Close Menu
Khai mở
  • Trang Chủ
    • ĐỜI SỐNG
    • Suy Ngẫm
    • KHÁM PHÁ SINH MỆNH
    • CHÂN TƯỚNG
    • TÂM LINH & NHÂN QUẢ
    • TIÊN TRI & BÍ ẨN
    • TÌM HIỂU LUẬT
    • Blog
  • Tin Tức
  • Văn Hóa
  • Sức Khỏe
  • Thiên cổ anh hùng
  • Suy Ngẫm
  • Video
  • Podcast

Subscribe to Updates

Get the latest creative news from FooBar about art, design and business.

What's Hot

Văn hóa Thần truyền tạo Đôn Hoàng (Phần 4): Động Tàng Kinh | Văn hóa Thần truyền

19/02/2025

Cách giải thích độc đáo của người xưa về cây mạ non | Văn hóa truyền thống

15/02/2025

Dương Diên Chiêu truyền kỳ: Dương Bát Muội trộm kim đao (2) | Văn hóa truyền thống

14/02/2025
Facebook X (Twitter) Instagram
Facebook X (Twitter) YouTube Flickr
Khai mởKhai mở
Đăng Ký Login
  • Trang Chủ
    • ĐỜI SỐNG
    • Suy Ngẫm
    • KHÁM PHÁ SINH MỆNH
    • CHÂN TƯỚNG
    • TÂM LINH & NHÂN QUẢ
    • TIÊN TRI & BÍ ẨN
    • TÌM HIỂU LUẬT
    • Blog
  • Tin Tức
  • Văn Hóa
  • Sức Khỏe
  • Thiên cổ anh hùng
  • Suy Ngẫm
  • Video
  • Podcast
Khai mở
Home»Tin Tức»Người sợ ma hay ma sợ người? Người như thế nào khiến ma quỷ không dám xâm phạm

Người sợ ma hay ma sợ người? Người như thế nào khiến ma quỷ không dám xâm phạm

khaimokhaimo11/02/202440
Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr WhatsApp VKontakte Email
Chia sẻ
Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email
Click Đọc
 
 

Người sợ ma hay ma sợ người? Có câu nói rằng “Quân tử hành chính khí, tiểu nhân hành tà khí”, người có khí khái chính trực, gặp chuyện gì cũng không kinh, không sợ, thì ma quỷ cũng sợ hãi né tránh.

Câu chuyện của ông Tào – anh họ Thượng thư Tào Trúc Hư

Mùa hạ một năm nọ, người anh họ của Tào Trúc Hư – Thượng thư Bộ Hộ triều Thanh, tạm gọi là ông Tào, từ huyện Thiệp, An Huy lên đường đi Dương Châu. Trên đường, ông đi qua nhà một người bạn, nên tiện đường đến thăm.

Người bạn thấy ông Tào đến thì vô cùng vui mừng, bèn dẫn ông đến thư phòng nghỉ ngơi. Hai người lâu không gặp nhau, lần nay tương ngộ, nên nói chuyện rất vui vẻ. Hơn nữa, trong thư phòng rất rộng rãi và mát mẻ, nên ông Tào bỗng chốc cảm thấy cái nóng nực dường như đã biến mất.

Đến tối, khi chuẩn bị đi nghỉ, ông Tào nói với người bạn rằng: “Xem ra tối nay tôi sẽ nghỉ ở thư phòng này”.

Người bạn vừa nghe liền lắc đầu nói: “Nhất định không được”.

Sao lại không được? Ông Tào cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Người bạn nói: “Trong căn phòng đó có ma! Ban đêm không thể ở đó được”.

“Hả? Có ma? Thì ra là vậy” – ông Tào bất giác phá lên cười: “Không sao đâu”.

Người bạn nghe thấy thế thì lo lắng, vội vàng khuyên can. Nhưng cho dù người bạn khuyên can thế nào đi nữa thì ông Tào vẫn kiên quyết ngủ ở thư phòng. Người bạn vốn biết ông Tào là người chính trực, quang minh lỗi lạc, xưa nay can đảm hơn người, không nói lại với ông được, đành phải đồng ý.

Đến nửa đêm, quả nhiên xảy ra chuyện kỳ lạ.

Từ khe hở của cánh cửa thư phòng có một cái gì đó từ từ chui vào. Vật đó mỏng như tờ giấy, sau khi chui vào thư phòng thì nó dần dần nở ra thành hình người. Thì ra là một cô gái.

