Căn nhà nhỏ của vợ chồng bà Nguyễn Thị Phương nằm ở thôn phố Cát, xã Vân Du, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa. Ở tuổi 54, đôi vai bà Phương đã hơi trĩu xuống sau nhiều năm gánh hàng rong qua các làng bên. Là chị cả trong gia đình công nhân lâm trường có năm anh em, việc học của bà đứt gánh giữa chừng vào năm lớp tám, khi người mẹ gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Từ đó, cô con gái lớn phải nghỉ học để ở nhà lo cơm nước và đưa đón các em.
Bước vào cuộc sống hôn nhân năm 20 tuổi với hai bàn tay trắng, không nghề nghiệp ổn định, bà Phương chỉ biết bám vào những chuyến hàng rong để nuôi con. Đôi chân gầy guộc đã đi qua không biết bao nhiêu cây số, gánh gồng cả sự nghèo khó lẫn những cơn đau bệnh tật. Những trận nhức đầu triền miên kèm triệu chứng rối loạn tiền đình, đau dây thần kinh liên sườn khiến cơ thể bà suy kiệt, có thời điểm cân nặng chỉ vỏn vẹn 36, 37 cân. Đau ốm kéo dài khiến bà thường xuyên cáu gắt với chồng con, căn nhà nhỏ hiếm khi có được sự bình yên trọn vẹn.

Tấm thẻ từ bệnh viện
Trong ký ức của người dân phố Cát, bà Phương từng có một thời gian dài đi khắp các đền chùa lớn nhỏ để cầu an, hễ ai chỉ đâu có thầy hay thuốc tốt là bà tìm đến. Ngay cả khi con gái khuyên bà quy y, hằng ngày tụ kinh niệm Phật tại nhà, những cơn đau đầu vẫn là nỗi ám ảnh mỗi khi trái gió trở trời. Có lần nằm điều trị tại bệnh viện thị xã Bỉm Sơn, một người bạn giường bệnh đưa cho bà tấm thẻ nhỏ giới thiệu về một môn khí công, nhưng lúc đó tâm trí ngổn ngang, bà không để tâm và cất đi.
Bẵng đi một thời gian, giữa những ngày tháng quẩn quanh với thuốc men và những chuyến hàng rong dài dằng dặc, bà tình cờ lướt mạng xã hội và đọc được câu chuyện của những người từng mang trọng bệnh chia sẻ về cách họ thay đổi tâm tính, tìm lại sức khỏe nhờ thực hành theo ba chữ Chân – Thiện – Nhẫn. Nhìn lại thân hình gầy rộc và những cơn nóng giận vô cớ làm khổ chồng con mỗi ngày, bà tự hỏi liệu một cuốn sách có thực sự làm được điều đó. Sự tò mò thôi thúc bà nhắn tin nhờ mua hộ cuốn sách Chuyển Pháp Luân để tự tìm câu trả lời.
Thời gian đầu, cứ mở sách ra đọc là bà lại buồn ngủ ríu mắt, không thể tập trung. Tự nhủ dù sao mình cũng là người mất ngủ kinh niên, đọc sách mà ngủ được thì cũng tốt, bà kiên trì đọc tiếp. Vài tháng sau, bà bắt đầu tham gia nhóm đọc sách và học năm bài công pháp cùng những người tập trong vùng.


Con bò trước sân nhà
Thời gian trôi qua, những vỉ thuốc đau đầu đầu giường dần không còn xuất hiện thường xuyên, giấc ngủ mỗi đêm của bà cũng bớt chập chờn hơn trước. Một ngày nọ, con bò đực của gia đình bất ngờ nổi điên ngay trước sân, lao vào húc và hất tung bà lên cao. Bà nhớ lại: “Lúc ấy tôi chẳng nghĩ được gì nhiều, chỉ biết niệm trong đầu rồi chờ người nhà chạy ra”, vừa lúc chồng và người em rể kịp lao ra giải vây.
Khi chuẩn bị xe đưa vợ đi bệnh viện cấp cứu, việc đầu tiên người chồng làm là thu xếp cẩn thận cuốn sách Pháp và chiếc đài nhỏ có sẵn các bài nhạc luyện công đeo lên vai để vợ có thể nghe trong phòng bệnh. Ông bảo: “Bà ấy quý nhất cái này, mang đi cho bà ấy vững tâm”. Nhờ sự chăm sóc chu đáo của gia đình, sau ba ngày nằm viện theo dõi chấn thương, bà Phương đã có thể tự đi lại và xin xuất viện về nhà.

