Khi người vợ thôi giấu cuốn sách

Căn nhà ống hai tầng của vợ chồng ông Nguyễn Đình Triệu nằm trong một con ngõ nhỏ thuộc tổ dân phố Hoàng Tiến, phường Trần Nhân Tông, thành phố Hải Phòng. Ở cái tuổi xấp xỉ thất thập, không gian sống của họ vừa rộng lại vừa hẹp. Rộng là bởi con trai đang làm ăn xa, con dâu và các cháu cũng đã chuyển về bên ngoại để tiện sinh hoạt, bỏ lại những căn phòng trống lặng ngắt. Còn hẹp là bởi có những năm tháng, thế giới của ông Triệu chỉ thu bé lại bằng khoảng cách từ chiếc giường ra đến băng ghế phòng khách, nơi mỗi bước đi là một cơn đau thắt lưng dội ngược lên đầu.

cuốn sách
Ông Nguyễn Đình Triệu tin rằng cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn khi biết bao dung và nghĩ cho người khác. (Ảnh: Khai Mở)

Nỗi sợ trở thành gánh nặng

Có một nỗi sợ mà người già ở đô thị ít khi gọi tên, nhưng nó luôn lảng vảng trong những bữa cơm chỉ có hai bộ bát đũa: sợ ngã, sợ bệnh nằm liệt giường và sợ mình trở thành gánh nặng của người bên cạnh. Từ năm 2012, cơ thể ông Triệu bắt đầu phát ra những tín hiệu rệu rã của tuổi già với chứng thoái hóa nặng và những cơn co thắt dạ dày mãn tính. Ông kể rằng hồi đó cứ nghe tiếng chuông điện thoại của con trai gọi về là lại giật mình. Dù đau như kim châm, ông vẫn nuốt khan bảo mình khỏe để con yên tâm làm ăn, rồi tắt máy lại lén thở dài vì xót công sức con cày cuốc nơi xứ người chỉ để gửi tiền về cho bố đi bệnh viện.

Nỗi xót xa ấy không chỉ là tiền bạc, dù mỗi năm khoản chi cho những chuyến tàu ngược xuôi khám bệnh lên tới hơn 20 triệu đồng. Điều mệt mỏi nhất là sự bất lực khi nhìn vợ lụi cụi sắc thuốc dưới bếp, tiếng muỗng va vào ly thủy tinh lách cách trong đêm tĩnh mịch khiến ông nằm trên giường mà lòng nặng trĩu. Ông sợ người bạn đời kiệt sức trước khi mình kịp lành bệnh. Căn nhà cứ thế chìm vào những khoảng lặng bức bối, thỉnh thoảng chỉ có vài tiếng cằn nhằn vụn vặt trút ra cho nhẹ lòng, rồi cả hai lại lầm lũi chăm nhau qua những ngày dài dặc.

Sự chuyển biến từ tâm tính

Mùa hè năm 2019, trong một lần sang chơi nhà ông thông gia, ông Triệu được tặng cuốn sách Chuyển Pháp Luân và biết về môn khí công Pháp Luân Đại Pháp. Ban đầu ông rất phòng thủ vì nghĩ bệnh viện còn chẳng ăn ai, huống hồ là đọc sách tập tay không. Nhưng cái đau dồn vào thế bí, ông đành mò mẫm trên chiếc điện thoại cũ để tự làm theo các video hướng dẫn. Người trải qua nhiều cung bậc cảm xúc nhất lúc đó lại là bà Triệu. Bà tâm sự rằng mình không sợ chồng đau bệnh bằng sợ ông tin nhầm người, nên những ngày đầu bà xót ruột đến mức càu nhàu, thậm chí giấu cả sách đi vì lo lắng.