Ông Tào trông thấy hết thảy việc này, nhưng thần sắc vẫn ung dung tự tại, không hề có chút dáng vẻ sợ hãi nào.

Sự điềm tĩnh của ông Tào khiến ma nữ tức giận, nó bỗng nhiên biến thành người chết treo, xõa tóc lè lưỡi.

Ông Tào vẫn không sợ hãi, còn cười với ma nữ và nói rằng: “Tóc của ngươi thì vẫn là tóc thôi, chỉ là hơi rối loạn chút. Lưỡi của ngươi thì vẫn là lưỡi thôi, chỉ là hơi dài một chút. Cái này có gì đáng sợ đâu?”.

Tiếp theo, ma nữ đột nhiên lấy cái đầu của nó xuống đặt lên mặt bàn trước mặt ông Tào.

Ông Tào nhìn, và lại cười rồi nói: “Ngươi có đầu cũng không đủ khiến người ta sợ, nữa là hiện nay không có đầu”.

Ma nữ nghe vậy thì đờ ra một lúc, rồi bỗng nhiên biến mất.

Sau này, trên hành trình trở về, ông Tào lại đến tá túc ở nhà người bạn này, và vẫn nghỉ đêm ở thư phòng.

Đến nửa đêm, con ma nữ đó lại muốn chui từ khe cửa vào thư phòng. Đúng lúc ma nữ vừa thò đầu vào thì ông Tào lập tức mắng: “Tại sao lại là ngươi, cái đồ khiến người ta mất hứng kia”.

Ma nữ nghe thấy thế vội vàng rụt đầu lại rồi bỏ đi.

Câu chuyện này là do anh họ của ông Tào, tức Thượng thư Bộ Hộ Tào Trúc Hư kể lại cho Kỷ Hiểu Lam, tác giả bộ sách “Duyệt Vi thảo đường bút ký”.

Kê Khang gặp ma, lưu lại giai thoại

Kê Khang là một trong Trúc Lâm Thất Hiền – 7 vị hiền triết ở rừng trúc thời nhà Tấn. Ông không thích làm quan, không mưu cầu phú quý, chỉ yêu thích âm nhạc, đặc biệt yêu thích chơi cổ cầm

Kê Khang là một trong Trúc Lâm Thất Hiền. (Tranh Văn Bá Nhân đời Minh – Miền công cộng)

Một buổi tối, Kê Khang đang chơi đàn dưới ánh đèn, bỗng nhiên thấy một hình người bé tí xíu. Một lát sau, người tí hon này đã lớn thành một người đàn ông, cao hơn 1 trượng, da đen bóng, mặc áo đơn, đi giày cỏ, nhưng trông hoàn toàn không giống con người.

Kê Khang liền chăm chú nhìn thẳng vào nó, trong tâm không hề có chút sợ hãi nào. Một lát sau, Kê Khang thổi tắt ngọn nến, sau đó nói: “Ta không trong ánh sáng cùng ma quỷ. Ta đường đường là chính nhân quân tử, ở trong ánh sáng cùng quỷ quái, ta thấy đó là sự sỉ nhục”.

Trong nháy mắt, con ma đó biến mất, không dám quấy nhiễu Kê Khang nữa.

Sau này, Kê Khang lại gặp ma, và lần này đã lưu lại một giai thoại đẹp.

Một lần, Kê Khang đi xa, tá túc ở một nơi tên là Nguyệt Hoa đình. Tương truyền nơi này có ma, các lữ khách qua lại đều không ai dám nghỉ qua đêm ở đây. Tuy nhiên Kê Khang là người tính tình phóng khoáng, ung dung tự tại, hoàn toàn không để ý đến những chuyện này.

Đến đêm, Kê Khang đang chơi cổ cầm thì bỗng nhiên nghe thấy có tiếng người khen hay từ trên không vọng xuống. Kê Khang dừng chơi đàn và hỏi: “Ông là ai?”

“Tôi là người đã chết thời cổ đại, xưa kia bị chết ở nơi này. Bởi vì tôi khi còn sống cũng rất yêu thích âm nhạc, nay nghe tiếng đàn của ngài, nên đến đây nghe” – Hồn ma nói tiếp: “Tôi bị chết bất đắc kỳ tử, hình thể bị hủy hoại, do đó không muốn hiện hình khiến ngài sợ. Xin ngài hãy chơi vài khúc nhạc đi”.

Kê Khang nghe vậy thì lại tiếp tục chơi đàn. Tiếng đàn du dương, vô cùng vui tai, hồn ma không nén nổi vui thích, gõ nhịp theo tiếng đàn.

