Ba mươi năm từ tiếng mâm vỡ đến sân thượng yên tĩnh lúc 9 giờ tối

Bà Tâm, người hàng xóm lâu năm ở Tân Dân (Chí Linh, Hải Dương), vẫn nhớ như in những buổi chiều đứng bên hiên nhà nghe tiếng “choảng” của kim loại dội mạnh xuống sân gạch phía nhà bên. Suốt nhiều năm, âm thanh ấy báo hiệu cho cảnh chiếc mâm cơm bị hất tung, hạt cơm trắng văng tung tóe lẫn trong đất cát. Chủ nhân của những bữa cơm dang dở đó là chị Nguyễn Thị Thúy, sinh năm 1972, người phụ nữ tần tảo ruộng đồng nhưng phải sống nhiều năm trong những trận đánh đập, chửi bới của người chồng nóng nảy. Câu hỏi day dứt suốt ba mươi năm ấy không phải làm sao để rời bỏ, mà là làm sao một người phụ nữ có thể vừa gánh vác gia đình, vừa chịu đựng cơn đau âm ỉ trong cơ thể, để rồi một ngày chính người từng gây ra nỗi đau ấy lại ngồi xuống học cách sống nhẹ nhàng cùng chị.

Tiếng mâm vỡ và những đứa trẻ “len lét” ở Tân Dân

Trong ngôi nhà nhỏ ở Tân Dân, chiếc mâm đồng và nồi cơm điện không còn giữ được hình dạng ban đầu. Chúng đầy những vết móp sâu, “méo sẹo hết” sau nhiều lần bị hất xuống sân gạch. Chị Thúy kể, sau này khi mua được chiếc mâm mới, con chị đã mang bán sắt vụn ngay chiếc mâm cũ, vì chị không muốn mỗi lần dọn cơm lại nhìn thấy những vết lõm mà chị ví như “vết dao cứa vào lòng”. Anh con trai lớn của chị vẫn nhớ những bữa cơm bị hất tung ra sân, mấy mẹ con chỉ biết nhìn nhau rồi “chan nước mắt” nhịn đói. “Cứ thấy cảnh bố nổi nóng lên là len lét bảo nhau không được nói gì. Chúng cháu nghĩ thương mẹ lắm,” người con kể lại, ví những năm tháng đó như “một vết xước” trong tâm trí.

Năm 1991, chị Thúy lập gia đình và sinh con đầu lòng năm 1992. Thời điểm đó, chồng chị mắc bệnh tiêu hóa mãn tính, thường xuyên đau bụng nên chỉ ở nhà bế con, còn mọi việc đồng áng nặng nhọc từ cày, bừa đến tưới tắm đều dồn lên vai chị. Có những buổi đi làm vất vả về, đón đợi chị chỉ là câu chửi từ chồng. Đỉnh điểm bộc phát vào một buổi chiều năm 1992, khi con trai chị mới hai tháng rưỡi tuổi. Trong lúc con ngủ, chị ngồi khâu vá quần áo, tã lót chuẩn bị cho con đi nhà trẻ. Chồng chị đang bế con thì bảo vợ xuống giục nồi cám lợn; vì chưa kịp làm ngay, người chồng đã vơ toàn bộ số quần áo, tã lót chị vừa khâu xong đem đốt sạch.

Sáng hôm sau, bà Ca, chị gái chị Thúy, xuống thăm em thì thấy cảnh hai mẹ con bế nhau, nước mắt chảy dài bên đống tro tàn. Bà lúi húi soạn lại trong đống vải cháy dở, cố tìm xem có tấm nào còn “giàu dĩ” (cháy sém) để giặt lại cho cháu mặc. “Thấy em khổ quá, chồng và gia đình nhà chồng chèn ép… tôi lo em không trụ vững được rồi bỏ về nhà ngoại, khổ các cháu, gia đình tan nát,” bà Ca nhớ lại. Nhiều lần sau những trận xô xát, chị Thúy từng có ý định “buông đời” để giải thoát, nhưng khi nhìn hai đứa con nhỏ, chị lại “chùi nước mắt” để sống tiếp, chọn cách im lặng, “ngậm ngùi” nuốt cay đắng vào trong để giữ lấy cái vỏ bọc gia đình cho các con.

