Mảnh đất nghèo và những cơn đau kéo dài hai mươi năm

Năm 1987, khi được bố mẹ cho ra ở riêng, căn nhà nhỏ của vợ chồng bà Bùi Thị Bích tại vùng quê miền núi huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa bắt đầu đối mặt với chuỗi ngày chật vật. Gánh nặng mưu sinh đổ dồn lên vai người chồng tần tảo khi sức khỏe bà Bích, khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, liên tiếp xuất hiện nhiều chứng bệnh mãn tính.

Từ bệnh tim, huyết áp, rối loạn tiền đình cho đến dạ dày và viêm đa khớp hành hạ, biến cuộc sống của bà thành một chuỗi ngày dài gắn liền với những viên thuốc sắc, thuốc uống. Nhiều vụ mùa vất vả trôi qua, số tiền bán lúa bán ngô thu về chẳng thấm vào đâu, có thời gian tiền thuốc thang chạy chữa cho bà còn nhiều hơn cả tiền mua hạt giống.

Suốt hơn hai mươi năm, kinh tế gia đình luôn eo hẹp, phải phụ thuộc vào sự đùm bọc, hỗ trợ thêm từ hai bên nội ngoại để nuôi hai người con trai ăn học.

cơn đau kéo dài
Bà Bích cho rằng tinh thần tích cực giúp bà đối diện nhẹ nhàng hơn với những thử thách của cuộc sống. (Ảnh: Khai Mở)

Chạy chữa bất thành và nỗi bế tắc trên giường bệnh

Thương bố mẹ vất vả, người con trai út học xong liền quyết định ngược lên một vùng sâu vùng xa còn nhiều khó khăn của tỉnh Lai Châu để nhận công tác với hy vọng có khoản lương thu hút cao hơn, phụ giúp gia đình.

Tháng lương thu hút đầu tiên gửi về, bà Bích cầm số tiền mồ hôi nước mắt của con, lập tức tìm đến các đền chùa cúng bái, bói toán với mong muốn tìm một chỗ dựa tinh thần. Thế nhưng, những chuyến đi xa không mang lại sự thuyên giảm, sức khỏe bà ngày một sút kém cho đến khi phải nhập viện cấp cứu.

Giữa những đợt truyền dịch liên miên, tình trạng sức khỏe đáng lo ngại cùng các triệu chứng đau đớn dồn dập khiến tinh thần bà hoàn toàn suy sụp. Có những đêm khớp xương nhức nhối không thể cựa quậy, bà phải bấu tay vào thành giường chờ chồng đỡ dậy, chỉ biết nằm nhìn trần nhà bệnh viện trong nỗi bế tắc.

Hai cuốn sách trên bọc tủ và sự hoài nghi ban đầu

Thấy mẹ kiệt quệ trên giường bệnh, người con trai công tác ở Lai Châu xót xa tìm kiếm mọi phương pháp hỗ trợ trên mạng Internet. Bản thân anh trước đó cũng mang nhiều chứng bệnh như viêm xoang, bệnh thận, viêm họng hạt và cảm thấy sức khỏe cải thiện đáng kể sau một thời gian kiên trì thực hành môn khí công Pháp Luân Đại Pháp từ năm 2017.

Đến năm 2019, anh mang hai cuốn sách Chuyển Pháp Luân và Đại Viên Mãn Pháp về quê, đặt vào tay mẹ và động viên mẹ đọc sách, tập luyện năm bài công pháp nhẹ nhàng. Thời gian đầu, bà Bích hoàn toàn hoài nghi, không có một chút niềm tin nào.

Cứ lật mở trang sách đọc được vài hàng là mắt bà lại díp lại, đầu óc quay cuồng vì những cơn tiền đình cũ, bà lại đứng lên cất sách đi. Trong lòng người phụ nữ nông thôn lúc ấy, những vốc thuốc tây uống hằng ngày còn chẳng ăn thua, nói gì đến việc đọc sách và tập vài động tác mà cải thiện được thể trạng.

Suốt nhiều tháng, hai cuốn sách nằm im lìm trên bọc tủ, còn bà Bích thì vẫn tiếp tục chịu đựng những đêm dài mất ngủ vì đau nhức mỗi khi trái gió trở trời.

Bước ngoặt thay đổi từ một năm ở Lai Châu

cơn đau kéo dài
Bà Bích bên hành trình mới của cuộc sống, bình dị nhưng tràn đầy năng lượng tích cực. (Ảnh: Khai Mở)

Bước ngoặt đến vào dịp Tết năm 2020, khi người con trai đưa vợ con về Thanh Hóa ăn Tết, xin phép bố cho đón bà Bích ngược lên Lai Châu một thời gian để thay đổi không khí. Sống cùng con tại thị trấn miền núi, bà Bích chứng kiến những người cùng thực hành ra công viên luyện công mỗi sáng.

Bà lắng nghe những câu chuyện rất đời thường về hành trình vượt qua bệnh tật của họ. Từ chỗ chỉ đứng nhìn từ xa, bà bắt đầu chủ động mang hai cuốn sách trước cất trên bọc tủ ra lật mở lại.