Khoảng lùi sau những va chạm
Có lần, chiếc xe ben chở đất từ phía sau lao tới, quệt mạnh vào hai sọt sắt chằng sau xe máy của bà, đẩy chiếc xe lao băng băng trên đường nhựa. Qua được một phen hú vía ấy, bà ngồi thụp xuống vệ đường, tim đập loạn nhịp vì sợ hãi nhưng thầm cảm thấy may mắn vì không bị lật nhào xuống mương sâu bên đường. Một lần khác, bà bị một trận đau đầu dữ dội, cảm giác tê mỏi nửa người kéo đến khiến việc sinh hoạt trở nên khó khăn, thậm chí không thể tự tay buộc tóc trong vài ngày.
Thấy chồng hớt hải chuẩn bị quần áo đưa đi viện, bà bảo với chồng: “Em không sao đâu, anh không phải lo”. Suốt hai ngày hôm đó, bà không uống thuốc, chỉ nằm yên lặng nghe bài giảng, thả lỏng cơ thể. Đến ngày thứ ba, cảm giác tê cứng giảm dần rồi thuyên giảm hẳn. Nhiều năm qua, bà Phương không còn phải nhập viện vì những triệu chứng liên quan đến bệnh tim hay đau đầu kinh niên như trước. Tuy nhiên, bà hiểu rằng sức khỏe này có được là sự kết hợp giữa việc luyện công đều đặn và việc giảm bớt gánh nặng lao động nặng nhọc khi tuổi tác đã cao.

Góc chợ dưới mái hiên
“Ngày ấy tôi nóng tính lắm, bán ế một chút hay cuộc sống vất vả quá là về nhà gắt gỏng với cả nhà, con cái làm sai chút là tôi đánh đòn ngay”, bà Phương nhớ lại. Bây giờ, mỗi khi gặp chuyện không vừa ý hoặc khi mâu thuẫn gia đình nhen nhóm, bà lặng lẽ đi ra giếng múc gáo nước lạnh rửa mặt để hạ hỏa. Lời qua tiếng lại giữa hai vợ chồng thưa dần. Người chồng kể lại, đã lâu rồi ông không còn nghe tiếng bát đũa va mạnh xuống mâm mỗi khi vợ bực bội.
Cuộc sống mưu sinh của bà Phương hiện tại cũng được thu xếp lại để phù hợp hơn với sức khỏe tuổi già. Bà không còn phải đi bán hàng rong qua những làng bên, mà chuyển sang ngồi bán rau tự trồng trong vườn và vài mẻ bỏng ngô nổ ở một góc mát mẻ ngay cổng chợ gần nhà. Bà bảo: “Giờ già rồi, bán được bao nhiêu thì bán. Tôi không còn muốn cãi vã hay hơn thua gì nữa, mình sống nhẹ nhàng với người nhà là được”.
Mỗi sáng, bà Phương lại ngồi dưới mái hiên chợ, bên rổ rau mới cắt và mấy túi bỏng ngô còn ấm, người qua đường ghé mua quen miệng gọi bà một tiếng, bà cười đáp lại rồi tiếp tục gói hàng. Chiều xuống, bán hết mớ rau cuối cùng, bà gom những chiếc ghế nhựa vào góc mái hiên rồi trở về căn nhà cách chợ không xa. Cuộc sống không giàu hơn bao nhiêu, nhưng người đàn bà từng rong ruổi bán hàng qua những làng bên giờ đã có thể ngồi lại lâu hơn bên một bữa cơm gia đình.
