Một lãnh đạo cấp vụ thú nhận: Tôi từng không biết sống để làm gì… cho đến khi

Từ một lãnh đạo cấp vụ, một thương nhân máu mặt, anh đã tìm thấy ánh sáng tinh thần sau nhiều năm tu luyện, và nhờ phương pháp chữa bệnh không thuốc mà thân thể trở nên khỏe mạnh.

“Tôi từng tin lễ to thì lộc nhiều”

Ông Lê Khắc Ánh – sinh năm 1972, một cán bộ cấp vụ trong hệ thống quản lý nhà nước – từng được biết đến là người tháo vát, giỏi buôn bán và giao thiệp rộng. Bên cạnh công việc nhà nước, ông kinh doanh xe máy, ô tô, bất động sản, rồi cả “mảng tâm linh” – không lễ nào thiếu mặt. Đền Trần, Phủ Dầy, Bà Chúa Kho, chùa Phố Hiến… ông đều lui tới, dâng cỗ xôi gà, lễ bảy, lễ mười đầy đủ. “Ngày ấy tôi tin rằng, lễ càng to thì lộc càng nhiều,” ông cười.

Nhưng chính những năm tháng lao vào cúng bái, danh lợi ấy lại đẩy ông vào một vòng xoáy vô hình. “Càng làm càng mệt, càng lo toan càng rối. Tôi sống trong cảm giác thiếu thốn vô hình, bất an, và… trống rỗng.”

Một bức thư làm thay đổi số phận

Giữa năm 2010, một bức thư vận động ký tên phản đối mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc bất ngờ đến tay ông. Tiêu đề gây sốc khiến ông chú ý. Tò mò, ông tra cứu, rồi bất ngờ chạm tới câu chuyện về những người tu luyện một pháp môn ôn hòa bị bức hại dã man.

Lần theo đường dẫn, ông tìm thấy cuốn sách Chuyển Pháp Luân. “Tôi mang sách theo trong chuyến công tác tại Nhật và đọc hết trong ba đêm. Lần đầu tiên, một cuốn sách khiến tôi nghẹn ngào, chấn động, và thức tỉnh toàn bộ tư duy sống.”

Tu luyện – không chỉ để chữa bệnh

“Thời điểm ấy tôi mới ngoài ba mươi, nhưng sức khỏe tồi tệ: viêm xoang mãn tính, thoái hóa đốt sống cổ, vai gáy cứng đơ… Lọ xịt mũi côn đi B là vật bất ly thân.” Nhưng sau vài tháng luyện công và sống theo nguyên lý “Chân – Thiện – Nhẫn”, mọi bệnh tật… biến mất.

“Không thuốc. Không bệnh viện. Không cần cầu xin ai. Tôi chỉ lặng lẽ thay đổi bản thân mình – từ trong tâm.”

Một lãnh đạo cấp vụ
Đọc cuốn Chuyển Pháp Luân ông mới hiểu ra rất nhiều đạo lý trong đó (Ảnh: Chụp từ video)

Từ chức vụ đến tu tâm – Một hành trình nghịch dòng

Là lãnh đạo trong cơ quan nhà nước, ông từng gặp không ít ánh mắt hoài nghi, nhất là trong thời gian đầu. “Một số lãnh đạo thẳng thắn bày tỏ lo ngại. Nhưng khi tôi chia sẻ rõ ràng về nguyên lý của Pháp Luân Công, thậm chí tặng họ cuốn sách để tự đọc, họ cũng dần thay đổi.”

Thậm chí, nhiều đồng nghiệp cấp dưới ban đầu e dè, nhưng khi chứng kiến sự điềm đạm, cởi mở, và tận tụy của ông trong công việc, họ đã chủ động tìm hiểu. “Có người còn bước vào tu luyện cùng tôi.”

“Đức và nghiệp là thứ quyết định số phận”

Điều ông nhận ra sâu sắc nhất sau hành trình tu luyện chính là cái nhìn mới mẻ về số phận.

“Danh lợi, tiền tài… đều là vay – trả từ cái kho vô hình gọi là đức. Khi bạn sống vì người khác, cống hiến cho xã hội, bạn được cộng đức. Ngược lại, tham lam, vơ vét, hại người – là bạn đang tổn đức, mất đi những gì đáng lẽ thuộc về mình trong tương lai.”

Ông từng chứng kiến nhiều cán bộ chức quyền “gặt lộc” nhưng con cái sa đọa, gia đình lục đục. “Không phải ngẫu nhiên. Mỗi quyết định sai trái hôm nay đều có giá phải trả.”

Tu luyện không có nghĩa là khước từ tổ tiên

Trước ý kiến cho rằng Pháp Luân Công không thờ cúng tổ tiên, ông khẳng định: “Gia đình tôi vẫn dâng hương, làm giỗ đầy đủ. Nhưng là để tưởng nhớ, không phải để cầu xin phù hộ. Khi hiểu nhân quả, ta sống tử tế, đó là cách báo hiếu tốt nhất.”

Một lời nhắn cho người đương thời

Từng sống trong đủ đầy vật chất nhưng trống rỗng tinh thần, ông Lê Khắc Ánh giờ đây chọn một đời sống giản dị, nội tâm thanh thản và giàu lòng trắc ẩn.

“Chúng ta đang sống trong một thế giới hỗn loạn về đạo đức. Ai cũng muốn hạnh phúc, nhưng không biết hạnh phúc thực sự nằm ở đâu. Nếu có thể gửi lời khuyên, tôi mong mọi người hãy thử một lần đọc Chuyển Pháp Luân. Biết đâu, đó là cánh cửa thay đổi cuộc đời bạn như nó từng thay đổi tôi.”

“Tôi vẫn là người nhà nước – nhưng sống khác xưa rất nhiều”

Ông hiện vẫn giữ vị trí quản lý, nhưng đã chuyển mình từ một người hướng ngoại, tham vọng, sang một cán bộ trầm lắng, biết lắng nghe, kiên nhẫn, luôn lấy lợi ích cộng đồng làm gốc. Ông cũng gửi nhiều báo cáo đề xuất đưa giáo lý đạo đức vào nội dung đào tạo cán bộ công chức.

“Không phải ai tu luyện cũng phải từ bỏ chức vụ hay rời khỏi xã hội. Điều quan trọng là nội tâm ta hướng về đâu. Và ta sống vì điều gì.”

Bài viết liên quan:

Theo: Nguyện Ước