Thân thể rệu rã sau những ca làm “thông” mười hai tiếng

Sự chịu đựng và lao lực kéo dài bắt đầu để lại dấu vết trên thân thể người đàn bà sinh năm 1972. Chị bắt đầu gặp những cơn tiền đình “quay cuồng hết chóng mặt”, hay đau đầu và xoang mũi. Các bác sĩ khi thăm khám cho biết lưng chị bị hỏng, chẩn đoán vôi hóa năm đốt sống lưng. Những trận “quăng mâm hất bát” thưa dần khi bước sang năm 1997, thời điểm đứa con thứ hai chào đời, nhưng sự yên ắng trong nhà không đồng nghĩa với việc gánh nặng trên vai chị vơi đi. Khi các con bước vào tuổi ăn học, chị rời hẳn việc đồng áng để vào xưởng khung nhôm, làm việc mười hai tiếng mỗi ngày, từ sáu giờ sáng đến sáu giờ tối, trong không gian đặc quánh tiếng máy cắt kim loại và bụi nhôm.

Có những lúc đang đứng bên máy, đầu óc chị bỗng quay cuồng, mọi vật trước mắt xoay tít vì chứng tiền đình. Những lúc ấy, chị chỉ biết bám chặt lấy cạnh bàn máy, đứng im cho cơn choáng váng qua đi rồi lại tiếp tục bưng bê những thanh nhôm nặng trịch, vì trong đầu luôn thường trực ý nghĩ phải cố làm để lấy tiền trang trải, trong khi chồng chị do bệnh mãn tính chỉ có thể ở nhà bế con và nhận cấy khoảng hai sao ruộng. Người quản lý xưởng nhôm, khi quan sát người đàn bà gầy gò làm việc trong tình trạng sức khỏe suy kiệt, đã nói trực tiếp với chị: “Em cũng chịu chị, không hiểu chị lấy đâu ra sức lực để làm công việc này.” Đáp lại, chị chỉ im lặng.

Sự phản kháng của cơ thể len lỏi vào cả những sinh hoạt nhỏ nhất tại nhà. Chị kể về những buổi sáng đứng chôn chân trong phòng, đôi tay run rẩy cố kéo ống quần lên nhưng không thể thực hiện nổi vì đốt sống lưng cứng đờ, mỗi cử động nhỏ đều đau buốt; những lúc ấy, cô con gái nhỏ phải lúi húi giúp mẹ mặc quần, dìu mẹ ngồi xuống để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Không chỉ xương khớp, chứng sơ thanh quản khiến giọng nói của chị trở nên khê đặc, khó nghe, khiến chồng con nhiều lần giật mình phản ứng: “Sao mày lại quát tao?” Thực tế chị không quát, chỉ là âm thanh phát ra không còn theo sự điều khiển của ý chí do thanh quản đã tổn thương.

Tình trạng đau đớn kéo dài khiến chị phải tìm đến bệnh viện quanh vùng. Chị vẫn nhớ rõ buổi khám hôm đó, khi bác sĩ cầm trên tay xấp hồ sơ bệnh án tập hợp hàng loạt vấn đề: tiền đình, xoang mũi, hỏng năm đốt sống lưng, sơ thanh quản và các bệnh về tiêu hóa. Nhìn người đàn bà gầy gò đứng trước mặt, bác sĩ thốt lên: “Úi giời ôi, nào cô thế này trông thế này thôi mà sao lại lắm bệnh thế này?”, rồi lúng túng hỏi: “Cô muốn chữa bệnh nào trước?” Chị chỉ biết nhờ bác sĩ ưu tiên chữa những gì nặng nhất để còn có sức đi làm. Đến năm 2020, tình hình tồi tệ đến mức chị không thể tiếp tục công việc ở xưởng nhôm hay ngoài đồng. Bà Ca vẫn nhớ như in hình ảnh em gái mình đứng run rẩy bên bờ ruộng giữa vụ mùa, muốn bước qua một bờ ngăn nước nhỏ chỉ cao hơn gang tay để vào cấy lúa nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất, đứng nhìn những người khác thoăn thoắt cấy hái mà bất lực.