Thế nhưng bà nhận ra điều thay đổi trước tiên không phải là cái lưng của ông mà là tính khí. “Trước đây gặp chuyện gì không vừa ý là tôi khó chịu cả ngày, sau này tôi tập nhìn lại bản thân trước. Tôi cũng hiểu khỏe hay không chưa phải điều quan trọng nhất, điều khó hơn là sửa được cái tính nóng của mình”, ông Triệu bộc bạch. Ông bớt cáu gắt hẳn, vợ có nói gì ông cũng lẳng lặng chịu nhẫn rồi đi làm việc khác. Chính sự điềm đạm bất ngờ này của chồng đã làm mềm lòng người vợ, khiến bà lặng lẽ quan sát rồi tự nguyện bước vào tập luyện cùng ông.

cuốn sách
Mỗi buổi sáng, ông Nguyễn Đình Triệu đều duy trì thói quen ra công viên luyện tập cùng mọi người. (Ảnh: Khai Mở)

Những chi tiết nhỏ thay đổi cuộc sống

Sự chuyển biến của thể xác cũng tự tìm đến qua những chi tiết sinh hoạt nhỏ nhặt nhất trong nhà. Một buổi sáng ông Triệu phát hiện mình có thể tự nhiên cúi xuống buộc lại dây giày mà không phải chống tay lên đầu gối dằn vặt như trước. Rồi một lần đi chợ cùng vợ, ông lơ đãng đọc to bảng giá ở quầy rau phía xa mà không cần nheo mắt tìm kính lão bấy lâu vẫn giắt túi áo. Những thay đổi rất thực ấy giúp không khí gia đình trở nên nhẹ nhõm, hai vợ chồng tìm lại được sự đồng điệu và bắt đầu duy trì thói quen ra công viên luyện công tập thể cùng các đồng tu tại địa phương vào mỗi sáng sớm.

Những năm tháng ấy không khiến ông Triệu trở thành một người hoàn hảo. Ông vẫn gặp tai nạn, vẫn có lúc nóng vội, vẫn có những lần bước hụt như bao người khác. Năm ngoái khi trèo thang kiểm tra đường ống nước, ông Triệu sẩy chân ngã ngửa từ độ cao hơn hai mét xuống nền bê tông. Nhà không có ai, ông nằm im định thần mất mười phút mới có thể bám tay vào vách tường rướn người đứng dậy. Rất may mắn là sau cú ngã đau điếng ấy ông không gặp chấn thương nghiêm trọng nào ở xương khớp. Sau một tuần nghỉ ngơi và tập nhẹ nhàng tại chỗ, ông đã có thể trở lại công viên hòa nhập cùng mọi người như bình thường.

Khảo nghiệm và lần bước hụt

cuốn sách
Sự điềm đạm của ông Nguyễn Đình Triệu đã giúp không khí gia đình trở nên nhẹ nhàng hơn. (Ảnh: Khai Mở)

Cuộc sống luôn có những bài kiểm tra bất ngờ để thử thách thử thách những gì người ta tưởng mình đã hiểu trước những biến cố đời thường. Giữa năm 2025, khi bà Triệu phát bệnh đau lưng dữ dội, ông nôn nóng đưa vợ đi đắp thuốc nam gia truyền theo lời rỉ tai của hàng xóm với hy vọng có kết quả nhanh. Sau nửa tháng lặn lội, tiền mất tật mang mà không khí gia đình lại trở nên hục hặc. Sau lần ấy, ông Triệu kể rằng mình thôi tìm kiếm những giải pháp tức thời. Mỗi khi nhắc đến chuyện cũ, ông thường cười ngượng như thể vẫn còn áy náy vì sự nóng vội của chính mình, nhận ra bản thân cần thực sự bao dung và kiên định hơn.

Sáng hôm ấy khi chúng tôi rời tổ dân phố Hoàng Tiến, ông Triệu đi trước vài bước, bà Triệu theo sau. Ra đến đầu ngõ, ông đứng lại chờ vợ rồi cả hai cùng rẽ về phía công viên. Hai bóng người già khuất dần sau hàng cây. Ở cái tuổi mà nhiều người bắt đầu lo sợ những mất mát phía trước, có lẽ điều khiến họ yên tâm nhất không phải là còn đi được bao xa, mà là vẫn còn người đi cùng mình trên quãng đường ấy, để chiều về vẫn còn có người nhắc nhau đóng cửa sổ trước khi trời đổ mưa.