Bị mẹ bỏ lại khi mới 29 ngày tuổi, Vũ lớn lên nhờ tình thương. Cha mẹ nuôi nghèo kiết vẫn cưu mang trọn đời. Mười tám năm sau, chàng trai được tuyển thẳng vào Trường Đại học Sư phạm TP.HCM. Câu chuyện khiến nhiều người rưng rưng. Thật vậy.
- Sông Tô Lịch sắp được bổ cập nước từ hồ Tây trước ngày 10-9
- Nga cam kết an toàn tuyệt đối nếu Tổng thống Ukraine đến Mátxcơva
- Tiềm năng hợp tác Nga Mỹ tại Alaska và Bắc Cực
Mẹ bỏ đi, cha mẹ nuôi ở lại suốt đời
Cuối con hẻm nhỏ ven quốc lộ, ngôi nhà chỉ ba mét ngang. Tường vôi cũ, mái tôn thấp, nhưng ấm áp tình người. Ở đó, ông Trần Tứ Vân và bà Trần Thị Thúy Hồng nuôi dưỡng Vũ. Đứa bé được gửi khi mới lọt lòng, rồi bị bỏ luôn. Ông Vân từng là quân nhân, sau đó về mở quán chay. Thu nhập bấp bênh, gia đình chuyển sang bán bột chiên vỉa hè. Người mẹ lạ biến mất sau vài lần đưa tiền gửi nuôi. Chiếc bình sữa cũ vẫn được bà Hồng gìn giữ đến nay. “Đã mang về thì phải nuôi tới cùng”, bà nói. Không đánh mắng, không nặng lời, chỉ bền bỉ yêu thương. Lúc kẹt tiền, họ dọn về quê mưu sinh bằng quán nhỏ. Rồi lại gánh trứng đi bán lẻ ở Bình Dương, Đồng Nai. Mỗi chuyến đi, bà dậy từ hai giờ sáng, chạy xe đường dài. Khi bán hết trứng, bà mới trở về căn nhà chật. Ông Vân tuổi cao, tay run, không còn cầm nổi máy quay. Thu nhập hao hụt, nhưng tình thương không hề giảm đi.
Lớn lên giữa thử thách, bứt phá bằng tri thức

Vũ khao khát đi học, nhưng thiếu hộ khẩu cản lối nhập trường. Ông Vân nhiều lần chở con lên thành phố tìm mẹ ruột. Có lần, ông gõ cửa nhà nội, gọi tên trong ngậm ngùi. Người lớn lảng tránh, cậu bé sững sờ rồi bật khóc. Sau đó, những người tốt đã giúp hoàn tất giấy tờ cần thiết. Vũ được đến lớp, được gọi tên trong danh sách học sinh.
Ngày nào đi ngang trường Nguyễn Đình Chiểu, Vũ cũng tự hứa. “Con sẽ đậu, con sẽ làm cha mẹ tự hào.” Cậu giữ lời bằng kết quả học tập kiên trì và bền bỉ. Lớp chín, Vũ đoạt giải ba môn lịch sử cấp thành phố. Lớp mười, giành giải nhì cấp tỉnh, tiếp tục nuôi ước mơ. Lớp mười một và mười hai, hai lần đạt giải ba quốc gia. Em còn là học sinh xuất sắc toàn diện của cả ngôi trường. Thành tích mở cánh cửa tuyển thẳng vào Sư phạm TP.HCM.
Gieo mầm tri thức, gặt hái yêu thương

Hỏi bí quyết, Vũ khiêm tốn nói không có gì đặc biệt. Em thích đá bóng, chơi bóng rổ để đầu óc thoải mái. Tinh thần minh mẫn giúp em học chắc từng nội dung quan trọng. Em ưu tiên việc lớn, tránh dồn dập vào phút cuối. Trong thời gian chờ nhập học, Vũ mở lớp dạy sử trực tuyến. Em có vài học trò và thêm thu nhập phụ giúp gia đình. Em còn dạy kèm toán theo yêu cầu của phụ huynh lân cận. Học sinh tiến bộ dần, tiền công tăng theo niềm tin.
Vũ biết ơn cha mẹ nuôi đã ở lại suốt đời. Họ không giàu có, nhưng giàu lòng trắc ẩn và kiên trì. Trong căn nhà hẹp, họ đã nuôi dưỡng một con đường rộng. Con đường của tri thức, nghị lực và lòng biết ơn sâu nặng. Giờ đây, Vũ là niềm tự hào và điểm tựa tinh thần. Cậu muốn trở thành thầy giáo, tiếp tục gieo mầm yêu lịch sử. Câu chuyện giống cổ tích nhưng lại rất đỗi đời thường. Một đứa trẻ bị bỏ rơi đã hóa thành người chiến thắng. Em chiến thắng số phận bằng học tập, bằng trái tim ấm. Từ chiếc bình sữa cũ, ký ức vẫn nguyên vẹn mùi yêu thương. Từ chuyến xe trứng đêm, hy vọng sáng thêm mỗi ngày. Khi cánh cổng đại học mở ra, nụ cười em rạng rỡ
Theo: Tuôỉ Trẻ
