Nhật ký người mẹ: Con học lại ý nghĩa của việc học, mẹ học lại cách làm mẹ

Từ áp lực thành tích đến niềm vui học tập, câu chuyện người mẹ học lại cách làm mẹ để con tìm về ý nghĩa thật của việc học và giá trị làm người.

Tôi viết những dòng này khi con đã ngủ say. Hơi thở con đều và nhẹ, khác hẳn những đêm dài trước kia khi con trằn trọc mãi không yên. Căn phòng giờ đây yên bình hơn rất nhiều. Đã có quãng thời gian con thường mất ngủ, ôm bụng vì đau dạ dày, sáng thức dậy với gương mặt mệt mỏi bởi những lo lắng học hành không dứt. Chỉ đến khi nhìn con dần nhẹ nhõm trở lại, tôi mới nhận ra rằng hành trình con tìm lại ý nghĩa của việc học cũng chính là hành trình tôi buộc phải quay về, nhìn lại cách mình đã từng làm mẹ.

ý nghĩa của việc học
Con gái luôn bị đau dạ dày vì áp lực trong học tập (Ảnh: Khai Mở)

Khi thành tích trở thành thước đo giá trị

Có một thời gian dài, tôi tin rằng học tập là con đường duy nhất để con đứng vững trong đời. Tôi tin điều đó rất thật. Tôi lớn lên trong những lời dặn quen thuộc: phải học giỏi mới có tương lai, phải hơn người khác mới không thua thiệt. Khi làm mẹ, tôi mang nguyên vẹn niềm tin ấy đặt vào con. Tôi không ép con học bằng roi vọt, nhưng tôi ép con bằng kỳ vọng. Tôi không quát mắng, nhưng vô tình tạo ra một không gian nơi con luôn phải cố gắng chứng minh mình đang đi đúng hướng.

Những ngày đầu, con học rất chăm. Con đặt nhiều kỳ vọng vào bản thân, và tôi từng yên tâm khi thấy con đạt kết quả tốt. Mỗi lần có điểm cao, con vui hẳn lên, ánh mắt sáng như vừa hoàn thành một điều gì rất quan trọng. Nhưng niềm vui ấy mong manh. Chỉ cần kết quả không như mong đợi, con lặng đi, thu mình lại, buồn tủi theo cách rất riêng. Mọi cảm xúc của con dường như bị dẫn dắt bởi những con số trên bài kiểm tra.

Tôi cũng nhận ra, trong những câu chuyện hằng ngày, con thường nhắc đến các bạn học giỏi với ánh mắt ngưỡng mộ, còn những bạn học chưa tốt thì được nói đến bằng sự so sánh rất vô thức. Khi ấy, tôi chợt hiểu, con đang nhìn thế giới học đường bằng thước đo thành tích, và chính con cũng đang tự đặt mình lên chiếc thước đo ấy.

ý nghĩa của việc học
Con bị dẫn dắc cảm xúc qua điểm số (Ảnh: Khai Mở)

Cú ngã 0,3 điểm và sự tỉnh thức của người mẹ

Rồi một buổi tối, con nói với tôi rằng con sợ đi học. Không phải sợ thầy cô, cũng không phải sợ bạn bè, mà là sợ mình không đủ giỏi. Tôi ngồi yên nghe con nói, và lần đầu tiên không biết phải đáp lại thế nào. Trong ánh mắt con không có sự chống đối, chỉ có một nỗi bất an mỏng manh, như thể con đang đứng trên một chiếc cầu quá hẹp.

Kỳ thi vào trường chuyên của tỉnh đến sau đó không lâu. Con trượt, chỉ thiếu đúng 0,3 điểm. Một con số rất nhỏ, nhưng với con là cả một thế giới sụp xuống. Con mất thăng bằng, lặng lẽ, chống chếnh, như không biết mình đã sai ở đâu. Con đau vì kết quả khó chấp nhận. Còn tôi đau vì nhận ra rằng sự sụp đổ của con đang phản chiếu chính sự bất ổn trong cách tôi từng dạy con nhìn nhận việc học và giá trị bản thân. Con đã đánh đồng kết quả học tập với việc chứng minh mình là ai. Với con lúc ấy, học không còn là hành trình chinh phục tri thức. Mà là một cuộc kiểm định liên tục xem mình có “đủ tốt” hay không.