Quyển sách trên sân thượng lúc 9 giờ tối

Năm 2021, nhịp sống của chị Thúy thu hẹp lại trong bốn bức tường khi con dâu đi làm ăn xa, để lại đứa cháu nội mới chín tháng rưỡi cho chị chăm sóc. Đó cũng là lúc bà Ca, người chị gái từng chứng kiến em mình bế con khóc bên đống quần áo cháy sém năm xưa, trở lại với một quyển sách và một chiếc kính lão. Trái với những phản ứng gắt gỏng trong quá khứ, người chồng khi thấy vợ có ý định tìm hiểu môn tập mới đã chủ động bảo: “Thế thì để ta đi ta lấy cho”, rồi trực tiếp đi lấy thêm tư liệu về cho chị. Những ngày đầu cầm sách, chị đối mặt với một trạng thái mà chị gọi là “lạ lùng”: cơn buồn ngủ ập đến nặng nề đến mức không thể cưỡng lại. “Không biết là làm sao mà lại đọc cái quyển sách, cứ cầm không hạ xuống thì lại không ngủ được, mà đọc sách cầm sách lên thì lại buồn ngủ,” chị nhớ lại.

Chị Nguyễn Thị Thúy ngồi luyện công trên sân thượng ngôi nhà tại phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng trong hành trình vượt qua bạo lực gia đình.
Chị Nguyễn Thị Thúy luyện công trên sân thượng ngôi nhà tại phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng vào buổi tối. (Ảnh: Khai Mở)

Ban ngày, chị tận dụng mọi khoảng trống khi cháu ngủ để vừa đọc sách, vừa học các bài động tác, chia nhỏ từng phần để thực hiện cho xong trong ngày, bất kể lúc nào dỗi dãi. Sau khoảng một năm kiên trì, từ chỗ “đọc được lúc không”, chị mới bắt đầu cảm thấy những dòng chữ thấm dần vào tâm trí, giấc ngủ cũng nhờ đó mà sâu hơn. Đúng chín giờ tối, khi làng xóm đã yên tĩnh và người chồng đã ôm cháu nội ngủ say dưới nhà, chị lẳng lặng cầm chiếc đài nhỏ và quyển sách đi lên sân thượng, ngồi một mình theo tiếng nhạc luyện công, cố quên đi những ký ức về chiếc mâm đồng méo sẹo hay đống tro tàn của ba mươi năm trước. Chị kể có lần sau khi tập xong, dù đang tỉnh táo nhưng khi nằm xuống nhắm mắt lại, chị nhìn thấy một hình ảnh như cái “bánh xe” đang quay ngay trên đầu mình. “Nhìn thấy cái chuyển pháp luân khi mở mắt ra thì lại không thấy nữa… Đúng là mình chưa ngủ mà làm sao lại cứ nhắm mắt vào lại nhìn thấy nhưng mở mắt ra thì lại không nhìn thấy gì,” chị nhớ lại sự ngạc nhiên lúc đó.

