Giữa nhịp sống hiện đại, phụ nữ vùng cao vẫn giữ thói quen thêu thùa, may vá như một biểu tượng của sự khéo léo, đức nhẫn nại và tinh thần gìn giữ văn hóa dân tộc.
- Bắt nghi phạm giả làm người bán vé số cướp tiền, đâm hai người trọng thương
- ChatGPT kê đơn thuốc ‘chữa ho, nghẹt mũi’ và lời cảnh báo từ bác sĩ
- Sập giàn giáo công trình ở Hải Phòng, hai người tử vong
Nét duyên trong từng đường kim mũi chỉ
Trên các triền núi phía Bắc, nơi mây phủ quanh năm, hình ảnh người phụ nữ ngồi bên khung vải, đôi tay thoăn thoắt đưa kim, đã trở thành nét quen thuộc. Mỗi mũi chỉ không chỉ tạo nên họa tiết đẹp mắt, mà còn chứa đựng tình yêu lao động và tinh thần bền bỉ của họ.
Ở các bản làng vùng cao, khi mùa gặt kết thúc, nương rẫy tạm nghỉ, là lúc phụ nữ lại quây quần bên hiên nhà, vừa thêu thùa vừa trò chuyện. Người sửa lại chiếc áo sờn vai, người tỉ mẩn thêu chiếc khăn cho ngày hội. Giữa mây núi mờ sương, ánh mắt họ sáng lên trong nắng chiều, tạo nên bức tranh vùng cao bình dị mà ấm áp.

Ngay từ nhỏ, các cô gái Tày, Nùng, Dao, Mông đã quen với kim chỉ. Họ học từ mẹ, từ bà – không qua trường lớp, mà bằng kiên nhẫn và thương yêu. “Con gái vùng này mà không biết cầm kim, cầm chỉ thì sau này vất vả lắm,” bà Triệu Thị Nhung, xã Kim Đồng chia sẻ. “Tầm mười tuổi, tôi đã học khâu áo, thêu khăn. Mỗi đường kim phải đều, phải khéo, không được ẩu. Thêu cũng là cách gửi gắm tình cảm đến người thân.”
Giữ nghề từ tình yêu và nếp sống
Ở Cao Bằng, mỗi dân tộc có một phong cách riêng. Người Tày chuộng sắc chàm, trắng, đen – giản dị mà tinh tế. Người Nùng thích hoa văn hình bông lúa, cánh bướm – biểu tượng của mùa màng no đủ. Người Dao đỏ nổi bật với chỉ đỏ rực rỡ, tượng trưng cho lửa và tình yêu bền bỉ. Còn người Mông ưa hoa văn xoắn ốc, sắc chỉ sặc sỡ như kể chuyện về niềm vui sống.
Dù khác nhau về màu sắc, tất cả đều có điểm chung – họ thêu bằng tấm lòng. Thêu để giữ hồn bản, giữ ký ức, giữ sự bình yên của núi rừng.
Khi gió lạnh ùa về, mưa giăng khắp núi, hiên nhà vùng cao vẫn ấm lạ thường. Bà, mẹ và con gái cùng ngồi thêu, cùng chuyện trò. Không giáo trình, không trường lớp, nhưng nghề vẫn được truyền qua từng thế hệ.
Mỗi mũi chỉ là một sợi ký ức – vừa làm đẹp, vừa gắn kết. Đó chính là giá trị khiến thêu thùa vùng cao vẫn sống mãi giữa thời hiện đại.
Theo: Cao Bằng
