Ở tuổi 73, bà Nguyễn Thị Sinh [xã Vĩnh Thịnh, huyện Vĩnh Lộc (cũ), nay là xã Biện Thượng, tỉnh Thanh Hóa], vẫn giữ thói quen dậy sớm chăm sóc vườn tược. Nhưng mỗi khi nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc, ký ức về thời kỳ thân xác rã rời hơn 30 năm trước lại hiện về như một thước phim chậm. Đó là quãng thời gian bà quay cuồng trong vòng xoáy mưu sinh, từ cấy lúa, trồng hành tỏi, rau màu đến vụ thu hoạch thuốc lào. Khi đôi tay chưa kịp sạch bùn đất ruộng vườn, bà lại chuyển sang nghề hàng sáo, đi buôn gạo và giống nông sản theo mùa để lo cho chồng và hai con trai. Rồi một căn bệnh lạ ập đến, đẩy bà vào những đêm mất ngủ, sợ hãi bóng tối và cả một hành trình đi tìm lời giải kéo dài nhiều năm.

Ký ức nhai ngô sống và những chuyến xe hàng nặng trĩu
Những chuyến chợ cách nhà 30 km gắn liền với chiếc xe đạp cũ chất hàng cao quá đầu. Bà Sinh vẫn nhớ cảm giác đôi tay ghì chặt lái mỗi khi đẩy xe qua cầu phao ở bến đò Bồng bắc qua sông Mã. Có những hôm hàng nặng quá, chiếc cầu rung rinh theo nhịp sóng chỉ trực hất văng cả người và xe xuống sông, bà phải dỡ từng bao gạo bỏ lại trên bờ, chở một chuyến qua rồi lầm lũi quay lại chở nốt phần còn lại.
Cực nhọc nhất là những chuyến đi cùng chồng lên miền núi Thạch Tượng (huyện Thạch Thành) cách nhà 60 km để đổi thuốc lào lấy ngô của người dân tộc. Bà kể, có những ngày 2 giờ chiều giữa rừng sâu, bụng đói cồn cào nhưng không có hàng quán, bà bốc nắm ngô sống vừa đổi được, nhai vội vã để lấy sức tiếp tục chở hàng về xuôi. Những năm tháng ấy cứ nối tiếp nhau, cho đến khi cơ thể không còn chịu đựng nổi.
Bệnh lạ ập đến và hành trình tìm thầy thuốc
Lao lực triền miên khiến cơ thể bà bắt đầu “lên tiếng” bằng những cơn đau khớp, tê rần chân tay và những lần đầu óc choáng váng. Từ ngày cơn đau trở nên dồn dập, bà không còn ra đồng cấy hái hay đi những chuyến chợ xa, chiếc xe đạp thồ và bộ đòn cân hàng sáo bị xếp vào một góc hiên nhà, bám đầy bụi đất. Bà vẫn đi lại, vẫn cơm nước, dọn dẹp nhà cửa như thường, chỉ không còn kham nổi việc nặng. Gánh nặng chăn nuôi đàn vịt để giữ thu nhập cho gia đình dồn dần lên vai chồng bà, mỗi khi vợ phải nghỉ để đi tìm thầy thuốc.
Nhưng đáng sợ hơn cả những cơn đau khớp là chứng “ngủ mê” kỳ lạ. Bà Sinh mô tả, mỗi khi chìm vào giấc ngủ, một cảm giác tê dại chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, đẩy bà vào một không gian nặng nề, uất nghẹn. Bà vùng vẫy trong vô vọng, cố hét thật lớn để gọi người thân nhưng cổ họng chỉ phát ra được những tiếng “u ớ” đứt quãng. Chứng kiến vợ mình nằm bất động, chồng bà hốt hoảng kể lại: “Người cứ cứng đờ như đã chết rồi”. Ông không thức trắng đêm để canh vợ, nhưng hễ nghe tiếng “u ớ” của bà cất lên giữa khuya, ông lập tức bật dậy, dựng bà ngồi tựa vào vai mình, dùng đôi bàn tay thô ráp xoa bóp liên tục từ chân lên đầu thật lâu mới thấy bà hồi tỉnh.