Sự chuyển biến hiện diện ngay trong những cuộc đối thoại thường ngày, qua sự thay đổi của giọng nói. Chị tự quan sát thấy giọng khê đặc do sơ thanh quản trước đây, thứ từng khiến chồng con giật mình phản ứng, nay đã trở nên trong trẻo hơn, không còn phải gồng mình để phát âm. Trong sinh hoạt, chị cảm thấy tâm oán hận vốn “rất đậm” đối với chồng và mẹ chồng bắt đầu vơi dần, tự nhắc mình về ba chữ Chân-Thiện-Nhẫn để nhường nhịn mỗi khi chồng nóng nảy. Với người mẹ chồng từng có những mâu thuẫn cũ, chị chọn cách chăm sóc chu đáo khi bà ốm đau; hiện nay đôi khi bà cũng ngồi lại nghe cùng con dâu. Về thể xác, chị mô tả thân thể mình trở nên “nhẹ nhàng”, không còn cần con gái hỗ trợ mặc quần như trước. Bà Ca cũng nhận xét em gái mình nay “làm không biết mệt”, lại xắn tay vào các việc đồng áng nặng nhọc như cuốc ruộng, cấy hái, bê bưng lúa đỗ mà không còn tình trạng đứng run rẩy bên bờ ruộng vì đau đớn như trước.

Chị Nguyễn Thị Thúy thu hoạch lạc trên cánh đồng ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng sau nhiều năm lao động và vượt qua bạo lực gia đình.
Chị Nguyễn Thị Thúy thu hoạch lạc trên cánh đồng tại phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng. (Ảnh: Khai Mở)

Bà Tâm, người hàng xóm từng mệt mỏi vì những trận cãi vã của nhà chị, giờ đây quan sát thấy: “Nhà đấy bây giờ không còn cãi vã nữa, chứ trước kia làm hàng xóm điếc tai… hai vợ chồng giờ rất gắn bó và chan hòa.” Bà thường thấy cảnh hai vợ chồng gọi nhau dậy sớm để cùng tập luyện. Các con của chị bày tỏ sự nhẹ nhõm khi chứng kiến bố mẹ không còn “bổ nhau”. Chị nhớ lời các con động viên: “Thôi thì cứ ở nhà trông cháu, bảo nhau tập là cứ không phải đi viện là chúng con sướng rồi.” Cuộc sống gia đình chị cứ thế trôi qua trong sự an hòa mới mẻ, cho đến năm 2025, khi trong một lần đi khám bệnh, người chồng, người đàn ông vốn là căn nguyên của những “cơn bão” trong nhà, nhận yêu cầu từ bác sĩ phải chuẩn bị lên bàn mổ vì ung thư tuyến giáp.

Người từng là “chủ tể” trong nhà học cách nói lời hối hận

Sau ca phẫu thuật năm 2025, suốt một năm ròng, sức khỏe của người đàn ông vốn là nỗi khiếp sợ của cả nhà trở nên yếu ớt lạ thường. Ông không còn đủ sức để quát tháo hay quăng quật, thay vào đó là những ngày dài tĩnh lặng quan sát sự thay đổi của người vợ ngay trong chính ngôi nhà mình. Trong khi chồng dưỡng bệnh dưới nhà, chị Thúy và bà Tâm hàng xóm vẫn duy trì lịch tập mỗi tối trên sân thượng. Đứng từ dưới nhìn lên, ông chứng kiến người vợ từng “hỏng hết từ đầu đến lưng” nay lại nhanh nhẹn, sắc mặt hồng hào và tâm tính an hòa. Sự tò mò xen lẫn e ngại thôi thúc ông tự mở các bài giảng trên vô tuyến để xem một mình.

Vợ chồng chị Nguyễn Thị Thúy cùng đọc sách tại nhà ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng sau hành trình vượt qua bạo lực gia đình.
Vợ chồng chị Nguyễn Thị Thúy cùng đọc sách tại nhà ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng. (Ảnh: Khai Mở)

Chính khoảnh khắc đối diện với những lời dạy về thiện lương và nhìn lại thân thể kiệt quệ của mình, người chồng mới thực sự chạm đến sự hối hận. Ông thừa nhận: “Lúc đó tôi rất nóng nảy, động tý là tôi không chịu được, đánh đập vợ, quăng mâm bát ra sân, đốt quần áo của vợ. Tôi không kiềm chế được bản tính của mình. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình thật sai để vợ phải chịu nhiều cay đắng.” Quyết định bước lên sân thượng tập cùng vợ là một thử thách tâm lý lớn với người đàn ông vốn coi mình là “chủ tể” trong nhà. Ông nhớ lại: “Lúc đầu tôi còn rất e ngại, khi học cũng rất ngại ngùng.” Nhưng hình ảnh người vợ kiên trì và lời động viên của bà Tâm đã giúp ông vượt qua sự tự ti để lần đầu tiên cầm quyển sách, đeo kính và ngồi xuống học cách “nhẫn” đi những nóng nảy đời thường.

