Ngưỡng chịu thuế cần dựa trên lợi nhuận thực tế

Nhiều chuyên gia cho rằng không thể chỉ dựa vào doanh thu để quyết định hộ kinh doanh phải nộp thuế, bởi lợi nhuận ròng mới phản ánh đúng khả năng nộp thuế.

Ngưỡng chịu thuế dựa trên doanh thu gây sai lệch thực tế

Hộ kinh doanh khác doanh nghiệp ở cấu trúc hoạt động. Họ là mô hình lao động gia đình với nhiều thành viên cùng tham gia, chi phí sinh hoạt và chi phí sản xuất đan xen, khó tách bạch. Doanh thu cao không đồng nghĩa với lợi nhuận cao. Một hộ bán ăn sáng có thể đạt doanh thu vài chục triệu mỗi tháng nhưng lợi nhuận ròng lại rất thấp.

Chuyên gia Nguyễn Quang Huy nhận định nếu chỉ dựa vào doanh thu để đánh thuế sẽ khiến nhiều hộ có lợi nhuận thấp chịu nghĩa vụ thuế nặng nề, làm giảm động lực kinh doanh và ảnh hưởng sinh kế.

Ngưỡng chịu thuế cần tính theo thu nhập bình quân của lao động trong hộ

Theo ông Huy, cơ quan thuế cần xây dựng công thức mới:

  • Xác định doanh thu thực tế.
  • Khấu trừ chi phí hợp lý.
  • Tính lợi nhuận ròng.
  • Chia lợi nhuận cho số lao động thực tế trong hộ.

Nếu thu nhập bình quân đầu người thấp hơn mức khởi điểm chịu thuế thu nhập cá nhân thì hộ không nên nộp thuế. Cách tiếp cận này đảm bảo tính công bằng với người làm công ăn lương và phù hợp với bản chất “đánh thuế theo khả năng nộp thuế”.

Ngưỡng chịu thuế cần phân theo ngành nghề và vùng miền

Ngưỡng chịu thuế cần dựa trên lợi nhuận thực tế
Tiểu thương kinh doanh tại chợ Bến Thành (Ảnh: VnExpress)

Biên lợi nhuận giữa các lĩnh vực khác nhau rất lớn.

  • Thương mại – đại lý lãi 3–8%.
  • F&B lãi 8–15% nhưng chi phí đầu vào cao.
  • Dịch vụ cá thể sống nhờ công lao động.
  • Ngành nghề chuyên môn có lợi nhuận cao nhưng không ổn định.

Do đó, một ngưỡng doanh thu áp dụng chung có thể bất hợp lý. Các chuyên gia cho rằng chính sách mới cần phân nhóm ngành và quy định ngưỡng phù hợp từng lĩnh vực. Bên cạnh đó, yếu tố vùng miền cũng phải được tính đến bởi chi phí sinh hoạt giữa Hà Nội – TP HCM và các tỉnh miền núi chênh lệch đáng kể.

Theo: VnExpress