Gia đình đã đưa bà đi gõ cửa nhiều nơi, kể cả các bệnh viện lớn như Việt Đức, nhưng sau nhiều lần thăm khám, các bác sĩ vẫn không tìm ra nguyên nhân. Sự mông lung về bệnh tật khiến bà Sinh rơi vào trạng thái sợ hãi mỗi khi bóng đêm buông xuống, bà lo rằng mình ngủ rồi sẽ không tỉnh lại nữa.
Giữa lúc bế tắc, nghe người ta mách về một thầy thuốc Nam giỏi ở tận Bãi Trành (huyện Như Xuân), bà Sinh lại khăn gói lên đường. Một mình bắt hai chặng xe khách vượt 170 km, rồi đi bộ thêm 4 km đường rừng, bà mới vào được nhà thầy thuốc. Lúc lấy được thuốc quay ra thì trời đã sập tối, chuyến xe cuối cùng đã rời bến. Bà Sinh nhớ lại cảm giác đứng giữa nơi hoang vu không người quen biết: “Tôi định đánh liều ngủ lại ở một gốc cây bên rừng hoặc một chỗ kín đáo nào đó để chờ trời sáng nhưng lại quá sợ bóng tối, sợ người xấu hãm hại và thú dữ”. Bà lê bước đi hỏi thăm, may mắn tìm được nhà một lái xe gần bến để xin tá túc. Dù bụng đói cồn cào sau một ngày dài nhưng khi chủ nhà mời cơm, bà chỉ lặng lẽ từ chối vì ngại làm phiền, rồi chấp nhận nhịn đói cả đêm bên bọc thuốc Nam vừa lấy được.
Mang được thuốc về nhà, bà kiên trì sắc uống theo đúng lời dặn của thầy. Nhưng suốt thời gian uống gần hết số thuốc đó, những cơn đau và chứng ngủ mê vẫn không hề thuyên giảm. Thay vào đó, một biểu hiện lạ xuất hiện, bụng bà mỗi ngày một to dần lên, căng cứng và nặng nề khiến việc đi lại càng thêm khó khăn. Chứng kiến cảnh mẹ mỗi ngày một tiều tụy với cái bụng to bất thường, con trai bà lo lắng khuyên: “Mẹ bỏ thuốc đi”. Bà đành dừng thuốc trong sự hoang mang, quay lại với những đêm mất ngủ chưa có lời giải.
Bước ngoặt từ lời rủ của người chị dâu
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn ngày qua ngày cho đến một buổi sáng cuối năm 2017, trước ngày giỗ mẹ bà, người chị dâu là giáo viên nghỉ hưu cùng xã đến thăm. Nhìn thấy tình trạng mệt mỏi của bà, người chị chậm rãi kể: “Tôi mới tập môn này thấy rất tốt. Cô có muốn khỏe không thì hãy đi tập với tôi”. Khi đó, ở địa phương mới chỉ có một mình người chị dâu theo tập môn này, nên sáng hôm sau, bà Sinh quyết định sang nhà chị để tập cùng, tìm hiểu về trải nghiệm mới mẻ ấy.

Bà bắt đầu làm quen với việc luyện năm bài công pháp và đọc cuốn sách về môn tu luyện Pháp Luân Công mà người chị dâu trao cho. Bà Sinh kể lại rằng chỉ sau vài ngày, tâm trí bà bắt đầu bị cuốn hút bởi những trang sách, đến mức “đến giờ mà chưa đi thì nhớ”. Tuy nhiên, thử thách thực sự đầu tiên xuất hiện dưới hình thức một cơn đau cũ, chứng đau mắt mãn tính. Theo lời bà Sinh, khi mới bước vào tập luyện được ít ngày, đôi mắt bỗng nhức nhối dữ dội hơn bình thường.
Khi bà định lấy lọ thuốc quen thuộc ra tra, người chị dâu nói: “Nếu cô đủ tín tâm thì không cần dùng thuốc, cứ học Pháp luyện công rồi sẽ tự khỏi. Còn nếu chưa đủ tín tâm thì cứ dùng thuốc”. Bà Sinh nhớ lại lúc đó đã quyết định cất lọ thuốc đi và không dùng đến nữa. Theo cảm nhận của bà, chỉ sau vài ngày kiên trì, đôi mắt không còn nhức mỏi mà đã trở lại trạng thái bình thường.