Chơi đàn rất lâu rồi, Kê Khang buông đàn xuống và nói: “Đêm đã khuya rồi, sao ông vẫn chưa hiện hình gặp tôi? Hình dáng ông dẫu đáng sợ thế nào đi nữa thì tôi cũng sẽ không để tâm”.

Hồn ma nghe vậy liền hiện hình. Có lẽ lo lắng hình dạng mình khiến người ta kinh hãi, nên nó dùng hai tay che đầu. Kê Khang nhìn xem, quả nhiên ông không sợ hãi bởi hình dạng hồn ma này.

Hồn ma nói: “Nghe ngài chơi đàn, tôi cảm thấy tâm tình khoan khoái, dường như là được sống lại rồi”.

Sau đó, một người một ma đàm luận về âm nhạc. Đến lúc cao hứng, hồn ma còn mượn đàn của Kê Khang, chơi khúc “Quảng lăng tán” nổi tiếng. Kê Khang vừa nghe, đã vô cùng tán thưởng, liền yêu cầu hồn ma dạy cho ông khúc nhạc này.

Người và hồn ma tuy ở đạo luân hồi khác nhau, nhưng đều yêu thích âm nhạc, vô cùng tâm đầu ý hợp, đàm luận cho đến khi trời sắp sáng. Hồn ma bất đắc dĩ phải rời đi, trong lòng nó vẫn lưu luyến nói với Kê Khang rằng: “Tuy chúng ta chỉ kết giao với nhau trong một đêm, nhưng tình bạn mãi mãi ngàn năm. Giờ đây, chúng ta sẽ chia tay mãi mãi rồi”.

Trong lịch sử, Kê Khang nổi tiếng với khúc nhạc “Quảng lăng tán”.

Nguồn tư liệu: “Duyệt Vi thảo đường bút ký”; “Thái Bình quảng ký”.

Thường Sơn Tử – Epoch Times
Trung Hòa biên dịch

NTD Việt Nam

Bài Liên Quan

Văn hóa Thần truyền tạo Đôn Hoàng (Phần 4): Động Tàng Kinh | Văn hóa Thần truyền

Cách giải thích độc đáo của người xưa về cây mạ non | Văn hóa truyền thống

Subscribe
Notify of
guest

guest

0 Bình Luận
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments

Thiên thư "CHUYỂN PHÁP LUÂN" vạn năm khó gặp, ai chưa đọc uổng kiếp làm người



Chuyển Pháp Luân” rốt cuộc là một cuốn sách như thế nào? Tại sao nó lại được ca ngợi là “chiếc thang dẫn lên trời”, “một bộ thiên cổ kỳ thư chưa từng có trong lịch sử nhân loại”?

Cuốn sách này có điều gì thần kỳ? Nó làm thế nào mà cải biến được tâm hồn và vận mệnh của hơn 100 triệu người trên toàn thế giới?

Australian Broadcasting Corporation (ABC) vào ngày 5 tháng 12 năm 2004 đã từng công bố danh sách xếp hạng 100 cuốn sách được người dân Úc yêu thích và bầu chọn từ hơn 5000 loại sách, sách “Chuyển Pháp Luân” xếp hạng thứ 14 trong 100 đầu sách, và là cuốn sách xuất xứ từ phương Đông duy nhất nói về tu luyện khí công.

“Chuyển Pháp Luân” tạo ra một cơn sốt, và trở thành một trong 10 đầu sách bán chạy nhất Trung Quốc năm 1997

>> Hướng dẫn học “Pháp Luân Công” cho người mới
>> Thiên thư “Chuyển Pháp Luân” Vạn năm khó gặp_Ai chưa đọc uổng kiếp làm người
>> Với những hiệu quả thần kỳ “Pháp Luân Công” được đưa vào Trường học và các hoạt động cộng đồng
>> Các điểm luyện công – Hướng dẫn tập miễn phí.

Thần tích là có thật, tôi đã thoát khỏi Viêm gan B và Xơ gan

06/11/2017

Bác sĩ từng 10 năm làm bệnh nhân và lời nhắn “nếu đã cùng đường …”

27/06/2022
Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest
  • Trang Chủ
  • SỨC KHỎE
  • VĂN HÓA
  • VIDEO
© 2025 Liên hệ mail : [email protected].

Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.

wpDiscuz

Sign In or Register

Welcome Back!

Login to your account below.

Lost password?