Phở Thìn Bờ Hồ chuẩn bị rời ngõ 61 Đinh Tiên Hoàng, nơi đã gắn bó với nhiều thế hệ người Hà Nội suốt bảy thập kỷ. Không gian nhỏ ấy lưu giữ mùi phở nóng, tiếng chân vội, tiếng cười sáng sớm và cả những câu chuyện bình dị nhưng bền bỉ theo thời gian.
- Doanh nghiệp quốc tế rời Trung Quốc và những tín hiệu đáng lo ngại
- Phở bò Việt Nam vào top 100 món ngon, Huế được vinh danh thành phố ẩm thực
- Điểm yếu lớn nhất của con người: Không thích nghe sự thật
Ngõ 61 và vẻ đẹp đời thường không thể thay thế

(Ảnh: GĐCC Chụp màn hình/Tuổi Trẻ)
Ngõ 61 Đinh Tiên Hoàng nhỏ và cũ. Bậc thềm thấp, tường sẫm màu theo năm tháng. Ánh nắng đầu ngày thường hắt xuống thành từng vệt loang nhẹ. Với người qua đường, đó chỉ là ngõ nhỏ. Nhưng với nhiều thực khách, nơi đây là điểm hẹn quen thuộc suốt nhiều năm.
Khách vào ngõ sẽ ngửi thấy mùi phở trước khi thấy quán. Hương thơm lan nhẹ từ nồi nước dùng luôn sôi lăn tăn. Mùi xương bò quyện với hơi nóng tạo nên cảm giác ấm áp. Không gian hẹp nhưng tấp nập. Người đến, người đi, ai cũng cầm một bát phở nóng trên tay.
Trong ký ức nhiều người, ngõ 61 lúc nào cũng có tiếng nói. Âm thanh của những người chuẩn bị đi làm. Tiếng trẻ nhỏ nói chuyện. Tiếng bát đũa va nhẹ. Tiếng ông bà chủ gọi nhau. Mỗi âm thanh tạo nên sự thân thuộc rất Hà Nội.
Không gian cũ kỹ không làm mất đi sự ấm cúng. Bàn ghế gỗ đơn giản đặt sát nhau. Ánh đèn vàng tạo cảm giác yên bình. Dù đông khách, mọi thứ vẫn trật tự. Người Hà Nội đến ăn, rồi đứng dậy nhường chỗ ngay. Sự lịch thiệp hiện rõ trong những cử chỉ nhỏ.
Những câu chuyện đời thường gắn liền với hương phở nóng

Anh Bùi Chí Thành, cháu ông Thìn, kể rằng khi còn nhỏ anh đã ngửi mùi phở mỗi ngày. Với anh, đó là mùi của gia đình. Mùi của sự cần mẫn. Mùi của tình yêu dành cho nghề. Mùi ấy len vào trí nhớ và lớn lên cùng anh.
Có lần một vị khách từ TP.HCM vừa xuống sân bay đã đến ngay quán. Nhưng lúc đó quán đang đóng cửa. Nghe khách nhắc câu chuyện về ông Thìn, anh Thành quay lại nhóm bếp. Mùi nước dùng lại bốc lên. Khách xúc động. Câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm lớn dành cho quán.
Nhiều khách lớn tuổi kể những giai thoại về ông Thìn. Họ nhớ ông đứng bên nồi nước dùng trong những ngày bom đạn. Loa báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện. Nhưng ông vẫn nấu. Khách bưng bát phở chạy xuống hầm. Khi an toàn, họ chạy lên xin thêm nước dùng. Cảnh ấy tạo nên những ký ức không thể phai.
Ông Thìn luôn nói với khách bằng giọng vui vẻ. Ông gọi mình là “bác sĩ Thìn”. Ông bảo ăn phở sẽ “khỏe ngay”. Sự hài hước khiến khách thích thú. Nhiều người đến vì thương ông, nhớ cách ông trò chuyện. Tình cảm ấy kéo dài đến tận hôm nay.
Một không gian quần cư rất Hà Nội đang sắp khép lại

(Ảnh: Chụp màn hình/ Tuổi Trẻ)
Ngõ 61 không chỉ có quán phở. Ở đó có người bán quẩy, người bán trà đá, người giữ xe. Họ sống gần nhau, cùng chia sẻ không gian nhỏ. Mỗi sáng ai cũng bận rộn. Nhưng họ hiểu nhau và hỗ trợ nhau. Sự gắn bó ấy là nét rất riêng của Hà Nội xưa.
Bốn mùa trong ngõ đều đẹp. Mùa hè có gió nhẹ từ hồ thổi vào. Mùa thu nắng rải xuống bậc thềm thành từng mảng vàng. Mùa đông lạnh nhưng ngõ vẫn ấm vì nồi nước dùng luôn sôi. Mùa xuân, khách đến đông hơn và ngõ có cảm giác tươi mới.
Nhưng không gian quen thuộc ấy sắp thay đổi. Ngõ nằm trong diện giải tỏa để phục vụ dự án quy hoạch. Tin này khiến nhiều người tiếc nuối. Họ đến ăn phở như để giữ lại một phần ký ức. Họ muốn ngồi thêm một lúc để cảm nhận ngõ 61 trước khi quán rời đi.
Anh Thành và vợ mở thêm cơ sở mới ở phố Hàng Vôi. Biển hiệu giữ nguyên kiểu cũ. Không gian rộng hơn. Nhưng họ hiểu rằng ngõ 61 có ý nghĩa đặc biệt. Nó không chỉ là nơi bán phở. Nó là nơi chứng kiến hành trình của một gia đình và nhiều thế hệ khách.
Sự chia tay đầy lưu luyến của những người yêu phở Hà Nội

Nhiều khách trên Google Maps để lại cảm nhận về quán. Họ thích vị phở mộc mạc. Họ thích cách phục vụ nhanh và chân tình. Họ thích cảm giác ngồi ăn trong ngõ nhỏ. Với họ, đó là trải nghiệm rất Hà Nội. Không cầu kỳ. Không sắp đặt. Chỉ đơn giản và gần gũi.
Những ngày gần đây, lượng khách tăng rõ rệt. Ai cũng muốn ăn bát phở trong không gian cũ. Nhiều người cầm điện thoại chụp lại ngõ nhỏ. Một số đứng nhìn thật lâu trước khi rời đi. Họ nói đây là lần cuối ăn phở Thìn tại địa điểm này. Giọng họ buồn nhưng vẫn ấm áp.
Anh Thành bảo gia đình biết ngày di dời sẽ đến. Họ chuẩn bị tinh thần từ lâu. Nhưng khi phải rời thật sự, cảm xúc lại khác. Ngõ 61 là nơi cả nhà lớn lên. Là nơi ghi dấu cuộc đời ông Thìn. Là nơi tạo nên thương hiệu kéo dài bảy mươi năm.
Sự thay đổi là điều không tránh khỏi. Nhưng ký ức về nơi này sẽ còn mãi. Với nhiều người Hà Nội, ngõ 61 là hình ảnh khó quên. Nơi có nồi nước dùng sôi sáng sớm. Nơi có tiếng nói cười thân thuộc. Nơi có bát phở nóng làm ấm buổi sáng se lạnh
Theo: Tuổi Trẻ