Bữa cơm không còn tiếng mâm vỡ

Sự thay đổi của người chồng không đến từ những lời hứa hẹn mà hiện diện trong từng bữa cơm. Giờ đây, thay vì tiếng mâm bát vỡ là những lời nhắc nhở nhẹ nhàng để cùng nhau hoàn thiện. Do thói quen cũ, ông thi thoảng vẫn lỡ lời nói bậy, nói tục; những lúc ấy chị Thúy không còn uất ức im lặng mà cười nhắc: “Kìa, anh lại nói bậy rồi.”

Gia đình chị Nguyễn Thị Thúy quây quần trong bữa cơm tại nhà ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng sau hành trình vượt qua bạo lực gia đình.
Gia đình chị Nguyễn Thị Thúy dùng bữa cơm tại nhà ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng. (Ảnh: Khai Mở)

Ngược lại, vào những buổi chiều chị mải mê buôn chuyện điện thoại lề mề chưa chịu vào ăn cơm, ông lại thủng thỉnh giục: “Thôi, mẹ nó vào ăn cơm đi.” Thậm chí, khi đồng hồ điểm giờ tập luyện sáng sớm, thay vì tiếng chửi bới đánh thức vợ đi làm đồng như xưa, ông lại là người chủ động gọi: “Dậy sớm đi tập thôi.” Những lúc có bất đồng, thay vì bùng nổ bạo lực, hai vợ chồng tự bảo nhau ngồi xuống đọc sách để “tự bầu nhau sửa” cái tâm chưa tĩnh của mình.

Khoảng lặng bình yên ở Tân Dân

Chứng kiến sự hòa hợp này, những đứa con từng mang “vết xước” tâm lý vì bạo lực đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Chúng bảo nhau: “Chỉ cần bố mẹ bảo nhau tập, không phải đi viện là chúng con sướng rồi.” Sự nhẹ nhõm ấy còn lan sang cả người hàng xóm như bà Tâm, khi không còn phải nghe tiếng cãi vã “điếc tai” mỗi ngày, mà thay vào đó là cảnh hai vợ chồng già gắn bó, chan hòa. Ngay cả người mẹ chồng từng là nguồn cơn của nhiều oan ức, nay cũng lớn tuổi, đôi khi ngồi lại cùng con dâu trong một không gian không còn oán thán. Chị Thúy giờ đây chăm sóc bà chu đáo lúc ốm đau, coi đó là cách để thực hành Chân-Thiện-Nhẫn trong đời thực.

Ông bà cùng vui chơi với cháu tại nhà ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng, khép lại hành trình vượt qua bạo lực gia đình bằng cuộc sống bình yên.
Vợ chồng chị Nguyễn Thị Thúy cùng vui chơi với cháu tại ngôi nhà ở phường Lê Đại Hành, thành phố Hải Phòng. (Ảnh: Khai Mở)

Bài viết khép lại không bằng những triết lý xa vời, mà bằng hình ảnh thực tại ở Tân Dân: khi chín giờ tối đến, làng xóm đã yên vị, cặp đôi lại cùng nhau cầm đài và sách lên sân thượng. Giữa không gian yên tĩnh, họ ngồi bên nhau, tiếng nhạc luyện tập vang lên nhẹ nhàng, tan vào màn đêm vùng quê lúa, nơi bão giông thực sự đã dừng lại sau cánh cửa.

Xem thêm: