Những mảnh ký ức xưa

Những mảnh ký ức xưa hiện lên qua đêm trăng làng, con ngõ nhỏ, trò chơi tuổi thơ 7X, 8X và tình người quê mộc mạc, ấm áp.

Con ngõ nhỏ và những đêm hè mát rượi

Ngày ấy, làng quê hiện lên bình dị và xanh mát. Cây cối rợp bóng hai bên con ngõ đất nhỏ. Những hàng bàng, hàng đa đứng lặng im, như đã ở đó từ rất lâu. Mỗi chiều hè, gió từ cánh đồng thổi về, mang theo mùi lúa non dìu dịu. Hương lúa quyện vào không khí, lan khắp xóm làng;một mùi hương dịu ngọt trong gió.

Đêm xuống chậm rãi. Màn sương mỏng buông nhẹ như dải lụa trắng. Ánh trăng bàng bạc phủ lên mái nhà, bờ rào, ngọn tre cuối ngõ. Trăng không chói chang, chỉ đủ sáng để nhìn thấy nhau. Cả không gian trở nên mềm hơn, yên ả hơn.

Âm thanh làng quê vang lên rất khẽ. Tiếng ếch kêu uồm uộm từ những ao nhỏ. Tiếng dế gáy rả rích ven bờ cỏ. Tiếng côn trùng nỉ non suốt đêm dài. Mọi thanh âm hòa vào nhau, thành một nền nhạc quen thuộc của tuổi thơ.

Chỉ cần trăng lên, lũ trẻ đã không thể ngồi yên. Lòng háo hức, chân tay bồn chồn. Đêm hè khi ấy không chỉ mát, mà còn trong veo. Đó là lúc những mảnh ký ức xưa bắt đầu lặng lẽ hình thành, không ai hay biết.

Tiếng gọi râm ran và sân chơi đầu ngõ

Ngay đầu ngõ, tiếng gọi nhau vang lên rộn ràng.
“Ra chơi đi!”
“Nhanh lên!”
“Tập hợp ở sân nhà thằng Tuấn nhé!”

Tiếng đứa này truyền sang đứa khác. Âm thanh lan dọc từ đầu ngõ tới cuối xóm. Chỉ ít phút sau, cả khu phố nhỏ bừng tỉnh. Tiếng chân chạy lạch bạch trên nền đất. Tiếng cười lanh lảnh vang lên giữa đêm trăng. Tiếng nói ríu rít như chim vỡ tổ.

Sân chơi khi ấy chẳng cần rộng. Chỉ là khoảng đất trước nhà, hay bãi trống cạnh gốc đa. Dưới ánh trăng, gương mặt đứa nào cũng sáng lên. Không đứa nào để ý quần áo cũ hay dép mòn. Chúng tôi có nhau và những niềm vui khôn tả.

Trò chơi bắt đầu rất tự nhiên. Không ai phân công,không ai tranh cãi lâu. Tất cả đều hiểu luật từ trước. Mọi thứ diễn ra hồn nhiên và nhanh gọn. Tiếng cười hồn nhiên trong trẻo vang trong gió.

Trong khoảnh khắc ấy, cả xóm như trẻ lại. Người lớn ngồi trong nhà vẫn nghe thấy tiếng vui bên ngoài. Có khi còn mỉm cười theo. Những mảnh ký ức xưa không chỉ thuộc về trẻ con, mà còn in sâu trong lòng người lớn của một thời đã qua.

Những mảnh ký ức xưa – Cùng nhau đi học (Ảnh: Chụp màn hình/Internet)

Những mảnh ký ức xưa :Trò chơi tuổi thơ và tình người làng xóm

Nổi bật nhất là trò bịt mắt bắt dê. Một đứa được bịt khăn lên mắt. Bị xoay vài vòng cho chóng mặt. Rồi đứng giữa sân, tay giơ ra phía trước. Lũ còn lại chạy vòng quanh, trêu chọc không ngớt.
“Dê đâu, dê đâu?”

Tiếng cười vang rộn cả xóm nhỏ. Đứa bị bịt mắt quờ quạng trong không gian trăng sáng. Nó lắng nghe từng tiếng bước chân. Chỉ cần chạm trúng ai đó, vai trò lập tức đổi. Cuộc chơi lại tiếp tục, không có điểm dừng rõ ràng.

Những mảnh ký ức xưa- Trò chơi bịt mắt bắt dê (Ảnh: Chụp màn hình/Internet)

Chán trò này, chúng tôi chuyển sang trốn tìm. Một đứa úp mặt vào gốc cây, đếm thật to. Những đứa khác tản ra khắp nơi. Đó có thể là bụi chuối sau nhà. Có thể là gốc mít già. Có khi chỉ là một góc tối mà trăng chưa kịp chạm tới.

Tiếng chân chạy khe khẽ. Tiếng thở gấp vì hồi hộp. Rồi tiếng reo vang lên khi ai đó bị phát hiện. Mọi cảm xúc đều rất thật. Không có màn hình,không có thiết bị điện tử. Chỉ có niềm vui giản đơn và trọn vẹn.

Cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn. Điện không sáng khắp nơi, đồ chơi hiếm hoi. Quần áo chắp vá. Nhưng tình người thì đủ đầy. Hàng xóm gần gũi như người thân. Có món gì ngon cũng mang sang chia sẻ.

Trẻ con lớn lên cùng nhau. Cùng chơi, cùng cười, cùng chia phần bánh nhỏ. Những buổi tối tràn tiếng cười đã nuôi dưỡng tâm hồn mỗi đứa trẻ. Để rồi khi lớn lên, chỉ cần nhớ lại, lòng đã thấy ùa về những niềm vui thơ ấu.

Những mảnh ký ức xưa ấy, dù thời gian trôi qua rất lâu, vẫn không hề phai nhạt. Đó là một thời nghèo khó, nhưng đẹp đẽ. Một thời sống chậm, sống gần. Và sống rất thật với nhau.