Tôi chợt nhớ đến tinh thần người xưa, nơi việc học chưa bao giờ là một cuộc chạy đua. Mà là con đường khai mở trí tuệ và giữ cho lòng người được an ổn. Khổng Tử từng nói rằng biết chưa đủ, phải yêu việc học. Và cao hơn nữa là tìm được niềm vui trong học tập. Mạnh Tử lại nhấn mạnh rằng học cốt để dưỡng tâm, bởi nếu lòng người bất an. Tri thức dù nhiều cũng chỉ làm nặng thêm gánh lo âu. Nghĩ đến đó, tôi hiểu ra: vấn đề không nằm ở chỗ con học chưa đủ. Mà ở chỗ tôi đã vô tình biến con đường học tập thành nơi con phải chứng minh giá trị của mình.

Học lại cách học, từ sự an yên

Từ khoảnh khắc ấy, tôi biết mình không thể chỉ thay đổi suy nghĩ mà không thay đổi cách sống cùng con. Tôi thôi hỏi con được bao nhiêu điểm, mà hỏi con đã hiểu được điều gì. Khi con làm sai, tôi không vội sửa. Mà ngồi lại để con tự nói ra vì sao mình chưa hiểu. Tôi tập lắng nghe nhiều hơn, nói ít hơn. Tôi cũng thôi so sánh con với người khác, và quan trọng hơn, thôi để con tự so sánh mình với những chuẩn mực hơn thua mà tôi từng vô tình đặt ra.

Tôi nói với con: “Mẹ không cần con học để hơn ai cả, mẹ chỉ mong con học để hiểu. Để mỗi ngày thấy tri thức có những điều đẹp đẽ đáng khám phá. Việc học không phải là để chứng minh con là ai. Mà là để con dần trở thành người con muốn trở thành “

Dù vậy, con không thể thay đổi ngay. Những năm đầu cấp ba, con bước vào môi trường mới với nhiều kỳ vọng còn dang dở. Rồi một chuỗi kết quả không như mong muốn liên tiếp đến. Không quá tệ, nhưng đủ để con mệt. Có những buổi tối con ngồi rất lâu trước bàn học mà không mở sách, chỉ thở dài. Con nói con kiệt sức, không phải vì học khó. Mà vì lúc nào cũng phải tự nhắc mình cố thêm một chút nữa.

Chính trong những ngày chông chênh ấy, con bắt đầu nhớ đến những lời tôi từng nói. Không phải để bám víu, mà để thử tin. Con hạ nhẹ tâm xuống, chấp nhận rằng mình có thể chưa giỏi ngay. Có thể chậm hơn người khác một nhịp, và cho phép mình nghỉ ngơi khi mệt. Có một ngày, con ngồi cạnh tôi, rất tự nhiên nói: “Mẹ ơi, giờ con lại mong bài làm của mình có nhiều lỗi sai hơn một chút. Vì có sai thì con mới biết mình đang hiểu sai chỗ nào.” Con bảo, bây giờ con không còn sợ sai như trước nữa. Con trân trọng cả những chỗ mình làm chưa đúng, vì nhờ vậy con biết mình đang ở đâu.

Từ đó, việc học của con đổi khác. Con vẫn cố gắng, nhưng không còn gồng. Con học để hiểu, chứ không còn học để chứng minh mình là ai.

ý nghĩa của việc học
Vào năm học cấp 3 con tiếp tục gặp những cú sốc trong học tập (Ảnh: Khai Mở)

Học để làm người

Khi con hiểu đúng về việc học, con cũng thay đổi cách nhìn người khác. Con không còn nói về bạn bè bằng điểm số. Con kể rằng có bạn học chậm nhưng rất kiên nhẫn. Có bạn không giỏi toán nhưng viết văn rất hay. Con nói những điều ấy bằng giọng bình thản, không hơn thua. Tôi biết con đang học được một điều mà sách vở không dạy: sự bao dung trong nhận thức.

Việc học với con trở thành niềm vui lặng lẽ. Con không còn sợ kết quả. Con nói rằng kết quả chỉ giúp con biết mình đã hiểu tới đâu. Nghe con nói như vậy, tôi hiểu rằng hành trình trưởng thành của con không thể tách rời hành trình trưởng thành của cha mẹ. Nếu tôi không học lại cách làm mẹ, con sẽ không đủ dũng cảm học lại cách nhìn chính mình.

Tôi viết những dòng cuối này khi con đã chìm vào một giấc mơ đẹp. Và tôi hiểu rằng, những giá trị đạo đức mà người xưa để lại chưa bao giờ cũ. Chỉ là chúng ta đã đi quá nhanh, đến mức quên mất phải quay về. Khi con học cách an yên trước khi học cho giỏi, khi con biết yêu thương chính mình trước khi chứng minh điều gì đó với thế giới. Tôi biết con đang bước lại trên con đường học để làm người.

Và tôi hiểu ra rằng, khi một đứa trẻ được học để làm người, thì chính cha mẹ cũng đang học cách trở thành người lớn đúng nghĩa.