Sự thay đổi của bà Sinh không chỉ nằm trong cảm nhận cá nhân mà còn hiện hữu qua những quan sát của người thân. Chồng bà, người từng bao đêm phải bật dậy đỡ và xoa bóp cho vợ mỗi khi nghe tiếng “u ớ” giữa khuya, bắt đầu nhận ra những dấu hiệu khác lạ. Ông kể lại rằng mình bị thuyết phục hoàn toàn khi thấy vợ không còn tình trạng ngủ mê man, không tỉnh, phải xoa bóp mới hồi lại. Hình ảnh người vợ nằm cứng đờ như đã chết mỗi khi đêm xuống đã không còn lặp lại trong căn phòng ngủ của hai ông bà. Chứng kiến sự cải biến này, ông cũng quyết định bước vào tập luyện cùng vợ không lâu sau đó.
“Sửa mình” giữa những va chạm đời thường
Khi không còn phải dành phần lớn thời gian và tiền bạc cho các hiệu thuốc hay bệnh viện, bà Sinh quay trở lại với mảnh vườn phía sau nhà. Thay vì ngồi vịn cửa nhìn ra sân như trước, bà tự tay cuốc đất, trồng thêm rau màu và chăm sóc cây cối để tăng gia sản xuất. Trong giai đoạn này, các con bà đã lập gia đình, có công việc và kinh tế ổn định, giúp áp lực mưu sinh của hai ông bà giảm bớt.

Sự thay đổi trong đời sống còn thể hiện qua cách bà đối đãi với tiền bạc và các mối quan hệ xung quanh. Bà Sinh kể rằng bà sẵn lòng cho bạn bè, người thân vay mượn khi họ gặp khó khăn. Trong số đó có ba trường hợp nợ bà với tổng số tiền 67 triệu đồng, một người 30 triệu, một người 10 triệu và một người 27 triệu. Khi thấy hoàn cảnh của họ thực sự bế tắc, bà đã chủ động xóa nợ. “Họ đều rất vui và cảm ơn tôi, nói rằng sau này có điều kiện sẽ hoàn lại cho tôi, nhưng tôi nói là không cần phải làm thế”, bà Sinh nhớ lại lời mình đã nói với những người mắc nợ.
Dù cả hai vợ chồng cùng tu luyện, đời sống hằng ngày dưới một mái nhà vẫn không tránh khỏi những va chạm. Bà Sinh kể trước đây, mỗi lần mâu thuẫn xảy đến, chồng bà thường nổi nóng và buông ra những lời khó nghe. Tuy lúc đó bà không cãi lại, nhưng trong tâm vẫn đầy ấm ức, oán trách chồng và cảm thấy tủi thân vì bị đối xử bất công. Có những đêm, thay vì thức vì bệnh, bà lại nằm trằn trọc suốt đêm vì nỗi tức giận âm ỉ trong lòng.
Sau nhiều lần như vậy, bà bắt đầu thay đổi cách ứng xử dựa trên những gì mình đọc được trong sách. Thay vì giữ mãi sự oán trách, bà tập trung vào việc tìm lỗi của bản thân để sửa mỗi khi có va chạm xảy ra. Bà Sinh cho biết khi bà không còn đáp trả bằng sự ấm ức mà đối xử với chồng bằng sự bao dung, thái độ của ông cũng dần chuyển biến. Những cơn nóng nảy trong các bữa cơm hay những lần làm việc chung của hai ông bà dần bớt đi, nhường chỗ cho sự thấu hiểu.
Nhịp sống bình lặng giữa vườn tược và những giờ đọc sách cứ thế trôi đi cho đến năm 2021, khi gia đình bà quyết định khởi công xây dựng ngôi nhà mới để thay thế cho căn nhà cũ đã xuống cấp. Một biến cố bất ngờ xảy ra ngay tại công trường, thử thách niềm tin và sự bình thản mà bà Sinh dày công tạo dựng suốt mấy năm qua.
