Người phụ nữ chinh phục Mont Blanc vào năm 1838 đã làm điều mà xã hội thế kỷ XIX cho là phi lý, khi tự mình bước lên đỉnh núi cao nhất châu Âu, không cần sự trợ giúp thể lực từ nam giới.
- Người đàn ông Taured và bí ẩn về quốc gia không tồn tại
- Cách nấu phở gà ngon tại nhà cho bữa sáng chuẩn vị Việt
- Mỹ lên dây cót sáp nhập Greenland, Đan Mạch đối mặt “thời khắc định mệnh”
Bước chân bình thản trên sườn băng giá
Năm 1838, trên sườn băng giá của Mont Blanc, nơi không khí loãng khiến từng nhịp thở trở nên nặng nề, một người phụ nữ tiến lên với sự điềm tĩnh hiếm thấy. Trên vai bà là hành trang gồm rượu vang, gà quay và một con bồ câu đưa thư. Người phụ nữ ấy là Henriette d’Angeville.
Ở thời điểm đó, leo núi cao vẫn được xem là lãnh địa tuyệt đối của đàn ông. Phụ nữ, nếu có mặt, thường chỉ tham gia một phần hành trình hoặc phải được khiêng kéo ở những đoạn cuối. Ý nghĩ một người phụ nữ tự mình chinh phục Mont Blanc bị xem là hoang tưởng.
Henriette d’Angeville không nghĩ vậy. Bà chuẩn bị cho chuyến đi trong nhiều năm, rèn luyện thể lực, học kỹ năng leo đá và thích nghi dần với môi trường khắc nghiệt. Cuộc leo núi không xuất phát từ bốc đồng, mà từ một quyết tâm được cân nhắc kỹ lưỡng.
Khi Henriette đặt chân lên sườn núi, từng bước đi đều chậm rãi nhưng chắc chắn. Bà không tìm cách vượt lên người khác, cũng không để mình bị cuốn theo nhịp gấp gáp. Trong không gian băng tuyết ấy, sự kiên định trở thành lợi thế lớn nhất.Khẳng định một giá trị là người phụ nữ chinh phục Mont Blanc.
Định kiến bị bỏ lại phía sau độ cao
Khi đoàn xuất phát từ Chamonix, nhiều người đàn ông địa phương tỏ rõ sự hoài nghi. Họ cho rằng Henriette sẽ sớm bỏ cuộc. Thậm chí, có người còn đặt cược xem bà sẽ dừng lại ở độ cao nào. Định kiến về giới lúc bấy giờ ăn sâu đến mức thất bại của bà dường như đã được mặc định sẵn.
Thực tế trên sườn Mont Blanc diễn ra theo cách khác. Henriette leo tốt, đặc biệt là trên địa hình đá. Bà giữ nhịp thở đều, di chuyển linh hoạt và không tỏ ra kiệt sức. Những ánh nhìn nghi ngờ dần chuyển thành lặng im, rồi tôn trọng.

Khi cả đoàn chạm tới đỉnh núi cao hơn 4.800 mét, khoảnh khắc chiến thắng diễn ra trong im lặng và gió lạnh. Rượu sâm panh được mở để chúc mừng. Những con bồ câu đưa thư được thả bay xuống thung lũng, báo tin thành công.
Henriette được nhấc lên vai những người đàn ông đi cùng. Đó không phải cử chỉ xã giao, mà là sự công nhận. Một ghi chép đương thời cho biết các hướng dẫn viên đã nâng bà lên khỏi mặt băng để bà “cao hơn bất kỳ người đàn ông nào từng đứng ở đây trước đó”. Trên đỉnh Mont Blanc, giới hạn lần đầu tiên không còn được xác định bởi giới tính.
Di sản lặng lẽ vượt khỏi một đỉnh núi
Trang phục của Henriette d’Angeville ngày nay mang giá trị vừa lịch sử, vừa biểu tượng. Khi chưa tồn tại khái niệm đồ leo núi cho phụ nữ, bà tự thiết kế toàn bộ y phục tại nhà. Bên trong là quần knicker, bị coi là tai tiếng vào thế kỷ XIX, được che kín bằng corset. Bên ngoài là váy dài, áo dày, găng tay và mũ rộng vành.
Bộ trang phục ấy cho thấy người phụ nữ chinh phục Mont Blanc không leo núi để phủ nhận nữ tính. Bà chứng minh rằng nữ tính và ý chí mạnh mẽ có thể song hành. Sự hiện diện của bà trên đỉnh núi không nhằm gây sốc, mà để khẳng định năng lực con người.
Những vật dụng mang theo cũng mang ý nghĩa riêng. Rượu vang và gà quay là nguồn năng lượng và tinh thần cho cả đoàn. Con bồ câu đưa thư là phương tiện thông báo, nhưng cũng là biểu tượng cho mong muốn lưu dấu một cột mốc lịch sử.

Di sản của Henriette d’Angeville không nằm ở số chai rượu hay hành trang nặng nề. Nó nằm ở không gian tinh thần bà mở ra cho lịch sử thám hiểm. Sau năm 1838, Mont Blanc không còn là biểu tượng độc quyền của nam giới, mà trở thành minh chứng cho sức mạnh của ý chí.
Ngày nay , sự lan toả năng lượng tích cực của Henriette có lẽ vẫn còn là một biểu tượng. Lan toả những điều tích cực và tốt đẹp, những giá trị nhân văn còn là trách nhiệm của mỗi người trong thời đại số. Có lẽ những điều mà chúng ta lan toả, thế nào đó đều lưu lại trong ký ức những người đọc. Có thể nó “ định hình “ một lối nghĩ , hay tạo thành một thói quen.Hơn nữa có thể hình thành một “ tính cách “do văn hoá đọc bám rễ vào. Vì vậy giá trị cốt lõi của văn hoá, giữa bộn bề những dòng tin loạn xạ bát nháo vẫn chói sáng như một phần của những Đức Tin. Đức tin mãnh liệt rằng đạo đức sẽ nâng cao trở lại , nếu chúng ta giữ gìn văn hoá , lan toả những năng lượng tích cực…
