Người đời thường than rằng “người tốt không gặp lành”, người làm việc thiện không gặp may, nhưng thực tế, “thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”, xưa nay chưa từng sai. Chẳng qua khi quả báo đến bất ngờ, nhiều người không thể ngộ ra mà thôi.
- Chuyện những người lặng lẽ chiến thắng lòng đố kỵ
- Bác sĩ nội khoa: Tôi đã đọc đi đọc lại bài viết “Vì sao có nhân loại”
- Tâm linh không mê tín – Nghiên cứu về cầu nguyện và kết quả lâm sàng
Nhờ hay giúp người mà tránh được tai nạn trên biển
Năm Quang Tự đầu tiên, có một người gần 50 tuổi tên là Trương Thiếu Khê được huyện gọi đi đảm trách việc vận chuyển đường biển. Lúc đó, những ai làm vận tải đường biển đều phải đến Hỗ Đốc (nay là hạ lưu sông Hoàng Phố) để đi tàu hơi nước (ngày nay gọi là tàu máy) đến nơi được phân công.
Khi ấy có con tàu tên là “Phúc Tinh”, phần lớn quan chức phụ trách vận tải ở Giang Tô đều đặt vé tàu này, Trương Thiếu Khê cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, đúng lúc đó có một con tàu khác khởi hành sớm hơn hai ngày, ông quyết định đi trước trên chuyến đó, mặc cho bạn bè khuyên nên chờ thêm hai hôm.
Khi Trương Thiếu Khê đến nơi an toàn, ông mới nghe tin tàu Phúc Tinh đã chìm giữa biển, toàn bộ người trên tàu đều tử nạn. Việc ông thoát nạn là nhờ ông thường xuyên làm việc thiện, giúp đỡ người khác.
Thiện tâm vô ý vẫn được trời ghi nhận
Năm Đồng Trị Ất Sửu (1865), ở Chiết Giang tổ chức kỳ thi hương bổ sung. Mùa hè năm đó, một người ở huyện Thượng, tỉnh Chiết Giang nằm mơ thấy mình đến một ngôi miếu. Trong miếu có một vị thần ngồi quay mặt về nam, lưng về bắc, bên cạnh có các tiểu quan cầm những tấm bảng tên dâng lên. Vị thần xem và đánh dấu rồi trả lại.
Người nằm mơ hỏi: “Đây là bảng gì vậy?” thì được trả lời: “Tên trên bảng là những người sẽ đỗ kỳ thi hương năm nay.” Anh nhìn thấy một bảng ghi tên “Khưu Trị Thành”, bên cạnh có vài dòng chữ nhỏ nhưng không đọc rõ. Hỏi thì được đáp: “Đó là công đức âm thầm mà ông ta đã làm.”
Khi tỉnh dậy, anh đi khắp huyện tìm thì quả thật có một người tên là Khưu Trị Thành. Khi kể lại giấc mơ, ông Khưu bật cười: “Tôi đã thi hơn chục năm mà không đỗ, nay tuổi cao sức yếu, học hành mai một, không còn định thi nữa.” Người mơ thấy quá tin vào giấc mộng nên đi khuyên gia đình ông Khưu, khiến họ đồng lòng khuyên ông thi thêm lần nữa. Cuối cùng, ông đi thi và thật sự đỗ.
Khi người ta hỏi ông đã tích đức âm thầm gì, ông cũng không nhớ. Sau nhiều lần gặng hỏi, ông mới chợt nhớ ra: hai năm trước, có một người họ hàng muốn đánh chết một tỳ nữ, ông đã hết sức can ngăn và sau đó còn tìm người tốt để gả cô gái ấy. Có lẽ là nhờ việc này.
Dù làm thiện một cách vô thức, nhưng trời xanh vẫn ghi nhận.

Cứu người nghèo nguy nan, thi đỗ làm quan
Tại huyện Hội Kê, tỉnh Chiết Giang có một người tên Vương Tế Thái, vốn là người hay làm việc thiện. Một ngày nọ, trong làng có người đem theo một thỏi nghiên đá đến muốn đổi lấy 1.000 văn tiền. Vương Tế Thái thấy nghiên không có giá trị tương đương nên từ chối. Người kia liền tỏ vẻ buồn rầu khiến ông phải hỏi lý do.
Người đó nói: “Vợ tôi sắp sinh mà có dấu hiệu nguy hiểm, tôi muốn đổi tiền để mời bà mụ Bạch Dương – người nổi tiếng nhất vùng.” Vương Tế Thái không ngần ngại giữ lại nghiên, đưa ngay 1.000 văn cho người kia.
Một thời gian sau, ông nhờ người tìm hiểu thì biết sản phụ đã mất trong lúc sinh, gia cảnh cũng rất bi đát, mẹ chồng thì bệnh nặng, ngày đêm muốn tự tử. Vương Tế Thái nghe mà xót xa, lập tức lấy vài bộ áo, cùng 10 đồng bạc đến tận nhà hỗ trợ.
Mồng 1 Tết năm Ất Mão (1855), ông mơ thấy một người phụ nữ đến lạy và nói: “Thiếp là người phụ nữ đã chết vì khó sinh năm ấy.” Cô đưa ra một tờ giấy vàng viết bằng bút chu sa chữ “Thần Thập Thất” (Thần số 17). Vương Tế Thái không hiểu là gì.
Đến mùa thu năm đó, ông đi thi, trong khoa cử thời nhà Thanh, chỗ ngồi được đánh theo “Thiên Tự Văn”. Khi vào phòng thi, ông ngạc nhiên vì mình đúng ngồi vị trí “Thần Thập Thất”, y hệt như trong mộng. Khi thi xong, ông viết như nước chảy mây trôi, và quả nhiên đỗ Cử nhân.
Mở nhà nuôi trẻ, con trai hết câm điếc

Tại thị trấn Đường Tây, một gia đình họ Lao rất giàu có, sinh được một người con trai. Đến 7-8 tuổi vẫn không biết nói, không đi lại được. Sau đó, họ quyết định xây một nhà nuôi trẻ mồ côi. Ngày khánh thành, đứa trẻ bỗng dưng cất tiếng nói. Hai năm sau, bé còn biết đi, đi học, chơi đùa không khác gì những đứa trẻ khác.
Quả báo không sai bao giờ.
Theo: Secretchina (Dịch)
