi hành tinh di chuyển quanh sao. Hình ảnh gợi cảm giác WASP-107b chạy theo lớp khí đang rời khỏi nó.
Dấu hiệu của một thảm họa khí quyển
Các nhà khoa học mô tả biến động này là dạng thảm họa khí quyển do năng lượng không ổn định. Bức xạ mạnh từ sao chủ làm mất cân bằng nhiệt. Lớp khí ngoài bị đẩy đi với tốc độ lớn. Hành tinh không thể giữ được cấu trúc vốn có. Đây là minh chứng rõ ràng cho quá trình khí quyển bị bốc hơi.
Phát hiện này giúp theo dõi hành tinh theo thời gian thực. Trước đây, các mô hình chỉ mô phỏng được một phần quá trình. Dữ liệu của James Webb cung cấp góc nhìn đầy đủ hơn. Nhờ đó, giới thiên văn học hiểu rõ hơn cơ chế khiến hành tinh tự hủy dần lớp bao khí.
Giá trị khoa học của phát hiện chấn động
Quá trình mất khí cho thấy hành tinh siêu phồng có thể thu nhỏ dần. Khi lớp khí bị tước, lõi đá hoặc lõi băng có thể lộ ra. Đây là yếu tố then chốt để giải thích mật độ thấp bất thường của nhiều hành tinh ngoài hệ Mặt Trời.
Nghiên cứu được công bố trên Nature Astronomy. Phát hiện mở ra hướng tiếp cận mới để khảo sát sự tiến hóa của nhóm hành tinh siêu nhẹ.
Theo: CafeF