Những biến cố “thử lửa” trên công trường
Công trường ngổn ngang gạch đá, bao xi măng và những hố móng đào dở để lộ ra những đầu sắt thép nhô lên. Một buổi sáng, nghe tiếng cháu trai gọi nhờ việc trước khi đi học, bà Sinh vội vã chạy ra phía khu vực đang thi công. Trong lúc sơ ý, bà bước hụt chân, rơi thẳng xuống hốc sâu nằm giữa ranh giới hai ngôi nhà, nơi đầy đá hộc, bê tông vỡ và sắt thép móng nhà.
Bà Sinh lồm cồm bò dậy, phủi bụi đất bám trên quần áo. Bà cho biết lúc đó mình hoàn toàn không có vết trầy xước hay cảm giác đau đớn. Chứng kiến sự việc, chồng bà, ông Quý, chỉ nói một câu: “Bữa này mà bà không học Pháp thì bà tan rồi”.
Một thời gian sau, ngay tại công trường này, ông Quý cùng 4-5 người thợ khác đang khiêng một cột sắt nặng để dựng khung thì những người thợ bất ngờ tuột tay. Chiếc cột sắt đổ sập, đè nghiến lên vai ông. Bà Sinh mô tả sức nặng của ống sắt ấn xuống vai chồng tạo thành hai vết lằn sâu như đường cày. Tuy nhiên, ông Quý vẫn đứng vững và không gặp tổn thương xương khớp sau va chạm đó. Những người thợ chứng kiến sự việc đã thốt lên: “Pháp Luân Công, tốt thật”.
Nhịp sống an yên trong ngôi nhà mới
Đến cuối năm 2024, gia đình đón nhận tin vui khi người con dâu mang thai lần thứ hai sau 15 năm chờ đợi. Tuy nhiên, ca vượt cạn diễn ra với nhiều diễn biến bất ngờ. 11 giờ đêm, sản phụ bị vỡ ối đột ngột. Tại bệnh viện, suốt từ đêm cho đến 6 giờ sáng hôm sau, tình hình vẫn không tiến triển. Sau khi hội chẩn, các bác sĩ thông báo với gia đình rằng sản phụ không thể sinh thường được vì các cơ đã cứng, cần chuẩn bị can thiệp bằng phẫu thuật.

Nằm trên bàn đẻ, người con dâu nắm tay bà Sinh: “Mẹ ơi mổ thôi, con đau quá”. Bà Sinh động viên con cùng mình niệm chín chữ chân ngôn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. 7 giờ sáng, khi các bác sĩ bắt đầu chuẩn bị thủ tục đưa vào phòng mổ, bà Sinh đứng bên cạnh con. Khoảng 40 phút sau đó, người con dâu đã sinh con theo cách bình thường. Giây phút ôm đứa cháu nhỏ, bà Sinh nghe con dâu thốt lên: “Pháp Luân Công thật tốt”.
Hiện tại, trong ngôi nhà mới khang trang, nhịp sống của người phụ nữ 73 tuổi gắn liền với vườn tược và những giờ đọc sách. Các con bà tuy chưa bước vào tu luyện nhưng đều bày tỏ sự tôn kính và ủng hộ bố mẹ. Người con trai đi làm ăn xa, mỗi khi gọi điện về nhà, sau những câu chào hỏi, thường hỏi một câu quen thuộc: “Hôm nay bố mẹ đã học Pháp luyện công chưa?”.

Chiều muộn, bà Sinh quét dọn khoảng sân gạch mới, thỉnh thoảng dừng tay quan sát đứa cháu nhỏ đang lẫm chẫm tập đi bên hiên nhà. Bà ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh lối vào vườn, chậm rãi lật giở từng trang sách Đại Pháp, trong không gian yên tĩnh của vùng quê Vĩnh Thịnh.
Xem thêm:
- Chiếc đài cassette đeo trên lưng
- Mảnh đất nghèo và những cơn đau kéo dài hai mươi năm
- Phía sau chiếc ghế đóng riêng ở quê
