Chiến thuật phong tỏa Hormuz của Iran dựa trên các phương tiện nhỏ gọn và hỏa lực cơ động, tạo nên một trận địa hỏa lực âm thầm nhưng đầy nguy hiểm.
- Tai nạn xe tải Đắk Lắk: Va chạm với xe container khiến một tài xế tử vong
- Tổng thống Putin quỳ gối trao huân chương cho “ngôi sao” Paralympic Nga
- Hành trình chinh phục Harvard và Oxford của cô gái Việt 25 tuổi
Diễn biến quân sự và sự lợi hại của tàu ngầm Ghadir
Tại khu vực eo biển Hormuz, các cuộc diễn tập và hoạt động tuần tra của quân đội Mỹ đang phải đối mặt với một thách thức mới từ các phương tiện dưới mặt nước của Iran. Trong khi các cuộc không kích có thể phá hủy một số cơ sở hải quân của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, thì hạm đội tàu ngầm mini lớp Ghadir vẫn là mối nguy tiềm tàng do khả năng ẩn mình xuất sắc. Với chiều dài chỉ 29m và giãn nước 120 tấn, những con tàu này nhỏ hơn rất nhiều so với tàu ngầm hạt nhân lớp Ohio của Mỹ, giúp chúng dễ dàng lẩn trốn trong môi trường nước nông và nhiều tạp âm của vịnh Ba Tư.
Theo các báo cáo quân sự, tàu ngầm Ghadir có khả năng phóng ngư lôi siêu tốc Hoot, một loại vũ khí có thể đạt vận tốc cực lớn dưới nước nhằm tấn công các tàu chở dầu đi ngang qua eo biển. Lực lượng hải quân Iran đã dành hơn bốn thập kỷ để nghiên cứu kỹ lưỡng điều kiện thủy văn tại khu vực này nhằm huấn luyện lực lượng đặc nhiệm sử dụng các thiết bị vận chuyển thợ lặn như e-Ghavasi và Al-Sabehat cho các nhiệm vụ bí mật. Những phương tiện này không chỉ rải thủy lôi mà còn có thể được gắn đầu đạn để trở thành tàu tấn công cảm tử, tạo ra một trận địa hỏa lực không tiếp xúc vô cùng khó lường đối với các tàu vận tải quốc tế.
Khả năng phong tỏa Hormuz bằng thủy lôi và tên lửa hành trình
Năng lực đáng ngại nhất của quân đội Iran trong việc kiểm soát tuyến đường thủy này không nằm ở các trận hải chiến trực diện mà ở khả năng rải thủy lôi quy mô lớn. Kho thủy lôi của Tehran bao gồm nhiều loại từ tính, âm thanh và áp suất, có khả năng nằm im dưới đáy biển và chỉ kích nổ khi phát hiện đúng tín hiệu từ các tàu mục tiêu lớn. Chuyên gia Sidharth Kaushal nhận định rằng việc sử dụng tàu ngầm mini để rải mìn là một lựa chọn thông minh của Iran, giúp họ tránh được tầm mắt của các máy bay săn lùng A-10 và trực thăng Apache vốn đang kiểm soát bầu trời. Việc dọn sạch các bãi mìn này trong điều kiện chiến tranh sẽ tốn rất nhiều thời gian, khiến tuyến hàng hải bị đình trệ lâu dài.
Bên cạnh đó, mạng lưới tên lửa hành trình chống hạm như Kowsar, Noor và Ghadir được bố trí trong các boongke kiên cố hoặc đường hầm sâu trong lòng núi là lớp phòng thủ vòng ngoài mạnh mẽ. Với tầm bắn đa dạng và khả năng di động cao trên các xe tải chuyên dụng, những hệ thống tên lửa này có thể tấn công tàu thuyền trên toàn bộ eo biển Hormuz và xa hơn tới tận vịnh Oman. Kết hợp với các phi đội UAV cảm tử có thể phóng từ cả tàu mặt nước lẫn phương tiện dưới nước, Iran đang xây dựng một chiến lược phòng thủ đa lớp, ưu tiên sử dụng các phương tiện giá rẻ nhưng có hiệu quả cao để duy trì khả năng răn đe trước các lực lượng hải quân hiện đại.
Theo: Báo Dân trí