Sau đó bà đều đặn theo mọi người ra công viên luyện công mỗi sáng, mặc cho những ngày đầu bẻ chân ngồi kiết già là một thử thách đau đớn với chứng viêm đa khớp. Từ những đêm thức trắng vì đau nhức, bà Bích bắt đầu ngủ được sâu giấc hơn, các cơn đau dạ dày và rối loạn tiền đình không còn hành hạ dữ dội như trước.

Nếp nhà yên bình và những chuyển biến tâm tính

Thay vì thường xuyên kêu than hay đổ những bực dọc lên chồng con như trước, bà bắt đầu học cách bình tĩnh hơn, ít nóng nảy hơn trước những chuyện không như ý trong sinh hoạt hằng ngày.

Người con dâu là người đầu tiên nhận ra nếp nhà bớt đi những tiếng thở dài, không khí gia đình trở nên hòa nhã, nhẹ nhàng hơn trước. Đến tháng 5 năm 2021, khi thấy sức khỏe của mẹ đã ổn định, tự đi chợ, tự nấu cơm không cần người đỡ, người con trai mới yên tâm cho bà trở về quê nhà Thanh Hóa.

Bước qua cánh cổng tre, hàng xóm xung quanh chạy sang chơi đều ngạc nhiên hỏi lớn: “Đi Lai Châu về mà trông khác thế?”, bởi vẻ ngoài béo khỏe, da dẻ trắng trẻo khác hẳn người đàn bà xanh xao một năm trước.

Cuộc sống mới bên những gốc ổi xanh mướt

Để có thời gian ở gần chăm sóc bố mẹ khi tuổi già ập đến, người con trai cũng quyết định xin nghỉ việc ở ngành giáo dục sau 7 năm gắn bó để chuyển sang làm kinh tế tự do. Ở quê nhà, hoàn cảnh sống của vợ chồng bà Bích cũng có những bước rẽ mới khi bà quyết định chuyển đổi mô hình từ trồng lúa vất vả sang trồng ổi.

Mỗi ngày, một mình bà gồng gánh gậy tre, xách phân, tỉa cành, kéo ống nước tưới cho hàng trăm gốc ổi trong vườn. Nhờ vẫn tự làm được phần lớn công việc trong vườn, bà có thêm nguồn thu nhập ổn định từ ổi.

Ngôi nhà cấp bốn dột nát, nhỏ hẹp ngày xưa của hai vợ chồng cũng được sửa sang lại thành một nếp nhà mới sạch sẽ, cao ráo và vững chãi hơn.

Khúc cua bất ngờ buổi chiều muộn lấm lem

cơn đau kéo dài
Người phụ nữ từng nhiều lần nhập viện nay vẫn tự chăm sóc khu vườn của gia đình. (Ảnh: Khai Mở)

Tháng 11 âm lịch năm 2025, một sự cố giao thông bất ngờ xảy ra với bà Bích trên con đường cách nhà khoảng 300 mét. Vào lúc chiều muộn, khi các xe cơ giới trên đường làng đã bắt đầu bật đèn sáng, bà Bích đi bộ sang đường.

Sau khi quan sát hai bên không thấy có xe ở gần, bà đi được khoảng 50 mét thì bất ngờ bị một chiếc ô tô con màu đỏ chạy cùng chiều đụng trúng từ phía sau, hất văng bà đi một đoạn trước khi dừng hẳn. Trong khoảnh khắc cơ thể bị bắn qua đầu xe rồi rơi xuống, bà Bích không kịp hoảng loạn hay sợ hãi.

Trời vừa dứt cơn mưa to, mặt đường còn đọng đầy những vũng nước sình lớn, phản xạ tự nhiên của bà chỉ là hướng người về phía đám cỏ xanh bên lề đường. Bà rơi trúng bãi cỏ ngay trước một quán ăn và xưởng sản xuất phân bón.

Sự bình thản của người đàn bà tuổi lục tuần

Khi người dân xung quanh và tài xế hốt hoảng chạy ra đỡ, bà Bích đã có thể tự ngồi dậy, đứng thẳng người kiểm tra quần áo bị lấm bẩn bùn đất và nhận thấy cơ thể vẫn cử động bình thường.

Khi các cháu người nhà nghe tin chạy ra đông đủ, chứng kiến hiện trường lấm lem liền bức xúc thay bà, nhưng bà chỉ bảo tài xế lần sau đi đường cẩn thận hơn rồi xua tay, mỉm cười bảo các cháu: “Không sao, bà vẫn tự đi bộ tốt mà”.

Bước bộ nốt đoạn đường 300 mét về nhà trong buổi chiều muộn lấm lem bùn đất, bà Bích lẳng lặng thay bộ quần áo dính bết cỏ gấu, rồi bình thản ra sân cúi người rải nắm ngô cho đàn gà ăn như công việc vẫn làm mỗi chiều. Sáng hôm sau, người ta lại thấy bóng dáng người đàn bà tuổi lục tuần thấp thoáng ngoài vườn ổi, bình lặng giữa những gốc cây xanh mướt đang vào mùa ra quả.

Bài viết liên quan: